Quán Mì Nhỏ Ở Biên Kính
Quán Mì Nhỏ Ở Biên Kính

Quán Mì Nhỏ Ở Biên Kính

Tác GiảYukira
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương7 Chương

Tóm Tắt

Một câu chuyện đời thường ấm áp về người chủ quán mì ở biên cương đế quốc.

Chương 1

Chương 1

Nồi Nước Dùng Năm Canh

Biên Kính, nơi tận cùng phía Tây của Đế quốc, không có mùa xuân.

Gió ở đây sắc như dao cạo, mang theo cái lạnh thấu xương từ những đỉnh núi tuyết vĩnh cửu thổi qua bức tường thành đá đen sừng sững. Ở nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tơ, thứ duy nhất níu giữ lại chút hơi ấm của nhân gian, chính là ánh đèn lồng màu cam đung đưa trước cửa quán mì của Lão Trương.

Quán không có tên, chỉ có một tấm biển gỗ đã mòn vẹt vì gió cát, khắc nguệch ngoạc chữ "Mì". Nằm nép mình vào chân tường thành phía Nam, quán nhỏ bé, cũ kỹ, mái ngói đóng lớp rêu phong, nhưng lúc nào cũng tỏa ra một mùi hương quyến rũ đến lạ kỳ. Đó là mùi của xương bò ninh nhừ, mùi của thảo quả, hồi hương, quế chi và hành phi thơm nức mũi.

Ba giờ sáng (Canh năm).

Trong khi cả Biên Kính vẫn còn chìm trong giấc ngủ say hoặc sự cảnh giác cao độ của lính gác đêm, Lão Trương đã thức dậy. Ông là một người đàn ông trạc ngũ tuần, tóc đã điểm hoa râm, dáng người hơi khom và chân trái đi hơi tập tễnh – dấu tích của một thời trai trẻ mà ông chưa bao giờ kể với ai.

Lão Trương vén tấm rèm vải thô bước vào bếp. Việc đầu tiên ông làm không phải là nhóm lửa, mà là đến bên chiếc nồi đồng khổng lồ đang đặt trên bếp than hồng âm ỉ. Đây là "bảo vật" của quán – nồi nước dùng chưa bao giờ nguội tắt trong suốt mười năm qua.

Ông mở nắp nồi. Một luồng hơi trắng đục bốc lên ngùn ngụt, phả vào khuôn mặt khắc khổ của ông, làm giãn ra những nếp nhăn nơi khóe mắt. Nước dùng trong veo, màu hổ phách, sóng sánh lớp mỡ vàng óng ánh trên bề mặt. Lão Trương dùng một chiếc muôi gỗ dài, nhẹ nhàng hớt bỏ lớp bọt khí li ti. Động tác của ông tỉ mỉ, trân trọng như một nghệ nhân đang lau chùi tác phẩm gốm sứ.

"Xương ống phải ninh đủ mười hai canh giờ, lửa không được to quá, cũng không được nhỏ quá. Lửa to thì nước đục, lửa nhỏ thì vị không sâu," Lão Trương lầm bầm một mình, như một thói quen.

Ông bắt đầu nêm nếm gia vị cho ngày mới. Một chút muối biển thô, một ít đường phèn để làm dịu vị mặn, và bí quyết cuối cùng – một túi vải nhỏ đựng những loại thảo mộc ông tự tay hái trên núi Tuyết Sơn.

Khi nồi nước dùng bắt đầu sôi lăn tăn trở lại, tỏa ra hương thơm ngào ngạt đánh thức cả con phố lạnh lẽo, cũng là lúc tiếng bước chân đầu tiên vang lên bên ngoài.

Cạch. Cửa gỗ mở ra. Gió lạnh ùa vào, cuốn theo vài bông tuyết.

"Lão Trương! Cho ba bát mì bò đặc biệt! Thêm nhiều hành lá và ớt chưng nhé! Lạnh chết đi được!"

Đó là Tiểu Hổ, đội trưởng đội tuần tra đêm. Cậu ta là một chàng trai trẻ vạm vỡ, khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh, áo giáp sắt trên người bám đầy sương giá. Theo sau cậu là hai người lính trẻ khác, vẻ mặt mệt mỏi phờ phạc sau một đêm dài căng thẳng.

"Đến ngay đây," Lão Trương đáp lại bằng giọng trầm đục, tay vẫn thoăn thoắt nhào bột.

