Quán Mì Nhỏ Ở Biên Kính
Quán Mì Nhỏ Ở Biên Kính

Quán Mì Nhỏ Ở Biên Kính

Tác GiảYukira
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương7 Chương

Tóm Tắt

Một câu chuyện đời thường ấm áp về người chủ quán mì ở biên cương đế quốc.

Chương 5

Chương 5

Cơn Bão Tuyết Đêm Giao Thừa

Đêm 30 Tết.

Bầu trời Biên Kính không có sao, cũng chẳng có trăng. Một màn đêm đen đặc quánh bị xé toạc bởi cơn bão tuyết lớn nhất trong vòng năm mươi năm qua. Gió gào thét như hàng vạn con quỷ đói, cuốn phăng những mái ngói yếu ớt và chôn vùi những con đường dưới lớp tuyết dày cả mét.

Cổng thành đã đóng chặt từ sớm. Mọi hoạt động tuần tra đều bị hủy bỏ. Lệnh giới nghiêm được ban bố: "Không ai được ra ngoài."

Nhưng quán mì của Lão Trương lại đông đúc chưa từng thấy.

Không phải vì họ đến ăn mì, mà vì họ bị kẹt lại. Một đoàn thương buôn người Hồi Hốt bị bão chặn đường không thể về kịp quê nhà; một nhóm lính trẻ không được về phép đang co ro vì lạnh; một bà lão ăn xin mù lòa và đứa cháu nhỏ; và cả gã say rượu hay lang thang đầu phố. Tất cả chen chúc nhau trong không gian vỏn vẹn hai mươi mét vuông của quán.

Gió đập rầm rầm vào cánh cửa gỗ, khiến những then cài rung lên bần bật. Lão Trương phải dùng hai bao gạo lớn chèn chặt cửa lại.

"Lạnh quá... Chú Trương ơi, lửa sắp tắt rồi!" Tiếng Tiểu Hổ vang lên đầy lo lắng. Cậu ta đang ngồi cạnh lò sưởi, cố gắng thổi vào đám than hồng đang lụi dần. Củi dự trữ đã gần hết.

Không khí trong quán trầm xuống. Cái lạnh bắt đầu len lỏi qua khe cửa, ngấm vào da thịt. Nếu lửa tắt trong đêm nay, với nhiệt độ âm này, nhiều người có thể sẽ không qua khỏi.

Lão Trương nhìn quanh. Ánh mắt ông dừng lại ở những bộ bàn ghế gỗ lim cũ kỹ – tài sản quý giá nhất của quán mà ông đã gìn giữ suốt mười năm nay.

Ông không do dự một giây. Lão Trương cầm lấy cây rìu bổ củi ở góc bếp, đi đến chiếc bàn trống ở góc ngoài cùng.

Bốp! Rắc!

Mọi người sững sờ. Lão Trương vừa bổ nát chiếc bàn gỗ thành từng mảnh vụn.

"Còn đứng đó làm gì?" Lão Trương quát lớn, ném những thanh gỗ vào lò sưởi. "Bàn ghế là vật chết, người mới là vật sống. Đốt hết cho ta! Đêm nay phải giữ cho quán ấm!"

Hành động của Lão Trương như một mồi lửa châm ngòi cho tinh thần của mọi người.

"Để tôi giúp!" Gã thương buôn trưởng đoàn đứng dậy, sai người hầu mang những thùng gỗ đựng hàng hóa vào. "Trong này là lụa và gia vị, nhưng cái thùng gỗ này đốt được!"

"Con cũng giúp!" Đứa cháu nhỏ của bà lão ăn xin chạy đi gom những mảnh giấy vụn.

Ngọn lửa trong lò bùng lên dữ dội, liếm trọn những thanh gỗ khô khốc, tỏa ra hơi ấm lan tỏa khắp căn phòng. Khuôn mặt ai nấy đều hồng hào trở lại.

"Đêm nay là Giao Thừa," Lão Trương phủi bụi gỗ trên tay, nhìn đám đông đang nhìn mình với ánh mắt biết ơn. "Quán hết mì rồi. Nhưng ta còn bột và thịt. Ai biết gói sủi cảo (bánh chẻo) không?"

"Tôi biết!" Một chị phụ nữ trong đoàn thương buôn giơ tay. "Con cũng biết sơ sơ!" A Minh, cậu lính trẻ rụt rè nói.

