Thương Khung Nghịch Giới
Thương Khung Nghịch Giới

Thương Khung Nghịch Giới

Tác GiảFilip Dinh
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương7 Chương

Tóm Tắt

Mười vạn năm trước, Thanh Đế ngã xuống, vạn vì tinh tú rơi lệ trong thầm lặng. Di sản của ngài bị xẻ vỡ, chôn vùi trong những góc tối nhất của thế gian, chờ đợi một linh hồn đủ can trường để đòi lại ngai vàng của cửu thiên. Thời hiện tại, một thiếu niên bị dồn đến bờ vực thẳm, bị phản bội bởi những người hắn yêu thương và bị nhạo báng bởi chính định mệnh mà hắn sinh ra. Họ gọi hắn là "phế vật". Họ coi hắn là "đá lót đường". Nhưng vực thẳm không phải là kết thúc—đó là khởi đầu. Dưới làn sương mù cuộn trào của Vách Núi Vân Mù, một miếng ngọc bội nứt vỡ bừng tỉnh. Một sức mạnh cấm kỵ trỗi dậy. Khi kẻ "phế vật" bị vứt bỏ ấy bò trở về từ đáy địa ngục với thanh kiếm có thể chém đứt vận mệnh và ngọn lửa có thể luyện hóa cả thế gian, bầu trời sẽ phải run rẩy. Vòng quay Luân Hồi đã bị phá vỡ. Cuộc săn đuổi bắt đầu.

Chương 7

Chương 7

Chúa Tể Thanh Liên Hỏa

Lạc Tinh Cốc là nơi mà chính mặt đất dường như cũng đang rỉ máu. Bầu trời thường trực một màu tím bầm, và không khí rung lên bởi năng lượng ăn mòn của Huyết Ma Tông.

Diệp Trần đứng trước lối vào, Tử Vân Kiếm đã tuốt khỏi vỏ. Trước mặt hắn là hàng trăm ma tu, dẫn đầu bởi ba vị Trưởng Lão Kim Đan kỳ. Phía sau họ, ở phần sâu nhất của hang động, một cột lửa màu xanh lục đang đập nhịp nhàng như một trái tim—Địa Tâm Thanh Liên Hỏa.

"Thằng nhãi ngu ngốc," vị Trưởng Lão cầm đầu cười khẩy. "Một tên ranh con Trúc Cơ kỳ mà dám xâm phạm cấm địa của tông môn ta? Ngươi sẽ là vật tế tuyệt vời cho huyết trì của chúng ta."

Diệp Trần không lãng phí lời nói. Hắn bước tới, và với mỗi bước đi, khí thế của hắn lại bành trướng. Tòa Bảo Tháp Vàng trong đầu hắn gầm vang, nhận ra mảnh ghép còn thiếu.

"Cửu Thiên Quyết: Thức Thứ Hai — Hoang Nhật!"

Diệp Trần vung kiếm. Một làn sóng lửa vàng tím bùng nổ, thiêu rụi hàng chục ma tu ngay lập tức. Ba vị Trưởng Lão gầm lên giận dữ, triệu hồi những con huyết long linh hồn để nghiền nát hắn.

Diệp Trần nhảy vọt lên không trung. "Thanh Đế không sợ máu. Ngài thanh lọc nó!"

Hắn không né tránh những con rồng. Hắn lao thẳng vào miệng chúng. Từ trong màn sương máu, một cột sáng vàng đâm xuyên qua. Diệp Trần hiện ra, bàn tay rực sáng Thanh Đế Hồn Hỏa. Hắn đập mạnh lòng bàn tay vào ngực vị Trưởng Lão dẫn đầu.

OÀNH!

Trái tim ma quỷ của lão vỡ vụn. Hai vị Trưởng Lão còn lại quay đầu bỏ chạy, nhưng Diệp Trần phất tay, phóng ra hai luồng Kiếm Ý chém bay đầu bọn họ trước khi chúng kịp chạy quá mười bước.

