Sòng bạc Kim Long (Golden Dragon Casino), Macau. 9:00 tối.
Macau về đêm lộng lẫy và phù phiếm hơn bất kỳ nơi nào trên thế giới. Những tòa nhà sòng bạc rực rỡ ánh đèn neon phản chiếu xuống mặt nước đen ngòm, giống như những con thú săn mồi đang khoe bộ lông quyến rũ để dụ dỗ con mồi.
Thẩm Ly bước xuống phà cao tốc từ Hong Kong. Cô mặc một bộ váy đen ôm sát, tóc búi cao, đeo một cặp kính râm che đi đôi mắt sắc sảo. Đi bên cạnh cô là... không ai cả. Nhưng trong mắt Thẩm Ly, A Anh đang bay lơ lửng, khuôn mặt nhăn nhó vì khó chịu.
"Tiểu thư, chỗ này tà khí nặng quá," A Anh thì thầm, tay che mũi. "Cái bức tượng Rồng Vàng ở cửa kia... nó đang hút dương khí của người ra vào."
Thẩm Ly liếc nhìn bức tượng rồng khổng lồ uốn lượn trên trần sảnh chính. Mắt rồng làm bằng hồng ngọc, miệng há to như muốn nuốt chửng thiên hạ.
"Đó là trận pháp 'Bách Điểu Triều Phụng' biến thể thành 'Thanh Long Hút Nước'," Thẩm Ly nhếch mép. "Thiết kế cửa chính như cái lồng chim, ai bước vào cũng thành chim trong lồng. Trần nhà treo đầy đèn pha lê hình lưỡi dao, gọi là 'Vạn Kiếm Xuyên Tâm'. Con bạc vào đây, mười người thì chín người thua sạch túi."
"Vậy chúng ta đến đây làm gì? Để thua tiền à?"
"Không," Thẩm Ly bước qua cửa kiểm soát an ninh. "Chúng ta là 'Phá Quân'. Ta đến để lấy tiền của kẻ giàu chia cho... chính mình."
Trong túi xách của Thẩm Ly chỉ có vỏn vẹn 5.000 đô la Hong Kong – số tiền cô kiếm được sau hai ngày xem bói ở sảnh tòa nhà Trùng Khánh. Cô đổi toàn bộ thành phỉnh (chips), đi thẳng vào khu vực bình dân.
Tiếng ồn ào náo nhiệt, tiếng máy đánh bạc reng reng, tiếng chia bài soạt soạt và mùi khói thuốc lá đặc quánh tạo nên một không gian ngột ngạt.
Thẩm Ly dừng lại trước bàn Tài Xỉu (Sic Bo). Đây là trò chơi dựa trên 3 viên xúc xắc, đơn giản và nhanh nhất.
Nhà cái là một cô gái trẻ mặc đồng phục đỏ, tay lắc ống xúc xắc điêu luyện. Cạch. Ống xúc xắc đập xuống bàn.
"Mời đặt cược!"
Thẩm Ly không nhìn vào bàn cược. Cô nhìn vào tay của nhà cái. Dưới con mắt Thiên Nhãn, cô thấy một luồng khí màu xám nhạt tỏa ra từ chiếc ống lắc. Ba viên xúc xắc bên trong đang nằm yên vị.
1 - 3 - 4. Tổng 8 điểm. Xỉu.
Nhưng ngay khi mọi người đổ xô đặt "Tài", Thẩm Ly thấy một luồng khí đen từ dưới gầm bàn truyền lên, tác động nhẹ vào viên xúc xắc số 4, lật nó thành số 6.
1 - 3 - 6. Tổng 10 điểm. Vẫn là Xỉu.
"Gian lận bằng từ trường," Thẩm Ly cười khẩy. Cô đẩy toàn bộ 5.000 đô vào ô "Xỉu".
"Mở bát! 1, 3, 6! 10 điểm Xỉu!"
Thẩm Ly thu về 10.000 đô.
Ván tiếp theo. Cô lại nhìn thấy luồng khí đen di chuyển. Lần này cô đặt vào ô "Bão" (Ba viên xúc xắc giống nhau) – tỷ lệ 1 ăn 150.
