Bản Giao Kèo Máu: 24 Giờ Sinh Tử
Bản Giao Kèo Máu: 24 Giờ Sinh Tử

Bản Giao Kèo Máu: 24 Giờ Sinh Tử

Tác GiảYukira
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương5 Chương

Tóm Tắt

Một thành phố không luật pháp. Một sát thủ đã giải nghệ. Một mạng sống định đoạt vận mệnh thế giới. Tại Đặc Khu Z tăm tối và hỗn loạn, Khải (K) – huyền thoại của giới sát thủ – đang sống cuộc đời chui nhủi để trốn chạy quá khứ. Nhưng định mệnh không buông tha anh khi một người phụ nữ bí ẩn xuất hiện với bản giao kèo trị giá 5 triệu đô la: Giải cứu Luna, cô bé 10 tuổi mang trong máu kháng thể duy nhất chống lại virus tử thần, khỏi phòng thí nghiệm địa ngục của Tập đoàn Olympus. Thời gian chỉ có 24 giờ. Kẻ thù là cả một thành phố: Từ băng đảng Rồng Đen khát máu, lính đánh thuê tinh nhuệ đến lực lượng cảnh sát biến chất. Khi tiếng súng nổ ra, Khải không chỉ chiến đấu vì tiền, mà còn vì sự chuộc tội cho linh hồn mình. Liệu "Bóng Ma" có thể đưa thiên thần nhỏ thoát khỏi tử địa, hay cả hai sẽ bị nghiền nát trong cơn bão lửa?

Chương 2

Chương 2

Lệnh Truy Sát Toàn Thành Phố

Tòa tháp Olympus. Cổng Tây. 11:58 đêm.

Tòa tháp Olympus sừng sững chọc thủng bầu trời đêm của Đặc Khu Z như một mũi kim tiêm khổng lồ cắm vào mạch máu của thành phố. Đây là pháo đài bất khả xâm phạm, được bảo vệ bởi công nghệ an ninh tối tân và những lính đánh thuê tàn bạo nhất.

Khải nấp trong bóng tối của một con hẻm đối diện, nước mưa axit chảy ròng ròng trên tấm áo mưa màu xám tro. Anh nhìn đồng hồ.

11:59:55.

Năm giây nữa. Elena nói rằng nội gián sẽ vô hiệu hóa hệ thống cảm biến nhiệt và camera ở cổng Tây trong đúng 3 phút. Nếu sai một giây, anh sẽ bị nướng chín bởi lưới điện cao thế 50.000 volt.

3... 2... 1.

Đèn báo trên cổng an ninh chuyển từ đỏ sang xanh lá cây nhấp nháy.

Bắt đầu.

Khải lao ra khỏi chỗ ẩn nấp như một con báo đen. Anh lướt qua khoảng sân rộng 50 mét chỉ trong vài giây, né tránh ánh đèn pha quét qua quét lại theo quy luật mà anh đã ghi nhớ.

Cổng từ mở ra không một tiếng động. Anh lách người vào trong.

Hành lang dẫn vào khu B3 lạnh lẽo và trắng toát, trái ngược hoàn toàn với sự bẩn thỉu bên ngoài.

Hai tên lính canh mặc giáp đen, đội mũ bảo hiểm che kín mặt đang đi tuần tra. Chúng trang bị súng tiểu liên P90.

Khải rút con dao găm quân dụng ra, kẹp ngược lưỡi dao. Anh không dùng súng. Tiếng súng lúc này là bản án tử hình.

Anh ném một vỏ đạn rỗng về phía góc tường. Keng.

Hai tên lính giật mình quay lại.

"Cái gì thế?" Một tên tiến lại kiểm tra.

Ngay khi hắn vừa khuất tầm nhìn của đồng đội, Khải từ trên ống thông gió thả người xuống. Hai chân anh kẹp chặt cổ tên lính, dùng trọng lượng cơ thể xoay mạnh.

Rắc.

Tên lính gãy cổ chết ngay tức khắc, không kịp phát ra tiếng kêu.

