Kaelen không quay trở lại Pháo Đài. Nếu Silas nhìn thấy cái ấn trên tay hắn, hắn sẽ không được báo cáo nhiệm vụ; hắn sẽ bị đem đi giải phẫu. Hội Đồng Pháp Thuật có những quy trình riêng dành cho các đặc vụ bị "ô nhiễm", và không có quy trình nào trong số đó bao gồm việc nghỉ hưu vui vẻ. Thay vào đó, Kaelen ngắt liên kết liên lạc trong tai, leo lên chiếc mô tô đệm từ — chiếc "Bóng Ma" — và lao vào bóng tối rực ánh đèn neon của Khu 7.
Khu 7 là cái ruột thối rữa của thành phố, nơi luật pháp của Hội Đồng không thể vươn tới. Đây là nhà của Hầm Mộ (The Undercroft), chợ đen lớn nhất về các tạo tác ma thuật ở Bờ Đông. Nếu có ai có thể nói cho hắn biết hình xăm màu đỏ chết tiệt này là gì, thì chỉ có thể là những kẻ ở dưới đó.
Hắn đỗ chiếc "Bóng Ma" trong một ga tàu điện ngầm bỏ hoang. Không khí ở đây đặc quánh, nồng nặc mùi ozone, mì gói rẻ tiền và ma thuật ôi thiu. Kaelen bước đến một máy bán hàng tự động phủ đầy hình vẽ graffiti và ấn một chuỗi nút cụ thể. Cỗ máy rên rỉ, trượt sang một bên để lộ ra chiếc cầu thang xoắn ốc dẫn sâu xuống lòng đất.
Hầm Mộ đang sống động hơn bao giờ hết. Nó là một khu ổ chuột ngầm được xây dựng bên trong bộ khung của hệ thống cống ngầm cổ đại của thành phố. Những loại nấm phát quang sinh học cung cấp nguồn sáng duy nhất, phủ lên mọi thứ những tông màu xanh lục và xanh lam kỳ quái. Các sập hàng nằm dọc theo những con đường hẹp, lầy lội, bán đủ thứ từ vảy rồng cho đến những cuộn phép thuật cấm.
Kaelen kéo cổ áo lên, che đi khuôn mặt. Hắn di chuyển có mục đích, phớt lờ tiếng gọi của những kẻ bán hàng rong.
"Rễ Quỷ đây! Rễ Quỷ tươi roi rói!" "Thuốc may mắn không? Hay là... tình dược?"
Hắn lách qua một tên bảo vệ người đá và chui vào một cửa tiệm được làm hoàn toàn bằng xương. Tấm biển trên cửa ghi: Cổ Vật của Morvath.
Bên trong, cửa tiệm là một mê cung ngột ngạt của những chiếc kệ. Ngồi sau quầy là Morvath, một sinh vật trông giống như một cái xác khô quắt queo được quấn trong những bộ áo lụa đắt tiền. Hắn là một Lich (Vu Yêu), một pháp sư bất tử đã từ bỏ mộng bá chủ thế giới để chạy theo chủ nghĩa tư bản.
"Kaelen Vance," Morvath rít lên, giọng nói nghe như lá khô lạo xạo trên mặt đường. Hắn không ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách cổ đang đọc. "Ngươi có mùi của ozone cháy khét và... thứ gì đó khác. Thứ gì đó rất cổ xưa."
"Tôi cần thông tin, Morvath," Kaelen nói, bước tới quầy. Hắn đập mạnh bàn tay phải xuống mặt gỗ. Hình xăm màu đỏ đập thình thịch, biểu tượng ổ khóa phát sáng mờ ảo.
Hốc mắt trống rỗng của Morvath mở to. Ngọn lửa phù thủy màu xanh lục bùng lên trong đó. Tên Lich giật lùi lại, làm đổ một lọ mắt thằn lằn ngâm giấm.
"Lạy Ngai Vàng Vực Thẳm!" Morvath rít lên, chỉ ngón tay xương xẩu. "Mang thứ đó ra khỏi cửa hàng của ta ngay! Ngươi muốn dẫn dụ bọn Giám Sát Hư Không xuống đầu tất cả chúng ta sao?"
"Nó là cái gì?" Kaelen gặng hỏi, túm lấy cổ áo lụa của tên Lich. "Nói mau, hoặc tôi sẽ dùng một viên đạn thanh tẩy bắn vào bình chứa linh hồn của ông."
"Đồ vũ phu," Morvath nghẹn ngào. "Đó là Ấn Chú của Tầng Thứ Chín. Nó không chỉ là một lời nguyền đâu, Vance. Nó là một chiếc chìa khóa. Ngươi không chỉ giết một con Kẻ Săn Mồi Hư Không; ngươi đã hấp thụ một mảnh ý thức của một Chúa Tể Hư Không. Cái dấu đó... nó đánh dấu ngươi là một vật chứa."
