Tầng Hầm Phụ của Thành Phố Đầu Tiên không phải là một căn hầm; nó là lăng mộ của một vị thần. Không khí ở đây rung chuyển với tần số thấp khiến răng Kaelen va lập cập. Các bức tường được lót bằng những dây leo cơ sinh học, đập theo nhịp ánh sáng xanh mờ ảo, bơm mana như bơm máu về phía trung tâm của khu phức hợp.
Kaelen khập khiễng đi dọc hành lang. Trận chiến với lũ Vô Hồn và cú ngã đã vắt kiệt sức lực của hắn. Khả năng hồi phục đang chậm lại. Malakor im lặng, một sự im lặng đáng ngờ.
"Đến nơi rồi," Kaelen thì thầm.
Ở cuối sảnh là Thiết Bị Đầu Cuối Omega. Đó không phải là màn hình máy tính. Nó là một hồ chứa thủy ngân lỏng khổng lồ hình tròn, treo lơ lửng giữa không trung bởi các trụ phản trọng lực. Trôi nổi phía trên hồ là một ngọn tháp tinh thể đơn độc — hiện thân vật lý của mã nguồn Bức Màn.
Kaelen tiến lại gần bảng điều khiển ở mép hồ. Hắn lau lớp bụi trên giao diện. Đó là công nghệ cổ đại từ trước thời Đại Hồng Thủy, nhưng bàn tay hắn — bàn tay mang ấn chú — dường như biết phải làm gì. Khi hắn đặt lòng bàn tay lên máy quét, căn phòng bừng sáng.
"Quyền Truy Cập Được Chấp Thuận. Chào mừng, Ứng Viên Mỏ Neo số 49."
Các màn hình ba chiều bùng lên xung quanh hắn, hiển thị trạng thái của Bức Màn. Nó trông giống như một con đập phủ đầy những vết nứt.
"Mật mã," Kaelen lầm bầm, quét dữ liệu. "Bản vá lỗi ở đâu?"
Hắn tìm thấy tập tin: Giao thức Omega. Hắn mở nó ra, và máu trong người lạnh toát.
"Nó không phải là mật mã," Kaelen nhận ra, giọng run rẩy. "Nó là một sự chuyển giao."
Bức Màn không phải là một cỗ máy có thể sửa chữa bằng phần mềm. Nó là một rào cản siêu hình đòi hỏi một linh hồn sống đóng vai trò như một cục pin. Mỏ Neo trước đó đã chết ba trăm năm trước — đó là lý do tại sao các vết nứt đang mở ra. Giao thức Omega là một nghi lễ hiến tế một Vật Chứa Hư Không để niêm phong lại vết nứt trong một thiên niên kỷ nữa.
Chúng muốn biến ngươi thành một viên gạch trong bức tường, Malakor rít lên, giọng nhỏ giọt nọc độc. Một bức tượng để canh gác cái hiện thực quý giá của chúng trong khi chúng thối rữa trong sự tiện nghi.
"Nó ngăn chặn cuộc xâm lăng," Kaelen cãi lại, dù quyết tâm của hắn đang lung lay. "Nó cứu tất cả mọi người."
Thật sao? Nhìn kỹ hơn đi.
Kaelen phóng to sơ đồ. Malakor nói đúng. Giao thức mới đã bị can thiệp. Nó không chỉ phong ấn Bức Màn; nó tạo ra một cửa sau (backdoor). Một cơ chế kiểm soát cho phép ai đó ở bên ngoài mở và đóng các vết nứt theo ý muốn.
"Vane," Kaelen gầm gừ. "Hắn không muốn sửa con đập. Hắn muốn sở hữu cái vòi nước."
"Vẫn sắc sảo như mọi khi, Vance."
Kaelen quay phắt lại.
Đứng ở lối vào của căn phòng là Chỉ huy Vane. Hắn không còn mặc bộ quân phục chỉnh tề nữa. Hắn khoác trên người một bộ khung xương ngoại ranh (exo-suit) khổng lồ, đang trong giai đoạn thử nghiệm, rực sáng năng lượng Hư Không bị đánh cắp. Bộ đồ cồng kềnh, mang đậm chất công nghiệp và đầy đe dọa.
"Sao mày xuống được đây?" Kaelen gặng hỏi, rút con dao chiến thuật. Nó trông như một cái tăm xỉa răng trước bộ đồ đó.
