Giao Thức Nhật Thực
Giao Thức Nhật Thực

Giao Thức Nhật Thực

Tác GiảQuoc Phuc
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương6 Chương

Tóm Tắt

Người ta nói New Veridia là thành phố của tương lai. Một phép màu của đèn neon, thép và công nghệ đệm từ trỗi dậy từ đống tro tàn của Cựu Thế Giới. Người ta nói những bức tường cao ngất và các mái vòm năng lượng ở đó là để chắn gió mưa. Họ nói dối. Những bức tường đó không phải để ngăn chặn thiên nhiên. Chúng ở đó để trấn áp Vực Thẳm. Trong nhiều thế kỷ, luôn có một Bức Màn ngăn cách thực tại của chúng ta với chiều không gian của ma thuật hỗn loạn thuần túy—một nơi mà các định luật vật lý tan biến và những cơn ác mộng biết thở. Nhưng Bức Màn không phải là một bức tường đá; nó là một lớp màng. Và giống như bất kỳ mô sống nào, nó có thể bị rách. Khi nó rách, lũ quái vật sẽ rỉ qua. Hầu hết mọi người không nhìn thấy chúng. Họ chỉ thấy một vụ rò rỉ khí ga, một cuộc tấn công của động vật dại, hay một sự cố sập nhà. Họ sống trong bong bóng của sự ngu dốt hạnh phúc, được bảo vệ bởi những lời giải thích mang tính "khoa học" của Cục Phòng Vệ Cổ Thuật. Nhưng có những người không thể quay mặt làm ngơ. Họ là hệ miễn dịch của thành phố này. Những kẻ đã chạm vào bóng tối và sống sót, chỉ để mang theo tiếng nhiễu sóng của nó trong tâm trí mãi mãi. Họ bước đi trên những con phố trơn trượt vì mưa, săn lùng những thứ đang trườn bò trong các con hẻm, đảm bảo cho thành phố có thể ngủ yên thêm một đêm nữa. Nhưng đêm nay, tiếng nhiễu sóng đã khác. Nó không còn là tiếng vo ve; nó là một tiếng thét. Cơn mưa có vị của đồng. Những cái bóng đang dài ra, và chúng đang đói khát. Bức Màn đang mỏng dần. Và lần này, nó có thể không chỉ bị rách. Nó có thể sẽ vỡ tan.

Chương 6

Chương 6

Bình Minh Sau Cơn Bão

Địa điểm: Phía trên Ngọn Tháp, New Veridia. Thời gian: 05:00.

Thực Thể Vực Thẳm đã phát triển đến kích thước khổng lồ. Nó không còn chỉ là một hình bóng; nó là một cơn bão sống, một cơn cuồng phong của sét đen và năng lượng hư không xé toạc cấu trúc của thực tại. Mái của Ngọn Tháp đã hoàn toàn tan rã, để lại Kaelen và Seraphina đứng trên một tấm bê tông trôi nổi, những mảnh vỡ bay quanh họ trong trường trọng lực hỗn loạn.

"Cái lõi nằm trong lồng ngực," Seraphina hét lên át tiếng gầm của gió. Hai tay cô rực sáng ánh đỏ khi cô gạt đi một tia năng lượng lạc hướng. "Em có thể mở đường, nhưng em không thể giữ nó quá ba giây. Anh phải là viên đạn, Kaelen."

Kaelen kiểm tra trang bị. Súng đã mất. Dao đã mẻ. Tất cả những gì anh còn lại là tiếng nhiễu sóng trong đầu và nguồn năng lượng hư không bất ổn đang chảy trong huyết quản.

"Ba giây là cả một thiên thu," Kaelen đáp, mắt khóa chặt vào con quái vật. "Chỉ cần đảm bảo là em không bắn trượt."

"Em chưa bao giờ trượt," Seraphina nói, một nụ cười buồn thoáng qua môi. "Giao thức: Pháo Điện Từ Niệm Lực."

Cô đập mạnh hai tay vào nhau. Những mảnh vỡ trôi nổi xung quanh họ—dầm thép, mảng bê tông, mảnh kính—đột nhiên xếp thành hàng, tạo thành một đường hầm nhắm thẳng vào Thực Thể. Cô thu thập từng chút mana cuối cùng, không khí quanh cô biến dạng vì nhiệt.

"ĐI!"

Cô đẩy mạnh lòng bàn tay về phía trước. Một làn sóng xung kích phóng Kaelen lên không trung.