Tên còn lại nghe thấy tiếng động lạ, vừa quay đầu lại thì một lưỡi dao lạnh buốt đã xuyên qua khe hở của mũ giáp, cắm thẳng vào yết hầu. Hắn giãy giụa vài giây rồi gục xuống.

Khải đỡ lấy xác hắn, nhẹ nhàng đặt xuống sàn để không gây tiếng động. Anh tháo thẻ từ an ninh trên ngực áo hắn, quẹt vào thang máy chuyên dụng.

Tầng hầm B3 - Khu Thí Nghiệm Huyết Thanh.

Thang máy mở ra. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi.

Khải bước đi thận trọng. Dọc hành lang là những lồng kính chứa đầy những sinh vật dị dạng – những thất bại của các cuộc thí nghiệm vô nhân đạo. Có người mọc thêm tay, có người da lở loét chảy mủ xanh. Họ đập tay vào kính, nhìn Khải với ánh mắt cầu xin giải thoát.

Khải nghiến răng, bước tiếp. Anh không phải đấng cứu thế. Anh chỉ là người thực hiện giao kèo.

Cuối hành lang là phòng thí nghiệm trung tâm.

Ở đó, trong một lồng kính hình trụ chứa đầy dung dịch màu xanh nhạt, một cô bé đang trôi lơ lửng. Miệng cô bé đeo mặt nạ dưỡng khí, trên người cắm đầy những ống dẫn truyền và dây điện cực.

Luna.

Khải áp tay lên mặt kính lạnh lẽo. Cô bé mở mắt. Đôi mắt to tròn nhìn anh, không sợ hãi, chỉ có sự mệt mỏi cam chịu.

Khải nhanh chóng thao tác trên bảng điều khiển. Anh nhập mã code mà Elena đưa cho.

Bíp. Xả dung dịch.

Chất lỏng rút đi. Lồng kính mở ra. Luna ngã khuỵu xuống sàn, ho sặc sụa. Khải cởi áo khoác ngoài quấn lấy người cô bé, bế thốc cô lên vai.

"Chú là ai?" Luna thì thầm, giọng yếu ớt.

"Người đưa cháu về nhà," Khải đáp gọn lỏn.

Nhưng ngay khi anh quay lưng định rời đi, hệ thống đèn trong phòng vụt tắt, thay vào đó là ánh đèn báo động đỏ rực quay cuồng. Tiếng còi hú vang lên chói tai.

Oe Oe Oe! Cảnh báo! Có kẻ xâm nhập!

"Chết tiệt," Khải chửi thề. Nội gián đã bị lộ hoặc Elena đã lừa anh. Thời gian 3 phút chưa hết mà báo động đã reo.

Cánh cửa thang máy phía trước mở toang. Một đội đặc nhiệm 6 người ập ra, súng laser chĩa thẳng vào anh.

"Bỏ đứa bé xuống! Giơ tay lên!"

Khải không do dự. Anh đá mạnh vào một chiếc xe đẩy chứa đầy bình hóa chất về phía chúng, đồng thời rút khẩu Beretta ra.

Đoàng! Đoàng!

Viên đạn trúng vào bình Nitơ lỏng trên xe đẩy.

Bùm!

Khói trắng bùng lên dữ dội, nhiệt độ giảm sâu khiến tầm nhìn của đội đặc nhiệm bị che khuất.

"Bắn! Bắn tự do!" Tên chỉ huy hét lên.

Những tia laser xé toạc màn khói, cày nát những bức tường xung quanh. Khải ôm chặt Luna, lăn người vào sau một bàn mổ bằng thép.

Anh rút chốt một quả lựu đạn choáng (flashbang), ném về phía cửa thang máy.

Bụp!

Ánh sáng trắng chói lòa bùng nổ, kèm theo tiếng nổ điếc tai. Đội đặc nhiệm ôm mắt la hét.

Tận dụng cơ hội, Khải lao ra. Tay phải anh bóp cò liên tục. Pằng! Pằng! Pằng!