Hắn phớt lờ đám đệ tử đang tháo chạy và bước về phía ngọn lửa xanh lục. Sức nóng đủ để nung chảy sắt thép, nhưng Bất Diệt Thanh Thể của Diệp Trần hấp thụ nó như một làn gió mát.

"Đến đây," Diệp Trần ra lệnh.

Địa Tâm Thanh Liên Hỏa kháng cự, tung ra những xúc tu lửa. Diệp Trần thò tay vào tâm ngọn lửa. Tòa Bảo Tháp Vàng hiện hữu sau lưng hắn, một hư ảnh khổng lồ trấn áp cả quy luật của thung lũng.

Vù vù vù!

Ngọn lửa phát ra một tiếng kêu rên rỉ rồi bị hút thẳng vào ngực Diệp Trần.

Trong nháy mắt, thế giới của hắn thay đổi. Dòng vàng lỏng trong đan điền bắt đầu sôi trào và biến đổi. Đan điền mở rộng gấp mười, hai mươi, rồi năm mươi lần. Ở trung tâm, một viên nội đan vàng kim bắt đầu hình thành, xoay tròn với tốc độ của một cơn bão.

Kim Đan Kỳ!

Và đó không phải là một viên Kim Đan bình thường. Đó là Tuyệt Phẩm Kim Đan, được khắc những phù văn của Thanh Đế.

Tầng thứ hai của Cửu Thiên Tháp trong đầu hắn mở toang. Những kiến thức cổ xưa về thao túng không gian và đan đạo cấp cao tràn ngập não bộ. Hắn cảm thấy mình có thể nghiền nát Linh Kiếm Tông chỉ bằng một ý niệm.

Đột nhiên, bầu trời phía trên thung lũng nứt ra. Một con mắt khổng lồ, lạnh lùng và thờ ơ, nhìn xuống từ chín tầng trời.

"Kẻ nào dám chạm vào Linh Hỏa của thế gian?" một giọng nói vang rền, chấn động cả Đại Chu Đế Quốc.

Diệp Trần ngước lên, không chút sợ hãi. Hắn biết giọng nói đó. Đó là Thái Thượng Trưởng Lão của Thiên Đạo Tông, kẻ đã phản bội Thanh Đế từ muôn vạn kiếp trước.

"Kẻ mà các ngươi đã chôn vùi mười vạn năm trước đã trở lại," Diệp Trần hét lớn, giọng nói thấu tận trời xanh. "Di sản của Thanh Đế chưa chết. Nó tái sinh trong ta!"

Con mắt khổng lồ nheo lại, và một tia Diệt Thế Lôi giáng xuống.

Diệp Trần chỉ Tử Vân Kiếm lên trời. Địa Tâm Thanh Liên Hỏa quấn quanh lưỡi kiếm, biến nó thành một cột sáng xanh lục tím.

"Phá cho ta!"

Kiếm quang chạm trán lôi đình. Vụ nổ khủng khiếp đã xóa sổ Huyết Ma Tông khỏi mặt đất, chỉ để lại một hố sâu bị tinh thể hóa. Khi bụi lắng xuống, con mắt khổng lồ đã biến mất, và bầu trời quang đãng lần đầu tiên sau nhiều thế kỷ.

Diệp Trần đứng giữa hố sâu. Hắn không còn là cậu thiếu niên bị ném xuống vực thẳm năm nào. Hắn là một vị quân chủ đang thành hình.

Hắn nhìn về phía chân trời phương Bắc, nơi Thiên Đạo Tông ngự trị trên những đỉnh núi cao nhất thế giới.

"Món nợ mười vạn năm... ta sẽ sớm thu lại thôi."

Hắn bước một bước và biến mất vào hư không, để lại sau lưng một huyền thoại sẽ mở ra một kỷ nguyên tu hành mới. Thiên địa đã bị đảo ngược, và vị chủ nhân thực sự đã trở về.

Thương Khung Nghịch GiớiTrang 7

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!