Anh bay qua đường hầm mảnh vỡ như một quả tên lửa. Thực Thể nhìn thấy anh lao tới. Nó gầm lên, một âm thanh làm vỡ cửa kính cách đó mười dặm, và vung cái móng vuốt khổng lồ của nó.

Kaelen không né. Anh tan biến.

"Giao thức: Sương Mù Bóng Tối."

Cơ thể anh hóa thành khói, xuyên qua ngay giữa móng vuốt của sinh vật. Anh tái hiện hình ngay lập tức ở phía bên kia, đà quán tính vẫn đẩy anh về phía trước. Anh còn cách lồng ngực nó ba mét.

Ngực của Thực Thể mở ra, để lộ một hố đen xoáy tròn nơi lẽ ra là trái tim. Bên trong, đập theo nhịp điệu đỏ rực điên cuồng, là con chip điều khiển của Kiến Trúc Sư, găm vào một khối thịt bị tha hóa.

Trọng lực của hố đen tóm lấy Kaelen. Nó cố gắng xé toạc anh ra, phân rã anh thành nguyên tử. Da anh bắt đầu nứt nẻ, phát sáng màu tím. Cơn đau là tuyệt đối.

"Hôm nay thì không," Kaelen gầm lên.

Anh dồn tất cả sinh lực còn lại vào tay phải. Anh không tạo ra lưỡi kiếm hay khiên. Anh tạo ra một gai dữ liệu bằng năng lượng hư không thuần khiết, cô đặc.

Anh đâm sầm vào lồng ngực rỗng. Anh đóng mạnh bàn tay thẳng vào con chip đỏ.

"LỖI," Thực Thể ồm ồm, giọng nói bị nhiễu. "HỆ THỐNG... BỊ XÂM NHẬP."

Kaelen nắm lấy con chip. Nó đốt cháy tay anh, những cổ ngữ gọi hồn chống lại sự tiếp xúc của anh. Anh trút năng lượng của mình vào nó, ghi đè các lệnh, đảo ngược dòng chảy.

"Giao thức: Nhật Thực... Bị Hủy Bỏ."

Anh bóp nát con chip.

R Ắ C.

Trong một khoảnh khắc, sự im lặng là tuyệt đối. Cơn bão dừng lại. Những tia sét đóng băng.

Sau đó, thế giới chuyển sang màu trắng.

Thực Thể nổ tung. Nó không nổ ra bên ngoài; nó sụp đổ vào bên trong, hút tất cả bóng tối, tất cả sự tha hóa, và tất cả ma thuật trở lại vào hư vô.

Kaelen bị hất văng ngược lại bởi lực chân không. Anh rơi xuống.

Anh rơi qua bầu trời, qua những tàn tích vỡ nát của đỉnh Ngọn Tháp. Gió rít bên tai, nhưng anh quá yếu để làm chậm tốc độ rơi. Những cái bóng từ chối trả lời tiếng gọi của anh. Anh trống rỗng.

Anh nhìn những đám mây tách ra phía trên mình. Bầu trời đỏ đang phai nhạt, thay vào đó là màu xanh dịu mát, lạnh lẽo của buổi sáng sớm.

Vậy là hết sao, anh nghĩ, nhắm mắt lại. Ít nhất thì quang cảnh cũng đẹp.

Đột nhiên, cú rơi của anh dừng lại.

Đó không phải là một cú va chạm mạnh. Nó mềm mại, như rơi vào một tấm lưới. Anh mở mắt ra. Anh đang lơ lửng giữa không trung, được bao quanh bởi một luồng sáng đỏ mờ nhạt.

Anh nhìn lên. Seraphina đang rơi phía trên anh, tay cô vươn ra, máu chảy ra từ mắt và mũi. Cô đang sử dụng sinh lực của mình để đệm cho cú rơi của anh, đốt cháy linh hồn mình để cứu anh.

"Sera, dừng lại!" Kaelen thều thào. "Em sẽ chết đấy!"

Cô nhìn anh, nước mắt hòa lẫn với máu. Môi cô mấp máy, nhưng không có âm thanh nào thoát ra. Sống đi.

Cô búng cổ tay lần cuối. Kaelen trôi nhẹ nhàng xuống một ban công thấp hơn của Ngọn Tháp, an toàn.