Thế là, quán mì nhỏ biến thành một công xưởng làm bánh dã chiến. Lão Trương nhào bột, cán vỏ. Những người khác xúm lại nhân thịt, gói bánh. Tiếng cười nói râm ran bắt đầu thay thế tiếng gió gào thét bên ngoài. Người Hán, người Hồi Hốt, lính tráng, dân thường... họ ngồi sát bên nhau, tay lấm lem bột trắng, cùng nhau tạo nên những chiếc sủi cảo méo mó nhưng chứa chan tình người.

Ùng ục... Ùng ục...

Nồi nước sôi sùng sục. Hàng trăm chiếc sủi cảo trắng ngần nổi lên như những chiếc thuyền nhỏ. Mùi thơm của thịt, của hành gừng bốc lên nghi ngút.

"Ăn thôi! Giao Thừa đến rồi!"

Đúng khoảnh khắc nửa đêm, khi tiếng chuông từ tháp canh vọng lại yếu ớt qua màn bão tuyết, mọi người cùng nâng bát. Không có rượu ngon, chỉ có nước luộc bánh nóng hổi, nhưng ai nấy đều cảm thấy say.

Bà lão mù run rẩy cầm chiếc sủi cảo nóng hổi, nước mắt chảy dài trên gò má nhăn nheo: "Cả đời già đi xin ăn, chưa bao giờ được ăn bữa cơm tất niên ấm cúng thế này. Cảm ơn ông chủ... cảm ơn mọi người..."

Lão Trương đứng dựa lưng vào cột nhà (cây cột duy nhất ông không dám chặt vì sợ sập quán), mỉm cười nhìn khung cảnh hỗn độn nhưng ấm áp trước mắt.

Đột nhiên, có tiếng động lạ bên ngoài. Không phải tiếng gió. Là tiếng cào cửa. Yếu ớt, tuyệt vọng.

Mọi người im bặt. Tiểu Hổ rút kiếm, tiến lại gần cửa.

"Ai?"

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng cào sột soạt và tiếng rên rỉ nhỏ như tiếng mèo kêu.

Lão Trương ra hiệu mở cửa. Tiểu Hổ dời bao gạo, hé cánh cửa ra một chút.

Một khối tuyết đổ ập vào. Và nằm trong khối tuyết đó là một con chó sói.

Một con sói tuyết gầy trơ xương, lông bết lại vì băng giá. Nó đang thoi thóp, và trong lòng nó, được cuộn tròn bảo vệ kỹ càng, là hai con sói con mới sinh đang run rẩy.

Đám thương buôn hoảng sợ lùi lại: "Sói! Giết nó đi! Nó sẽ cắn người!"

"Dừng tay!" Lão Trương quát lên khi thấy Tiểu Hổ định vung kiếm.

Ông bước tới, nhìn vào mắt con sói mẹ. Đôi mắt màu hổ phách ấy không có sự hung dữ, chỉ có sự cầu xin tột cùng của một người mẹ. Nó đã kiệt sức khi cố gắng tìm chỗ trú ẩn cho con mình.

Lão Trương nhớ đến chiếc nanh sói trắng treo trên tường. Ông cúi xuống, bế hai con sói con lên, ủ vào vạt áo ấm của mình, rồi ra hiệu cho Tiểu Hổ kéo con sói mẹ vào gần lò sưởi.

"Nó cũng là một sinh mệnh," Lão Trương nói, đặt một bát nước dùng ấm và vài cái sủi cảo trước mũi con sói mẹ. "Đêm nay là đêm của sự sống. Không ai được phép chết ở đây."

Con sói mẹ liếm láp chút nước dùng, rồi gục đầu xuống ngủ thiếp đi bên cạnh hơi ấm của lò lửa, ngay dưới chân của những con người vốn dĩ là kẻ thù của loài sói.

Đêm Giao Thừa năm ấy, trong quán mì tồi tàn giữa tâm bão, ranh giới giữa các tộc người bị xóa bỏ, ranh giới giữa con người và dã thú cũng tan biến. Chỉ còn lại sự sống nương tựa vào nhau để vượt qua mùa đông khắc nghiệt.

Bên ngoài, bão tuyết vẫn gào thét, nhưng bên trong, mùa xuân dường như đã đến sớm hơn bất cứ nơi nào trên Đế quốc.

Quán Mì Nhỏ Ở Biên KínhTrang 5

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!