Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Huyền Học
Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Huyền Học

Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Huyền Học

Tác GiảYukira
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương7 Chương

Tóm Tắt

Một câu chuyện huyền ảo hiện đại nơi thuật huyền bí cổ xưa gặp gỡ phố phường Hong Kong nhộn nhịp.

Chương 1

Chương 1

Phượng Hoàng Gãy Cánh Ở Đỉnh Victoria

Cơn bão số 8 đang đổ bộ vào Hong Kong.

Gió rít gào qua những tòa nhà chọc trời, quất mạnh vào những tấm kính cường lực của khu biệt thự cao cấp trên đỉnh Victoria (The Peak). Bên dưới chân núi, ánh đèn neon của khu Trung Hoàn (Central) và Vượng Giác (Mong Kok) nhấp nháy mờ ảo trong màn mưa, giống như những con quái vật biển đang thở dốc.

Trong phòng khách xa hoa của nhà họ Giang – một trong những gia tộc giàu có nhất Hương Cảng, không khí còn lạnh lẽo hơn cả cơn bão bên ngoài.

"Thẩm Ly, thu dọn đồ đạc của cô và cút khỏi đây ngay lập tức!"

Giọng nói chrill (chói tai) của bà Giang vang lên, phá tan sự im lặng. Bà ta ném một chiếc vali cũ kỹ xuống sàn đá cẩm thạch Ý. Chiếc vali trượt đi, dừng lại ngay dưới chân một cô gái trẻ.

Thẩm Ly đứng đó, lưng thẳng tắp. Cô mặc một chiếc váy lụa trắng đơn giản, mái tóc đen dài xõa xuống vai, khuôn mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt. Đôi mắt cô – đen láy và sâu thẳm như vực nước chết – không hề lộ ra vẻ sợ hãi hay đau khổ như người ta mong đợi.

Cô là "Thiên kim giả".

Hai mươi năm trước, một sự nhầm lẫn tại bệnh viện đã khiến cô trở thành tiểu thư nhà họ Giang. Hai mươi năm sau, thiên kim thật – Giang Nhu – đã được tìm thấy. Và ngày hôm nay là ngày phán quyết.

"Mẹ..." Giang Nhu ngồi trên ghế sofa, nép vào lòng bà Giang, đôi mắt đỏ hoe ngập nước, giọng nói run rẩy. "Đừng đuổi chị ấy đi... Trời đang mưa bão lớn lắm. Hay là để chị ấy ở lại phòng cho người hầu..."

"Nhu Nhi, con quá lương thiện rồi!" Ông Giang, người đứng đầu tập đoàn bất động sản Giang Thị, dập tắt điếu xì gà, ánh mắt nhìn Thẩm Ly đầy chán ghét. "Nuôi nó hai mươi năm, coi như Giang gia ta đã tận tình tận nghĩa. Nhưng dòng máu chảy trong người nó là của một kẻ nghiện cờ bạc và một mụ đàn bà bán cá ở chợ Cửu Long. Để nó ở lại chỉ làm ô uế thanh danh nhà ta."

Thẩm Ly khẽ nhếch môi. Nụ cười của cô lạnh lùng, mang theo vài phần châm biếm.

Trong mắt người ngoài, cô là một cô gái yếu đuối vừa mất đi tất cả: gia đình, tiền bạc, địa vị. Nhưng không ai biết rằng, linh hồn bên trong thân xác này đã thay đổi từ ba ngày trước. Cô không còn là Thẩm Ly nhu nhược, mà là truyền nhân đời thứ 98 của phái Huyền Không Phi Tinh – một bậc thầy về phong thủy và tướng số, người đã từng làm mưa làm gió ở kiếp trước nhưng không may bỏ mạng khi nghịch thiên cải mệnh.

Cô tỉnh dậy trong thân xác này, mang theo "Thiên Nhãn" (Con mắt nhìn thấu âm dương) và ký ức của hai kiếp người.

"Không cần diễn nữa," Thẩm Ly cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh như băng. Cô cúi xuống, xách chiếc vali cũ lên. "Tôi sẽ đi."

"Cầm lấy cái này!" Ông Giang ném một tờ chi phiếu lên bàn. "Một triệu đô la Hong Kong. Coi như phí chia tay. Cầm lấy và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa, cũng đừng nói cho ai biết cô từng là người nhà họ Giang."

Thẩm Ly liếc nhìn tờ chi phiếu, rồi nhìn lướt qua khuôn mặt của ba người nhà họ Giang.

Dưới con mắt Thiên Nhãn của cô, cô nhìn thấy một luồng khí đen (sát khí) đang bao trùm lấy ấn đường của ông Giang. Cả căn biệt thự lộng lẫy này cũng đang bị một luồng tà khí màu xám xịt xâm lấn từ phía Đông Nam.

"Tiền thì tôi không cần," Thẩm Ly nói, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào ông Giang. "Nhưng nể tình hai mươi năm nuôi dưỡng, tôi tặng ông một câu: 'Long du cạn nước tôm đùa giỡn, Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh'. Nhưng rồng muốn bay lên, phải xem có giữ được ngọc hay không."

"Cô nói nhảm cái gì vậy?" Bà Giang tức giận quát.

