Tòa nhà sừng sững một màu xám xịt, kiến trúc của nó được thiết kế để hút cạn niềm hy vọng của bất kỳ ai nhìn vào. Tấm biển phía trên lối vào ghi: Trung tâm Hành chính Quận.
"Đây là nhà tù à?" Zog hỏi, chỉnh lại cái áo khoác hoa chống nắng. "Các chỉ số năng lượng từ bên trong cho thấy mức độ tuyệt vọng và trì trệ rất cao."
"Còn tệ hơn," Tùng thở dài, dắt xe vào bãi. "Đây là nơi chúng ta làm giấy tờ. Chúng ta cần đăng ký cho ông là 'anh họ' ở quê lên của tôi để hàng xóm bớt hỏi han. Đeo khẩu trang vào và đừng nói gì trừ khi tôi bảo."
Họ bước vào một căn phòng lớn đầy những hàng ghế kim loại. Không khí đặc quánh tiếng giấy sột soạt và tiếng cốp, cốp của con dấu đóng xuống mặt bàn.
Tùng đi tới một cái máy gần cửa và bấm nút. Một mẩu giấy nhỏ in ra: Số 89.
Tùng nhìn lên bảng điện tử trên tường: Đang phục vụ số: 12.
"Chúng ta chờ thôi," Tùng nói, ngồi xuống ghế.
"Chờ cái gì?" Zog hỏi, quét mắt khắp phòng. "Có những con người ngồi sau vách kính mà. Tại sao họ không xử lý hàng chờ? Một người trong số họ đang... cắt móng tay. Một người khác đang xem video con mèo ngã khỏi bàn."
"Đó là Quy Trình, Zog. Ông không thể hối thúc Quy Trình được đâu."
Một giờ trôi qua. Con số trên bảng chuyển sang 14.
Zog bắt đầu rung lên bần bật. "Tùng, ta đang già đi. Sự tái tạo tế bào của ta đang chậm lại do thiếu sự kích thích. Trong khoảng thời gian chúng ta ngồi đây, ta có thể đã du hành được ba năm ánh sáng. Các đế chế đã trỗi dậy và sụp đổ kể từ khi số 12 được gọi tên."
"Bình tĩnh đi. Chơi game trên điện thoại tôi này," Tùng đưa máy cho hắn.
Lại một giờ nữa trôi qua. Zog đã phá đảo mọi cấp độ của trò Candy Crush và giờ đang nhìn chằm chằm vào cái quạt trần với vẻ mặt đầy triết học hiện sinh.
"Đây là một buồng tra tấn," Zog thì thầm, mắt mở to. "Vũ khí không phải là nỗi đau. Nó là sự chán chường. Họ nhốt ngươi ở đây, đánh cắp thời gian của ngươi cho đến khi ngươi quá già để nổi loạn. Một chiến lược kiểm soát dân số thiên tài."
Cuối cùng, một giọng nói robot vang lên: "Số tám mươi chín. Quầy số bốn."
Tùng bật dậy. "Đến giờ diễn rồi. Nhớ kỹ, ông là Zog Nguyễn đến từ tỉnh Long An."
Họ tiến lại gần quầy kính. Một người phụ nữ đeo cặp kính dày đến mức có thể nhìn thấu tương lai đang nhìn xuống họ. Cô ta không cười. Cũng chẳng cau mày. Cô ta chỉ đơn giản là tồn tại ở đó.
"Đăng ký tạm trú?" cô ta hỏi, không ngẩng đầu lên.
"Dạ vâng chị," Tùng nói với giọng điệu lễ phép và khúm núm nhất có thể. "Đây là anh họ em."
"Chứng minh thư?"
"Anh ấy... ờ... làm mất trong đợt lũ rồi," Tùng nói dối. "Tụi em có giấy xác nhận của trưởng thôn." Cậu trượt một tờ giấy nhàu nát (thứ mà cậu đã làm giả trước đó) qua quầy.
Người phụ nữ nhón lấy tờ giấy bằng hai ngón tay, như thể đó là một cái tã bẩn. Cô ta nheo mắt nhìn nó. Rồi cô ta nhìn Zog.
"Bản sao công chứng giấy khai sinh đâu?"
"Tụi em không có," Tùng nói. "Nhưng giấy xác nhận có ghi—"
"Cần bản sao công chứng. Và ba tấm ảnh thẻ 3x4. Phông nền trắng. Không đeo kính."
Zog chồm người tới trước. "Thưa bà, tôi là một thực thể năng lượng thuần khiết được bao bọc trong vật chất sinh học. Tôi không có 'giấy khai sinh'. Tôi được ấp nở trong một cái kén dinh dưỡng ở Khu vực 7."
Tùng đá vào ống đồng Zog dưới gầm bàn. "Anh ấy đùa đấy ạ! Ở quê anh ấy là diễn viên hài! Tụi em sẽ đi chụp ảnh ngay."
"Với cả," người phụ nữ chỉ tay lên đồng hồ. Đúng 11 giờ 30 phút trưa. "Giờ nghỉ trưa. 1 giờ 30 quay lại."
Trước khi Tùng kịp nài nỉ, một tấm cửa chớp sập xuống ngay trước cửa kính. Đèn trong văn phòng mờ đi. Các nhân viên biến mất nhanh như những ninja trong màn đêm.
Zog đứng đó, sững sờ. "Có phải... có phải thời gian vừa dừng lại không? Họ ngưng mọi hoạt động ngay tức khắc. Họ chạy bằng năng lượng mặt trời à? Mặt trời lặn rồi sao?"
"Không," Tùng rên rỉ, trượt dọc theo bức tường ngồi bệt xuống sàn. "Đó là Giờ Vàng. Không gì có thể chuyển động trong khoảng 11 rưỡi đến 1 rưỡi. Ngay cả Thượng đế cũng không xin được con dấu trong giờ nghỉ trưa đâu."
Zog nhìn cánh cửa đóng kín. Hắn cảm nhận được một loại cảm xúc mới lạ. Không phải tức giận. Không phải sợ hãi. Mà là cảm giác thất bại sâu sắc và nặng nề.
"Ta sợ hành tinh này, Tùng ạ," Zog nói khẽ. "Quái vật không nằm trong rừng rậm. Chúng ngồi sau quầy kính, được trang bị những con dấu cao su. Nếu chúng ta có bao giờ xâm lược Trái Đất, chúng ta sẽ bị đánh bại bởi... những bản sao thiếu công chứng."
Tùng gật đầu. "Chào mừng gia nhập hệ thống, bạn hiền. Đi ăn bánh mì trong lúc chờ không?"
"Có," Zog đáp. "Ta cần tinh bột để sống sót qua cái hầm ngục này."





