Bảo tàng Mỹ thuật Thành phố. 1:45 sáng.
Ngọn lửa bùng lên như một con quái vật đói khát, nuốt chửng những bức tranh sơn dầu trên tường, biến những ký ức đẹp đẽ của Lan Chi thành tro bụi. Nhiệt độ trong hầm tăng lên chóng mặt, khói đen cuồn cuộn che lấp mọi lối đi.
"Phong! Lối này!" Tuệ Lâm hét lên, chỉ tay vào cánh cửa bí mật mà tên Họa Sĩ vừa tẩu thoát.
Nam Phong nghiến răng, dùng hết sức bình sinh bế thốc Lan Chi lên vai. Vết thương trên vai anh do con dao bật ra ban nãy đang rỉ máu, đau nhói theo từng nhịp thở, nhưng anh không cảm thấy gì ngoài sức nặng quý giá của người con gái trên lưng.
"Đi! Đừng nhìn lại!" Nam Phong gào lên át tiếng lửa réo.
Họ lao vào đường hầm tối om. Ngay khi bóng lưng Nam Phong vừa khuất sau cánh cửa, một tiếng nổ lớn vang lên. Trần của căn hầm sụp đổ, chôn vùi vĩnh viễn "phòng triển lãm" địa ngục phía sau.
Đường hầm ẩm ướt, trơn trượt và nồng nặc mùi cống rãnh. Họ chạy trối chết, mò mẫm trong bóng tối khoảng mười phút cho đến khi thấy ánh sáng lờ mờ và những giọt mưa tạt vào từ một miệng cống phía trên.
Nam Phong đẩy nắp cống, leo lên mặt đất. Họ đang ở khu vườn điêu khắc phía sau bảo tàng. Mưa đêm vẫn trút xuống xối xả, lạnh buốt, trái ngược hoàn toàn với cái nóng thiêu đốt dưới hầm.
"Tuệ Lâm, đưa cô ấy ra xe, gọi cứu viện!" Nam Phong đặt Lan Chi xuống bãi cỏ, vội vã kiểm tra mạch đập. Thuốc giải đã có tác dụng, nhịp tim của Lan Chi đang dần ổn định, dù cô vẫn hôn mê. Anh vuốt nhẹ mái tóc ướt đẫm của cô, hôn lên trán cô một lần cuối. "Chờ anh."
"Anh định làm gì?" Tuệ Lâm nắm lấy tay anh, ánh mắt đầy lo sợ. "Hắn đi rồi! Đừng đuổi theo, nguy hiểm lắm!"
"Hắn chưa đi đâu," Nam Phong đứng dậy, rút con dao găm dắt ở thắt lưng ra (súng của anh đã hết đạn). Anh nhìn về phía toà tháp đồng hồ cũ kỹ ở trung tâm khu vườn. "Hắn là một nghệ sĩ kiêu ngạo. Hắn sẽ không bỏ đi khi chưa nhìn thấy kết cục của tác phẩm."
Anh lao vào màn mưa, chạy về phía tháp đồng hồ.
Đúng như anh dự đoán. Trên đỉnh tháp, dưới ánh chớp loằng ngoằng xé rách bầu trời, một bóng người mặc đồ trắng đang đứng đó, tay cầm chiếc ô màu đỏ rực rỡ, nhìn xuống đám cháy đang bốc khói nghi ngút từ lỗ thông hơi của bảo tàng.
Nam Phong đạp tung cánh cửa gỗ mục nát của tháp, chạy lên cầu thang xoắn ốc.
Khi anh lên đến đỉnh tháp, tên Họa Sĩ đang đứng quay lưng lại, bình thản ngắm nhìn thành phố trong mưa.
"Anh đã phá hỏng Opus 5," hắn nói, giọng điệu tiếc nuối nhưng không hề tức giận. Hắn quay lại, chiếc mặt nạ phòng độc hình chú hề vẫn che kín khuôn mặt. "Nhưng không sao. Sự sống sót của anh và cô ấy... có lẽ lại là một cái kết thú vị hơn cho câu chuyện này."
"Kết thúc rồi," Nam Phong gầm lên, lao tới.
Tên Họa Sĩ vung chiếc ô đỏ lên. Đầu chiếc ô là một mũi nhọn sắc lẹm. Hắn đỡ đòn tấn công của Nam Phong một cách điêu luyện.
Keng!
Dao và ô va chạm, tóe lửa. Hai người đàn ông lao vào nhau trong một cuộc chiến sinh tử giữa cơn bão. Nam Phong đánh bằng tất cả sự giận dữ, bằng nỗi đau dồn nén suốt ba năm qua. Tên Họa Sĩ đánh bằng sự điên loạn và kỹ thuật giết người tinh vi.
Hắn đâm mũi ô vào sườn Nam Phong. Nam Phong cắn răng chịu đau, dùng tay không bẻ gãy cán ô, rồi đấm thẳng vào mặt nạ của hắn.
Rắc!
Chiếc mặt nạ vỡ tan, rơi xuống sàn gạch ướt đẫm nước mưa.
Một tia chớp lóe lên, soi rõ khuôn mặt thật của kẻ sát nhân.
Nam Phong sững người.
Đó không phải là một khuôn mặt xa lạ. Đó là... Bác sĩ Tâm lý Huy – người đã điều trị tâm lý cho Nam Phong suốt hai năm qua sau khi Lan Chi mất tích. Người luôn lắng nghe những cơn ác mộng của anh, người luôn khuyên anh "hãy buông bỏ quá khứ".
