Sau khi mặt trời đỏ rực lặn về phía tây, bóng tối dường như chỉ trong chớp mắt đã nhuộm kín mặt đất. Những dãy nhà thấp tầng chen chúc lên đến, ánh sáng vàng rọi qua các ô cửa số mở đục, lẫn với mùi cơm canh bốc lên từ phía sau những tấm màn lưới đầu mờ loang lỗ. Tiếng trẻ con nô đùa vang cao và lanh lảnh, hòa cùng âm thanh đông đạc của một chiếc tivi nào đó đang phát tin tức:
"...Để đảm bảo sức khỏe cho các vận động viên và khán giả, ban tổ chức Thế vận hội Olympic lần này đã thực hiện một loạt các biện pháp nhằm cải thiện chất lượng không khí..."
Một cổ tay gầy guộc chỉ chực vét cát với độ dày khác nhau buông tay khỏi lan can gì sét trên sàn thượng, rồi xoụng từ trong bóng tối.
"Ầm!"
Một vật nặng rơi xuống sau lưng khiến cho người giao đó ân tên là Ngụy Chỉ ở khu dân cư Lam Thiên giật nảy mình. Suýt chút nữa, cô đánh đổ cả túi canh nhỏ trong chiếc túi nilon trong suốt. Vừa sửa lại hộp cơm bị méo mó trong túi, cô vừa quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.