Máu trong người Kaelen lạnh toát. "Vật chứa cho cái gì?"
"Cho cuộc xâm lăng," Morvath thì thầm. "Chiếc chìa khóa đó mở cánh cửa từ bên trong. Mỗi lần ngươi sử dụng ma thuật, mỗi lần ngươi đổ máu, ổ khóa sẽ xoay thêm một chút. Một khi nó mở ra..."
RẦM!
Cửa sổ trước của cửa tiệm nổ tung vào trong. Mảnh kính và xương văng tứ tung. Kaelen theo bản năng dựng lên một tấm khiên Ether, che chắn cho bản thân và tên Lich.
Ba bóng người bước qua làn khói. Chúng mặc những bộ đồ tàng hình công nghệ cao, khuôn mặt bị che khuất bởi những tấm kính che mắt trơn láng như gương. Trên tay chúng là những khẩu súng trường xung kích đang vo ve năng lượng kháng ma thuật.
"Đã xác định mục tiêu," tên cầm đầu nói, giọng nói được tổng hợp bằng máy. "Giao nộp Vật Chứa."
"Lính đánh thuê," Kaelen gầm gừ. "Đội Đặc Nhiệm của Tập Đoàn Corp-Sec. Sao chúng tìm ra tao nhanh thế?"
"Cái ấn chú đó hoạt động như một ngọn hải đăng, đồ ngu!" Morvath hét lên, lao xuống nấp sau quầy hàng.
Bọn lính đánh thuê khai hỏa. Những tia năng lượng xanh lam xé toạc cửa tiệm, làm tan biến các kệ hàng và cổ vật. Kaelen lăn người ra sau một cái vạc sắt nặng nề. Hắn rút khẩu "Phán Quyết", ló ra bắn hai phát. Một tên lính trúng đạn vào ngực, viên đạn cổ ngữ xuyên qua lớp giáp, nhưng hắn không ngã.
"Máy tạo khiên," Kaelen lầm bầm. "Bọn này dai thật."
Hắn cần nhiều sức mạnh hơn. Hắn với lấy nguồn Ether của mình, định tung ra một luồng sóng xung kích. Nhưng ngay khi hắn chạm vào mana, hình xăm đỏ trên tay bùng lên sức nóng đau đớn.
Thế giới dường như chậm lại. Kaelen cảm thấy một sự hiện diện ở sâu trong tâm trí mình — một cơn đói lạnh lẽo và xa lạ. Nó không xin phép; nó đang chiếm quyền kiểm soát.
Thả ta ra, một giọng nói thì thầm trong đầu hắn.
"Không!" Kaelen nghiến răng.
Nhưng tay hắn tự chuyển động. Hắn không bắn súng. Thay vào đó, hắn chưởng lòng bàn tay phải về phía trước. Hình xăm màu đỏ nứt ra như một con mắt. Một dòng thác năng lượng đỏ thẫm, không giống bất kỳ loại Ether nào hắn từng sử dụng, phun trào từ tay hắn.
Đó không phải là một tia sáng; đó là một xúc tu bằng bóng tối hữu hình. Nó quất tới, xuyên thủng tên lính đi đầu. Gã đàn ông thậm chí không kịp hét lên. Năng lượng đỏ nuốt chửng gã, hút cạn sinh lực trong một phần triệu giây, không để lại gì ngoài một vỏ giáp rỗng tuếch rơi loảng xoảng xuống sàn.
Hai tên lính còn lại chết lặng. Ngay cả Morvath cũng hé mắt nhìn qua quầy, khiếp sợ.
Kaelen nhìn chằm chằm vào tay mình. Làn khói đỏ đang xoáy quanh cánh tay hắn, đông cứng lại thành một chiếc găng tay giáp gai góc màu đỏ thẫm. Hắn cảm thấy mạnh hơn, nhanh hơn, nhưng hắn cũng cảm thấy sự lạnh lẽo đang lan dần về phía tim mình.
"Ta đã trở thành cái thứ gì thế này?" Kaelen thì thầm.
"Cập nhật trạng thái thù địch: Mối đe dọa cấp Omega!" một trong những tên lính còn lại hét vào bộ đàm. "Yêu cầu hỗ trợ hạng nặng!"
Kaelen nắm chặt nắm đấm. Chiếc găng tay đỏ thẫm siết lại. Hắn nhìn bọn lính đánh thuê, đôi mắt không còn màu nâu thường thấy, mà rực sáng ánh tím giống hệt con quái vật hắn đã giết.
"Bọn mày muốn Vật Chứa?" Giọng nói của Kaelen vang vọng, hai giọng nói cùng phát ra một lúc. "Lại đây mà lấy."
Hắn lao tới, ván sàn nứt toác dưới chân. Trận chiến ở Chợ Bóng Tối chỉ mới bắt đầu, và Kaelen Vance không còn chiến đấu một mình nữa. Thứ bên trong hắn đang rất háo hức muốn chơi đùa.