"Phong thủy của căn nhà này đã bị phá vỡ," Thẩm Ly chỉ tay về phía bức tượng con cóc ngậm tiền (Thiềm Thừ) bằng vàng ròng đặt ở góc phòng. "Vật trấn trạch đã bị người ta động tay chân. Trong vòng ba ngày, cổ phiếu Giang Thị sẽ chạm sàn, ông sẽ gặp tai nạn huyết quang, và..." cô liếc nhìn Giang Nhu, "cô con gái bảo bối này của ông sẽ mang về cho ông một tai họa ngập đầu."

"Câm miệng! Đồ sao chổi! Cút!" Ông Giang giận tím mặt, ném chiếc gạt tàn về phía cô.

Thẩm Ly nghiêng đầu nhẹ nhàng tránh thoát. Chiếc gạt tàn đập vào tường vỡ tan tành.

"Bảo trọng."

Cô quay lưng, kéo vali bước ra khỏi cửa lớn, đi thẳng vào màn mưa bão. Cánh cổng sắt nặng nề đóng sầm lại sau lưng cô, cắt đứt hoàn toàn mối dây dưa với giới thượng lưu.

Đường phố Hong Kong về đêm, dù trong bão, vẫn rực rỡ ánh đèn.

Thẩm Ly đứng dưới mái hiên của một cửa hàng tiện lợi 7-Eleven, toàn thân ướt sũng. Trong túi cô chỉ còn lại vài trăm đô lẻ và một bộ bài Tarot cũ nát cô tìm thấy trong vali – kỷ vật duy nhất của nguyên chủ.

Một chiếc taxi màu đỏ (loại taxi đô thị của Hong Kong) chạy chậm lại và dừng trước mặt cô. Bác tài xế trạc năm mươi tuổi, khuôn mặt mệt mỏi, hạ kính xuống: "Cô gái, đi đâu đây? Bão lớn thế này khó bắt xe lắm."

Thẩm Ly nhìn bác tài. Ấn đường của ông ta tối sầm, hai bên thái dương có hắc khí tụ lại thành hình lưỡi dao. Đây là tướng "Hoành tử" (chết bất đắc kỳ tử) trong vòng hai giờ tới.

"Đưa tôi đến khu Thâm Thủy Bộ (Sham Shui Po)," Thẩm Ly mở cửa xe ngồi vào ghế sau.

"Thâm Thủy Bộ? Khu đó phức tạp lắm, lại toàn nhà ổ chuột, cô gái xinh đẹp thế này đến đó làm gì?" Bác tài vừa khởi động xe vừa lải nhải, cố gắng giữ tỉnh táo. "Haizz, hôm nay xui xẻo thật, chạy cả ngày chẳng được cuốc nào ra hồn, vợ thì đang ốm..."

Chiếc xe lao đi trong màn mưa. Cần gạt nước hoạt động hết công suất vẫn không gạt hết được nước mưa xối xả.

Khi xe đi qua cây cầu Thanh Mã (Tsing Ma Bridge), Thẩm Ly đột nhiên lên tiếng: "Bác tài, giảm tốc độ xuống dưới 40km/h, và đi vào làn đường bên trái."

"Hả? Cô nói gì?" Bác tài ngạc nhiên. "Đường vắng tanh, tôi chạy 80km/h còn thấy chậm. Với lại làn trái đang có vũng nước..."

"Nghe lời tôi nếu ông muốn sống gặp vợ con," Giọng Thẩm Ly đanh lại, mang theo một uy lực khiến người ta không dám trái lời.

Bác tài rùng mình. Không hiểu sao, ông ta vô thức nhấc chân ga, đánh lái sang trái theo lời cô gái.

Đúng giây phút đó.

RẦM!

Một chiếc xe tải container mất lái từ làn đối diện lao qua dải phân cách, trượt dài trên mặt đường trơn trượt và lật nghiêng, đè bẹp nát làn đường bên phải – nơi mà lẽ ra chiếc taxi đang đi nếu không chuyển làn.

Tiếng kim loại va chạm chói tai, tia lửa bắn tung tóe trong mưa. Chiếc container chỉ dừng lại cách đầu xe taxi vài mét.

Bác tài mặt cắt không còn giọt máu, tay chân run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh toát ra như tắm. Nếu... nếu ông ta không nghe lời cô gái kỳ lạ kia, thì giờ này ông ta đã thành một đống thịt vụn dưới gầm xe tải rồi.

Ông ta quay phắt lại nhìn ghế sau.

Thẩm Ly vẫn ngồi đó, bình thản nhắm mắt dưỡng thần, như thể vụ tai nạn kinh hoàng trước mắt chỉ là một cảnh trong phim.

"Cô... cô là..." Bác tài lắp bắp.

"Thầy tướng số," Thẩm Ly mở mắt, đôi mắt đen láy sáng quắc trong đêm tối. "Cuốc xe này coi như tôi trả tiền mạng cho ông. Chở tôi đến tòa nhà Trùng Khánh (Chungking Mansions). Tôi đổi ý rồi."

Bác tài nuốt nước bọt, gật đầu lia lịa: "Vâng... vâng thưa Đại sư! Tôi chở cô đi ngay!"

Chiếc taxi lách qua hiện trường vụ tai nạn, tiếp tục lao vào màn đêm.

Hong Kong, thành phố của những giấc mơ và ác mộng. Đêm nay, một con phượng hoàng đã gãy cánh ở đỉnh núi cao sang, nhưng một nữ hoàng huyền học vừa chính thức thức tỉnh giữa lòng phố thị hỗn loạn.

Thần Toán Hương Cảng: Thiên Kim Giả Huyền HọcTrang 1

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!