Cả bàn xôn xao. "Cô gái này điên rồi! Bão hiếm khi ra lắm!"
"Mở bát! 4, 4, 4! Bão!"
Trong vòng chưa đầy một giờ, từ 5.000 đô khởi điểm, trước mặt Thẩm Ly đã chất đống phỉnh trị giá hơn 2 triệu đô la. Đám đông vây quanh cô ngày càng đông, coi cô như "Thần bài" tái thế, đánh đâu thắng đó.
Nhưng hành động của cô đã lọt vào mắt xanh của hệ thống giám sát (Sky Eye).
"Thưa cô, xin mời đi theo tôi."
Hai gã bảo vệ cao to đen hôi, mặc vest đen, xuất hiện sau lưng Thẩm Ly. Giọng điệu lịch sự nhưng ánh mắt đầy đe dọa.
"Cuối cùng cũng đến," Thẩm Ly đứng dậy, phủi bụi trên váy, ra hiệu cho A Anh (đang bay trên đầu nhà cái để soi bài nãy giờ) đi theo. "Dẫn đường đi."
Họ đưa cô lên tầng VIP cao nhất. Căn phòng rộng lớn, trải thảm nhung đỏ, tường treo đầy tranh thủy mặc đắt tiền. Ngồi ở vị trí chủ tọa là một người đàn ông trung niên, mặc sườn xám lụa, tay xoay hai quả cầu thạch anh tím.
Hắn là Âu Dương Chấn – Cố vấn phong thủy cấp cao của sòng bạc Kim Long, người được mệnh danh là "Quỷ Thủ" trong giới cờ bạc.
"Cô gái trẻ, tay nghề khá lắm," Âu Dương Chấn mỉm cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Nhưng ở Kim Long, thắng nhiều quá... đôi khi không mang về được đâu."
"Ông đang đe dọa tôi?" Thẩm Ly thản nhiên ngồi xuống ghế đối diện, bắt chéo chân.
"Ta đang cho cô một cơ hội," Âu Dương Chấn đẩy một chiếc hộp gỗ ra giữa bàn. "Trong này là 10 triệu đô la. Cầm lấy và để lại đôi mắt của cô. Hoặc... chúng ta chơi một ván cược sinh tử. Nếu cô thắng, cô mang đi 50 triệu. Nếu cô thua, mạng của cô thuộc về Kim Long."
Thẩm Ly nhìn Âu Dương Chấn, rồi nhìn luồng sát khí đen ngòm đang cuộn trào sau lưng hắn. Hắn ta nuôi "Tiểu Quỷ" (Kuman Thong) để hỗ trợ cờ bạc.
"Tôi chọn ván cược," Thẩm Ly đáp ngay lập tức. "Nhưng tôi muốn đổi luật chơi. Chúng ta chơi Xúc Xắc. Mỗi người một ống lắc. Ai lắc ra điểm nhỏ hơn thì thắng."
Âu Dương Chấn bật cười lớn. Lắc ra điểm nhỏ nhất? Hắn là bậc thầy về kỹ thuật lắc xúc xắc, muốn ra 3 điểm (1-1-1) dễ như trở bàn tay.
"Được! Chiều ý cô!"
Người phục vụ mang ra hai bộ ống lắc và 6 viên xúc xắc kiểm định chuẩn quốc tế.
"Bắt đầu!"
Âu Dương Chấn cầm ống lắc lên. Tiếng xúc xắc va chạm lách cách vang lên giòn giã. Hắn dùng kỹ thuật "Phụng Hoàng Gật Đầu", tay múa như hoa. Đồng thời, Thẩm Ly nhìn thấy con Tiểu Quỷ đen sì đang ngồi trên vai hắn, nhe răng cười và chui tọt vào trong ống lắc để giữ chặt 3 viên xúc xắc ở mặt 1 chấm.
Thẩm Ly cầm ống lắc lên. Cô lắc rất nhẹ nhàng, chậm rãi, giống như đang ru ngủ.
Cạch!
Cả hai cùng đặt ống xuống bàn.
"Mở!" Âu Dương Chấn tự tin hô lớn.