Ba tên ngã xuống, mỗi tên đều dính một viên đạn vào giữa trán – điểm yếu duy nhất trên bộ giáp. Kỹ năng "Double Tap" (bắn kép) của Bóng Ma chưa bao giờ mai một.

Ba tên còn lại định phản công nhưng Khải đã áp sát. Anh dùng dao găm cắt đứt dây súng của một tên, dùng hắn làm bia đỡ đạn cho tên kia, rồi xoay người tung cú đá vòng cầu khiến tên thứ ba văng vào tường, gãy cổ.

"Đi thôi," Khải nói với Luna, người đang run rẩy bám chặt lấy cổ anh.

Họ chạy thoát khỏi tầng hầm bằng cầu thang bộ thoát hiểm.

Sảnh chính Tòa tháp Olympus.

Khải đạp tung cánh cửa thoát hiểm, lao ra đại sảnh rộng lớn lát đá cẩm thạch.

Nhưng anh khựng lại.

Bên ngoài cửa kính của tòa tháp, một màn hình hologram khổng lồ cao 50 mét vừa được bật lên, chiếu sáng cả bầu trời đêm Đặc Khu Z.

Trên màn hình là khuôn mặt của Marcus Kane – CEO của Olympus, một gã đàn ông trung niên với nụ cười nham hiểm.

"Hỡi công dân của Đặc Khu Z," giọng nói của Kane vang vọng khắp mọi ngõ ngách thành phố qua hệ thống loa phát thanh công cộng.

"Đêm nay, một con chuột nhắt đã đánh cắp tài sản quý giá nhất của ta. Hắn là một gã đàn ông châu Á, cao 1m80, mang theo một bé gái."

Hình ảnh của Khải (được camera an ninh ghi lại) hiện lên rõ nét trên màn hình, bên cạnh con số tiền thưởng đỏ rực.

TIỀN THƯỞNG: 10 TRIỆU USD CHO ĐỨA BÉ (CÒN SỐNG). 5 TRIỆU USD CHO CÁI ĐẦU CỦA KẺ BẮT CÓC. KHÔNG CÓ LUẬT LỆ. MIỄN LÀ LẤY LẠI ĐƯỢC TÀI SẢN.

Cả thành phố như nổ tung.

Trong các quán bar, sòng bạc, ổ chuột... hàng ngàn đôi mắt sáng rực lên vì tham lam. Điện thoại của mọi tên tội phạm, từ những băng đảng lớn như Rồng Đen cho đến những tên cướp vặt, đều nhận được tin nhắn định vị.

"Lệnh Truy Sát Toàn Thành Phố (Citywide Kill Order) đã được kích hoạt," Khải lầm bầm, nhìn ra cửa kính.

Bên ngoài, hàng chục chiếc xe mô tô phân khối lớn và xe bọc thép của các băng đảng đang gầm rú, lao về phía tòa tháp Olympus như những con thiêu thân lao vào lửa. Ánh đèn pha xe cộ xé toạc màn đêm, tất cả đều hướng về phía anh.

Khải nhìn Luna. Cô bé đang nhìn anh đầy sợ hãi.

"Chúng muốn giết cháu sao?"

"Không," Khải nạp lại đạn cho khẩu súng, ánh mắt trở nên kiên định và tàn khốc hơn bao giờ hết. "Chúng muốn giết chú. Còn cháu... chúng muốn thứ gì đó bên trong cháu."

Anh xé một mảnh vải từ áo choàng của mình, buộc chặt Luna vào lưng.

"Bám chặt vào. Đêm nay sẽ dài lắm đây."

Khải rút thêm một khẩu súng tiểu liên MP5 từ xác một tên lính canh. Anh hít sâu một hơi, rồi lao thẳng ra cửa chính, nơi cơn bão đạn đang chờ đợi.

Cuộc đi săn bắt đầu.

Bản Giao Kèo Máu: 24 Giờ Sinh TửTrang 2

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!