"Là ông..." Nam Phong thì thầm, sự ghê tởm dâng lên trong cổ họng. "Chính ông đã khơi gợi lại những ký ức đó... để tôi dẫn ông đến những nơi này."
Huy mỉm cười, một nụ cười hiền hậu đến rợn người, máu từ khóe miệng hắn chảy xuống bộ đồ trắng.
"Tôi không chữa trị cho cậu, Phong à. Tôi đang nghiên cứu cậu. Cậu là nguồn cảm hứng lớn nhất của tôi. Nỗi đau của cậu đẹp đẽ vô cùng."
Huy lùi lại, đứng chênh vênh bên mép lan can tháp đồng hồ. Phía dưới là vực thẳm đen ngòm.
"Màn hạ màn phải thật ấn tượng," Huy dang hai tay ra, như muốn ôm trọn lấy cơn bão. "Tôi sẽ không để cậu bắt tôi đâu. Một nghệ sĩ chân chính phải chết khi đang ở đỉnh cao."
Hắn rút từ trong túi áo ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa dung dịch màu xanh lục – thuốc độc cực mạnh.
"Đừng hòng!" Nam Phong lao tới. Anh không muốn hắn chết dễ dàng như vậy. Anh muốn hắn phải trả giá trước pháp luật, phải sống trong ngục tù để sám hối.
Nhưng Huy nhanh hơn. Hắn định đưa lọ thuốc lên miệng.
Đoàng!
Một tiếng súng vang lên từ phía cầu thang.
Lọ thuốc trên tay Huy vỡ tan. Hắn ôm lấy bàn tay đầy máu, lảo đảo lùi lại vì lực tác động.
Nam Phong quay lại. Tuệ Lâm đang đứng ở cửa tháp, khẩu súng cảnh sát trên tay vẫn còn bốc khói. Cô đã đuổi theo anh.
Mất đà, Huy trượt chân. Hắn ngã ngửa ra sau, rơi khỏi lan can tháp đồng hồ.
Trong khoảnh khắc rơi xuống, hắn không hét lên. Hắn nhìn Nam Phong, mỉm cười và mấp máy môi: "Cảm ơn vì màu đỏ."
Cơ thể hắn rơi tự do, lao xuống hàng rào sắt nhọn bên dưới khu vườn.
Nam Phong chạy ra lan can nhìn xuống. Một tia chớp khác lóe lên.
Cái xác của Huy bị xuyên thủng bởi hàng rào sắt, máu tuôn ra hòa vào nước mưa, loang lổ trên nền gạch trắng của sân vườn. Tư thế chết của hắn, trớ trêu thay, trông giống hệt như một bức tranh trừu tượng méo mó và tàn khốc.
Đó là Opus cuối cùng. Tác phẩm mà hắn dùng chính mạng sống của mình để vẽ nên.
Nam Phong gục xuống sàn tháp lạnh lẽo, để mặc nước mưa xối xả lên người, rửa trôi máu và bụi bẩn.
Mọi thứ đã kết thúc.
Hai tháng sau.
Bệnh viện điều dưỡng ngoại ô.
Trời thu xanh ngắt, nắng vàng rực rỡ chiếu xuống bãi cỏ xanh mướt. Nam Phong đẩy chiếc xe lăn đi dạo dưới tán cây. Ngồi trên xe là Lan Chi.
Cô ấy đã tỉnh lại, nhưng di chứng của chất độc thần kinh khiến cô tạm thời mất khả năng nói và vận động tay phải. Nhưng đôi mắt cô đã có thần sắc trở lại. Cô đang cầm một cây cọ vẽ bằng tay trái, nguệch ngoạc những nét màu vụng về lên giá vẽ.
Không còn là những bức tranh u tối. Cô đang vẽ một bầu trời xanh và một người đàn ông mặc áo măng tô đang đứng che nắng cho cô.
"Đẹp lắm," Nam Phong mỉm cười, cúi xuống hôn lên tóc cô.
Tuệ Lâm đi tới, đặt một bó hoa ly trắng lên bàn.
"Vụ án đã khép lại," Tuệ Lâm nói nhẹ nhàng. "Cảnh sát tìm thấy nhật ký của Huy trong tầng hầm bí mật nhà hắn. Hắn là một họa sĩ thất bại, bị ám ảnh bởi cái chết từ nhỏ. Hắn muốn dùng nỗi đau của người khác để tạo ra thứ nghệ thuật mà hắn không bao giờ có thể tự làm được."
"Hắn đã sai," Nam Phong nhìn bức tranh ngây ngô của Lan Chi. "Nghệ thuật không sinh ra từ cái chết. Nó sinh ra từ sự hồi sinh."
Anh nắm lấy bàn tay gầy guộc của Lan Chi. Cô quay lại nhìn anh, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười yếu ớt nhưng bình yên.
Gió thu thổi qua, cuốn theo những chiếc lá vàng bay đi, như cuốn trôi những bóng ma quá khứ vĩnh viễn biến mất. Nam Phong biết, con đường chữa lành sẽ còn rất dài, nhưng cơn bão đã tan, và bầu trời sau cơn mưa bao giờ cũng sáng trong nhất.
Đó mới chính là kiệt tác thực sự – kiệt tác của sự sống.