Nhưng nỗ lực đó là quá sức. Hào quang của Seraphina chập chờn rồi tắt lịm. Trọng lực đòi lại cô. Cô rơi thẳng qua ban công, biến mất vào màn sương và khói bụi của thành phố bên dưới.

"SERAPHINA!" Kaelen hét lên, lết người ra mép vực.

Nhưng cô đã biến mất.

Địa điểm: Bệnh viện New Veridia, Khu Hồi sức. Thời gian: Ba ngày sau.

Mặt trời đang chiếu sáng. Đó là mặt trời thật, không phải là một sự ngụy tạo ma thuật. Ánh sáng lọc qua rèm cửa, ấm áp và tiệt trùng.

Kaelen ngồi bên mép giường bệnh. Cánh tay trái của anh bó bột dày, và nửa người anh quấn đầy băng gạc y tế.

Giám đốc Halloway đứng bên cửa sổ, nhìn ra thành phố. Những chiếc cần cẩu đã hoạt động để sửa chữa đường chân trời. Các đội dọn dẹp đang tẩy rửa sự tha hóa khỏi các con đường.

"Chúng tôi không tìm thấy thi thể," Halloway nói, không quay lại. "Các đội tìm kiếm đã lùng sục dưới chân tháp. Không có gì cả. Chỉ có một chiếc áo choàng đỏ rách nát."

Kaelen nhìn chằm chằm vào tay mình. Những vết bỏng đang lành, nhưng những vết sẹo sẽ còn lại. "Cô ấy đi rồi, Halloway. Seraphina mà chúng ta biết đã chết từ lâu rồi. Người vừa ngã xuống... cô ấy chỉ đang giải quyết những việc còn dang dở thôi."

"Có lẽ vậy," Halloway quay lại, đặt một huy hiệu mới lên bàn cạnh giường. "Cục gọi đây là một cuộc tấn công khủng bố của một phe phái lưu vong. Yếu tố siêu nhiên đang được giấu nhẹm để ngăn chặn sự hoảng loạn. Cậu là một người hùng, Vance. Một lần nữa."

Kaelen cầm huy hiệu lên. Nó cảm thấy nặng nề. "Tôi không phải người hùng. Tôi chỉ là người dọn rác thôi."

"Thành phố cần những người dọn rác," Halloway nói. "Hãy nghỉ ngơi đi. Hồi phục sức khỏe. Vực Thẳm đã đóng cửa lúc này, nhưng cánh cửa không bao giờ khóa chặt. Chúng tôi sẽ cần cậu khi nó mở ra lần nữa."

Bà rời khỏi phòng.

Kaelen mặc quần áo chậm rãi. Anh khoác lên mình chiếc áo khoác đen mới, che đi những lớp băng gạc. Anh bước ra khỏi bệnh viện, phớt lờ cánh báo chí và đám đông reo hò đang tụ tập ở cổng.

Anh tìm đường đến sân thượng cũ ở Khu vực 4, nơi mọi thứ bắt đầu. Cơn mưa đã trở lại, một cơn mưa phùn nhẹ nhàng rửa trôi muội than trên những bức tượng gargoyle.

Kaelen đứng trên mép tường, nhìn bao quát thành phố của mình. Tiếng nhiễu sóng trong đầu anh tĩnh lặng, một tiếng vo ve trầm thấp thay vì tiếng gào thét.

Anh thò tay vào túi và lấy ra một vật nhỏ mà anh tìm thấy trong túi áo khoác khi tỉnh dậy. Đó là một lá bài tarot duy nhất, mới tinh: The Fool (Kẻ Khờ)—lá bài của những khởi đầu mới. Ở mặt sau, bằng nét chữ thanh lịch, là một từ duy nhất: Chuộc Tội.

Kaelen nhếch mép, cất lá bài đi. Cô ấy còn sống. Ở đâu đó ngoài kia, trong bóng tối, cô ấy đang săn lùng sự cứu rỗi của riêng mình.

"Trung tâm gọi Vance," tai nghe vang lên tiếng lạo xạo, quen thuộc và thực tế. "Chúng tôi có một vụ lộn xộn ở Khu Phố Ngầm. Triệu hồi quỷ nhỏ. Cậu có rảnh không?"

Kaelen nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang xuyên qua những đám mây xám.

"Rõ rồi, Trung tâm," Kaelen nói, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng tím. "Tôi đang tới đây."

Anh bước ra khỏi mép tường, và những cái bóng dâng lên để đón lấy anh.

Giao Thức Nhật ThựcTrang 6

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!