Hắn mở ống lắc của mình ra. Ba viên xúc xắc xếp chồng lên nhau thành một cột thẳng đứng. Viên trên cùng hiện mặt 1 chấm.
"Nhất trụ kình thiên! Chỉ tính viên trên cùng. 1 điểm!" Đám đàn em của hắn vỗ tay rầm rộ. Đây là kỹ thuật đỉnh cao, không thể có điểm số nào nhỏ hơn 1 được (trừ 0, nhưng xúc xắc không có mặt 0).
Âu Dương Chấn đắc ý nhìn Thẩm Ly: "Cô thua rồi. Trừ khi cô làm vỡ nát xúc xắc thành bụi phấn."
Thẩm Ly mỉm cười: "Ai nói xúc xắc không có mặt 0?"
Cô nhẹ nhàng nhấc ống lắc lên.
Tất cả mọi người trong phòng nín thở.
Ba viên xúc xắc... đã biến mất.
Trên mặt bàn nhung đỏ, chỉ còn lại một vũng bột mịn màu trắng. Nhưng kỳ lạ thay, vũng bột đó lại xếp thành hình một bông hoa sen đang nở.
"Cái gì?!?" Âu Dương Chấn đứng bật dậy, mặt cắt không còn giọt máu. "Cô dùng nội công chấn nát xúc xắc? Không thể nào! Kể cả chấn nát thì vẫn tính là vụn, không thể là 0 điểm!"
"Nhìn kỹ đi," Thẩm Ly chỉ tay.
A Anh (đang tàng hình) thổi nhẹ một hơi. Lớp bột bay đi. Bên dưới lớp bột, mặt bàn gỗ lim cứng như đá đã bị lún xuống ba lỗ tròn nhỏ xíu, sâu hoắm.
"Xúc xắc đã bị ta dùng linh lực ép nát thành bột, và chôn vùi vào trong lòng bàn. Trên mặt bàn không có xúc xắc. Điểm số là 0."
Thẩm Ly đứng dậy, khí thế áp đảo toàn trường. "Âu Dương đại sư, con Tiểu Quỷ trên vai ông vừa bị linh lực của ta đánh tan hồn phách rồi đấy. Ông nên lo cho cái mạng của mình đi, nuôi quỷ bị quỷ phản phệ, ông sống không quá đêm nay đâu."
Âu Dương Chấn ôm lấy ngực, phun ra một ngụm máu tươi. Hắn cảm thấy sự liên kết với Tiểu Quỷ đã đứt đoạn, nội tạng như bị thiêu đốt.
"Cô... cô là ai?"
"Thẩm Ly."
Cô gom hết đống phỉnh trị giá 50 triệu trên bàn vào túi xách. Không ai dám ngăn cản cô. Hai tên bảo vệ to con lúc nãy giờ đang đứng run rẩy nép vào góc tường.
Thẩm Ly bước ra đến cửa, bỗng quay lại nhìn camera giám sát ở góc trần nhà. Cô biết, ông trùm thực sự của sòng bạc đang ngồi sau màn hình đó.
Cô nhìn thẳng vào ống kính, mỉm cười và nói khẩu hình miệng: "Trận pháp Thanh Long Hút Nước của ông bị lệch trục 3 độ về phía Tây rồi. Sửa lại đi, nếu không tháng sau sòng bạc sẽ cháy."
Nói xong, cô quay lưng bước đi, tà váy đen bay phấp phới đầy kiêu hãnh.
Trong phòng điều hành tối om, một người đàn ông bí ẩn ngồi trên xe lăn, nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay gõ nhịp lên tay vịn.
"Thẩm Ly..." Hắn thì thầm, giọng trầm khàn đầy hứng thú. "Điều tra cô ta. Tôi muốn cô ta làm quân cờ mới trên bàn cờ của tôi."
Đêm đó, Huyền thoại về "Nữ Thần Bài" bắt đầu lan truyền khắp các ngõ ngách của thế giới ngầm Macau. Nhưng Thẩm Ly biết, đây mới chỉ là vốn khởi nghiệp. Mục tiêu của cô là quay lại Hong Kong, lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.