Ông không dùng mì khô. Mì của Lão Trương là mì tươi, được kéo tay ngay tại chỗ. Cục bột trắng ngần trong tay ông như có sự sống, ông đập mạnh nó xuống mặt bàn gỗ – Bốp! Bốp! – rồi kéo giãn ra, gập lại, xoắn vào nhau. Chỉ trong chớp mắt, cục bột đã biến thành hàng trăm sợi mì đều tăm tắp, mảnh mai như sợi chỉ nhưng dai như dây đàn.

Nước sôi sùng sục. Ông thả mì vào. Mì vừa chín tới thì vớt ra, xối qua nước lạnh để giữ độ dai, rồi cho vào ba cái bát sứ thô miệng rộng. Tiếp đến là những lát thịt bò nạm thái mỏng tang, được xếp chồng lên nhau như những cánh hoa. Cuối cùng, ông múc từng muôi nước dùng nóng hổi chan lên.

Xèo... Tiếng nước dùng nóng gặp thịt bò tái tạo nên một âm thanh vui tai. Mùi thơm bùng nổ. Ông rắc lên trên một nắm hành hoa xanh mướt, rau mùi và một thìa ớt chưng đỏ rực do chính tay ông làm.

"Mì đến rồi đây."

Lão Trương bưng khay gỗ ra, đặt ba bát mì bốc khói nghi ngút trước mặt ba người lính.

Tiểu Hổ hít hà một hơi thật sâu, đôi mắt sáng rực lên. "Chà! Chỉ có mì của Lão Trương mới cứu rỗi được cái mạng này của ta."

Cậu ta không khách sáo, cầm đũa lên và bắt đầu "húp sùm sụp". Hai người lính kia cũng cắm cúi ăn. Không gian quán nhỏ bỗng chốc chỉ còn tiếng húp mì và tiếng xuýt xoa vì cay, vì nóng, vì ngon. Cái lạnh, sự mệt mỏi, nỗi sợ hãi về quân địch bên kia biên giới dường như tan biến theo từng ngụm nước dùng ngọt lịm trôi xuống cổ họng.

Lão Trương đứng sau quầy, lau tay vào chiếc tạp dề cũ, lặng lẽ quan sát họ. Ông thấy bàn tay cầm đũa của người lính trẻ nhất bên trái đang run rẩy. Trên mu bàn tay cậu ta có một vết thương mới, máu vẫn còn rỉ ra qua lớp băng gạc sơ sài. Đó là A Minh, lính mới nhập ngũ tháng trước.

Lão Trương không nói gì, ông quay vào bếp, lấy một quả trứng gà luộc ngâm nước tương, cắt đôi ra rồi lặng lẽ thả vào bát của A Minh.

A Minh ngẩng đầu lên, ngạc nhiên: "Chú Trương... con không gọi thêm trứng."

"Ăn đi," Lão Trương nói ngắn gọn. "Bồi bổ một chút. Vết thương mau lành."

Mắt A Minh đỏ hoe. Cậu cúi gằm mặt xuống bát mì, nước mắt chực trào ra hòa vào nước dùng. Ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, xa nhà ngàn dặm, một quả trứng gà và sự quan tâm thầm lặng của ông chủ quán mì cũng đủ khiến lòng người mềm yếu.

Tiểu Hổ vỗ vai A Minh cười ha hả: "Ăn đi nhóc! Lão Trương quý chú mày đấy. Bình thường lão keo kiệt lắm, xin thêm cọng hành cũng khó."

Lão Trương lườm Tiểu Hổ một cái, nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười hiếm hoi. "Ăn xong thì xéo nhanh cho ta dọn hàng. Lát nữa đám thương buôn dậy là đông lắm đấy."

"Biết rồi, biết rồi!" Tiểu Hổ cười, húp cạn giọt nước dùng cuối cùng, đặt bát xuống bàn cái Cạch đầy sảng khoái. "Sống lại rồi!"

Họ trả tiền, để lại vài đồng xu đồng lên mặt bàn gỗ bóng loáng dầu mỡ. Trước khi bước ra cửa, A Minh quay lại, cúi đầu thật sâu: "Cảm ơn chú Trương."

Lão Trương chỉ phẩy tay, quay lưng tiếp tục nhào mẻ bột mới.

Cánh cửa đóng lại. Bên ngoài trời đã bắt đầu tờ mờ sáng. Ánh bình minh yếu ớt len lỏi qua những đám mây xám xịt, chiếu lên bức tường thành. Một ngày mới lại bắt đầu ở Biên Kính. Và Lão Trương biết, nồi nước dùng của mình sẽ lại tiếp tục sưởi ấm cho những linh hồn cô đơn, lạc lõng nơi biên cương lạnh giá này.

Quán mì nhỏ bé ấy không chỉ bán thức ăn. Nó bán sự bình yên.

Quán Mì Nhỏ Ở Biên KínhTrang 1

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!