Bầu trời phía trên Khu 1 không còn là bầu trời nữa. Nó là một vết bầm tím trên gương mặt của hiện thực, cuộn xoáy với những sắc thái dữ dội của màu tím và màu than chì. Pháo Đài Thủy Tinh, từng là biểu tượng trinh nguyên của trật tự, giờ đây là cột thu lôi cho ngày tận thế. Những vòng cung năng lượng Hư Không thô sơ trút xuống các mặt kính của nó, làm bốc hơi những con phố bên dưới.
Kaelen Vance lái chiếc "Bóng Ma" chạy dọc theo đường ray từ tính thẳng đứng của Pháo Đài. Chiếc xe gầm thét, động cơ bị đẩy vượt quá giới hạn đỏ, lốp xe bám chặt vào bức tường kính dựng đứng nhờ lực bám dính ma thuật thuần túy.
"Jinx," Kaelen hét lên trong gió. "Tình hình sao rồi!"
"Vết nứt đang ở mức 90%!" Giọng Jinx nghe chập chờn qua tiếng nhiễu. "Vane đã bỏ qua các giao thức an toàn. Hắn đang dùng chính sinh lực của mình để quay máy phát điện. Nếu hắn mở cái lỗ đó ra, Hư Không sẽ không chỉ rò rỉ vào đâu — nó sẽ nuốt chửng cả Trái Đất."
"Không phải lúc tôi còn ở đây."
Kaelen vặn ga. Chiếc "Bóng Ma" phóng khỏi đường ray, bay vút qua không trung về phía Tháp Quan Sát — điểm cao nhất của thành phố. Hắn bỏ lại chiếc xe giữa không trung, tự bao bọc mình trong đôi cánh bóng tối đen kịt, và lao sầm xuống bệ đáp.
Chỉ huy Vane đang đợi. Nhưng hắn không còn là con người. Bộ khung xương ngoại ranh thử nghiệm đã hợp nhất với da thịt hắn. Những sợi cáp trườn như rắn dưới da, kết nối hắn trực tiếp với Máy Phát Điện Vết Nứt khổng lồ phía sau. Đôi mắt hắn đã biến mất, thay thế bằng những hốc mắt rực cháy năng lượng trắng tinh khiết.
"Ngươi đến muộn, Vance!" Giọng Vane vang dội, được khuếch đại bởi hệ thống loa của thành phố. "Hãy chứng kiến bình minh của một kỷ nguyên mới! Kỷ nguyên của những kẻ Thăng Hoa!"
"Trông mày như một bãi phế liệu di động vậy, Vane," Kaelen bước tới, cánh tay đen kịt của hắn đập theo nhịp của Mật Mã Omega. "Tắt nó đi."
"Tắt nó đi?" Vane cười, âm thanh như tiếng bánh răng nghiền vào nhau. "Ta là cánh cổng! Ta là sức mạnh!"
Vane giơ tay lên. Trọng lực trên bệ đáp tăng gấp mười lần. Kaelen đập người xuống sàn, bê tông nứt toác dưới đầu gối hắn. Vane không dừng lại ở đó. Hắn triệu hồi những hiện thân của Hư Không — những con quỷ đá méo mó, đen tối — tràn ra từ máy phát điện.
Hắn đang cố gắng đóng vai chúa trời với những đứa con của ta, Malakor thì thầm, giọng nói của hắn không chỉ vang vọng trong đầu Kaelen, mà còn trong không khí quanh họ. Cho hắn thấy sự khác biệt giữa một vị vua và một tên trộm.
Kaelen nghiến răng, chiến đấu với trọng lực đè nát xương. Hắn không kháng cự Hư Không; hắn đón nhận nó. Những đường gân đen trên tay hắn lan rộng, bao phủ cổ, khuôn mặt hắn. Mắt trái hắn chuyển sang màu tím.
"Trọng lực," Kaelen đứng dậy, rũ bỏ sức nặng khỏi vai, "chỉ là một gợi ý thôi."
Hắn biến mất.
BÙM.
Kaelen xuất hiện lại ngay trước mặt Vane, nắm đấm của hắn găm vào tấm giáp ngực của tên Chỉ huy. Cú va chạm tạo ra một luồng sóng xung kích làm vỡ nát các cửa sổ của Tháp. Vane trượt về phía sau, cào cấu xuống mặt đất.
"Mày... đồ quái thai!" Vane gầm lên. Hắn tung ra một loạt đạn laser và tên lửa hắc ám.
Kaelen không né. Hắn bước xuyên qua làn đạn. Những quả tên lửa phát nổ trên da hắn, không để lại dấu vết. Hắn giờ là Hiện Thân của Hư Không. Mật Mã Omega bên trong hắn đang viết lại các định luật vật lý xung quanh cơ thể hắn.
Hắn tiếp cận Vane và túm lấy mặt tên Chỉ huy.
"Mày muốn Hư Không sao?" Giọng Kaelen chồng chéo hai lớp âm thanh, con người và tà thần. "Cầm lấy."
Kaelen truyền năng lượng thô của Chìa Khóa Omega trực tiếp vào người Vane. Đó không phải là một món quà; đó là một liều thuốc quá liều. Cơ thể Vane bắt đầu phát sáng chói lòa. Máy móc gắn liền với hắn bắt đầu tan chảy.
"Quá nhiều! Nhiều quá!" Vane rít lên khi các tế bào của hắn bắt đầu phân rã thành ánh sáng thuần khiết.
"Hư Không là vô tận, Vane. Mày chỉ là một cái cốc thôi."
Với một tiếng hét cuối cùng, Chỉ huy Vane phát nổ. Vụ nổ bị kìm hãm bởi đôi cánh bóng tối của Kaelen, nhưng sự giải phóng năng lượng đã phá hủy Máy Phát Điện Vết Nứt.
Sự im lặng bao trùm lên Tháp. Nhưng nguy hiểm vẫn chưa qua.
Phía trên họ, bầu trời toạc ra. Cái chết của Vane đã phá vỡ cơ chế khóa. Vết Nứt đã mở hoàn toàn. Một con mắt khổng lồ, to bằng mặt trăng, nhìn xuống thành phố từ bóng tối tím ngắt. Các Chúa Tể Hư Không đang đến.
"Jinx," Kaelen nói, ngước nhìn nỗi kinh hoàng đó. "Cỗ máy hỏng rồi. Tôi không thể đóng nó từ đây."
"Kaelen, ra khỏi đó đi! Hạm đội của Hội Đồng đang phóng tên lửa hạt nhân! Họ định san phẳng Khu 1 thành thủy tinh đấy!"
"Hạt nhân không ngăn được cái này đâu," Kaelen bình tĩnh nói. Hắn nhìn cánh tay đen của mình. "Mật Mã Omega... nó không chỉ là một cái phong ấn. Nó là một cây cầu."
Ngươi biết mình phải làm gì mà, Malakor nói. Không có sự chế nhạo trong giọng nói của hắn, chỉ có sự tôn trọng. Để đóng cánh cửa, ngươi phải trở thành cái ổ khóa.
"Tôi biết."
Kaelen bước ra mép của Tháp. Hắn nhìn xuống thành phố — ánh đèn neon, bụi bẩn, con người. Đó là một đống hỗn độn, nhưng là đống hỗn độn của hắn.
"Jinx," Kaelen thì thầm. "Đừng để họ quên những Người Dọn Dẹp."
"Kaelen? Kaelen!"
Hắn ngắt liên lạc.
Kaelen Vance lao mình vào bầu trời, bay thẳng vào cái miệng đang há toác của Vết Nứt.
Khi hắn tiến vào chân trời sự kiện, cơ thể hắn bắt đầu tan biến. Nhưng ý chí của hắn vẫn kiên định. Hắn kích hoạt Mật Mã Omega, sử dụng chính linh hồn mình làm chất kết dính.
Malakor, sẵn sàng chưa?
Cho sự vĩnh hằng sao? Luôn luôn.
Một tia sáng trắng chói lòa bao trùm Khu 1. Nó sáng hơn mặt trời, nhưng lại tĩnh lặng tuyệt đối. Khi ánh sáng mờ đi, cơn bão tím đã biến mất. Vết Nứt đã biến mất. Bầu trời xám xịt và nhiều mây, giống như nó vẫn luôn như vậy.
Pháo Đài Thủy Tinh đứng lặng im, đỉnh tháp trống rỗng.
VĨ THANH: BÓNG MA TRONG TIẾNG NHIỄU
Ba tháng sau.
Thành phố đang được xây dựng lại. Hội Đồng đã được tái cơ cấu, sự thối nát của Dự án Astaroth đã bị thanh trừng bởi dữ liệu rò rỉ của Jinx. Những Người Dọn Dẹp không còn là lính đánh thuê; họ là những người bảo vệ.
Trong một quán mì nhỏ ở Khu 7, Jinx ngồi một mình, nhấm nháp tô ramen. Cô gõ nhẹ vào con mắt máy mới, lướt qua các bản tin. Hòa bình thật mong manh, nhưng nó đang hiện hữu.
Đột nhiên, màn hình TV ở góc quán nhấp nháy. Tiếng tĩnh điện cắt ngang chương trình phát sóng. Trong một tích tắc, đám nhiễu hạt tạo thành một hình ảnh — một biểu tượng.
Một ổ khóa, đang mở hoàn toàn.
Jinx mỉm cười, nâng ly về phía màn hình.
"Cạn ly, cộng sự."
Ở đâu đó, giữa các khoảng không của hiện thực, trong tiếng vo ve tĩnh lặng của vũ trụ, một người gác cổng đang quan sát. Hư Không vẫn ở đó, đói khát và chờ đợi. Nhưng cánh cửa đã đóng, và người đàn ông đang giữ nó sẽ không bao giờ buông tay.