"Người Quản Lý đã chiến đấu rất kiên cường," Vane bước tới, mặt đất rung chuyển theo mỗi bước chân kim loại. "Nhưng máy móc thì cũng hỏng thôi. Ta đã theo dõi tín hiệu của ngươi. Ta biết ngươi sẽ dẫn ta đến Chìa Khóa Omega."
Vane chĩa găng tay sắt vào ngọn tháp tinh thể đang trôi nổi trên hồ thủy ngân. "Tinh thể đó kiểm soát hiện thực. Với nó, Corp-Sec sẽ trở thành quyền lực tối thượng. Chúng ta có thể cho phép đủ năng lượng Hư Không tràn vào để cung cấp điện cho thế giới, hoặc đủ quái vật tràn vào để giữ cho dân chúng sợ hãi và vâng lời."
"Mày điên rồi," Kaelen nói, lùi lại phía hồ chứa. "Mày không thể kiểm soát nó. Malakor là một Chúa Tể Hư Không. Mày chỉ là một gã đàn ông trong một cái lon thiếc."
"Ta là đỉnh cao của sự tiến hóa nhân loại!" Vane gầm lên.
Hắn bắn một luồng năng lượng tập trung từ bộ đồ. Kaelen lao sang một bên. Luồng năng lượng bắn trúng bảng điều khiển, khiến những tia lửa bắn tung tóe lên người hắn.
Kaelen lồm cồm bò dậy. Hắn không thể chiến đấu vật lý với Vane. Bộ khung xương ngoại ranh miễn nhiễm với vũ khí nhỏ, và Kaelen đang cạn kiệt sức lực.
Ổ Khóa, Kaelen, Malakor thì thầm. Xoay nó đi. Xoay hết cỡ.
"Nếu tao mở nó, mày sẽ chiếm quyền kiểm soát," Kaelen nghĩ lại. "Tao sẽ chết."
Nếu ngươi không làm, Vane sẽ giết ngươi, lấy Chìa Khóa và nô dịch thế giới của ngươi. Ít nhất là với ta... ngươi có cơ hội chiến đấu. Chúng ta có thể là cộng sự.
Kaelen nhìn Vane, kẻ đang nạp năng lượng cho phát bắn tiếp theo. Hắn nhìn Chìa Khóa Omega.
"Cộng sự," Kaelen lầm bầm. "Được thôi."
Kaelen không né đòn tấn công tiếp theo. Hắn lao thẳng vào Vane.
"Tự sát sao?" Vane cười, vung nắm đấm cơ khí khổng lồ.
Kaelen trượt xuống dưới cú đấm, chém vào các dây cáp thủy lực ở chân bộ đồ. Tia lửa bắn ra, nhưng kim loại vẫn giữ vững. Vane tát trái tay, hất văng Kaelen bay qua căn phòng. Hắn đập mạnh vào một trong những trụ phản trọng lực.
Cơn đau bùng nổ trong lồng ngực. Kaelen ho ra máu. Hắn không thể cử động chân.
Vane bước tới, lù lù phía trên hắn. Hắn túm lấy cổ họng Kaelen và nhấc bổng lên.
"Ngươi là một thí nghiệm thất bại, Vance," Vane nói, tấm kính che mặt rực đỏ. "Đến lúc loại bỏ phế liệu rồi."
Chân Kaelen đung đưa vô dụng. Hắn nhìn chằm chằm vào tấm kính của Vane. Rồi, hắn mỉm cười. Một nụ cười đẫm máu và tan vỡ.
"Mày quên một điều, Chỉ huy."
"Cái gì?"
"Tao không phải là phi công," Kaelen giơ tay phải lên. Hình xăm đang cháy sáng rực rỡ xuyên qua lớp bụi bẩn và máu. "Tao là cánh cửa."
Kaelen nhắm mắt lại và dùng tâm trí nắm lấy ổ khóa trên linh hồn mình. Hắn không chỉ hích nhẹ nó. Hắn đập vỡ nó ra.
PHONG ẤN ĐƯỢC GIẢI PHÓNG: CẤP ĐỘ KHÔNG.
Thế giới trở nên tĩnh lặng.
Sau đó, tiếng thét bắt đầu. Không phải Kaelen hét. Đó là tiếng vũ trụ đang bị xé toạc.
Ánh sáng tím bùng nổ từ cơ thể Kaelen, không phải dưới dạng khói, mà là những tinh thể rắn sắc nhọn. Sóng xung kích thổi bay bộ khung xương ngoại ranh về phía sau. Vane đâm sầm vào tường, bộ giáp bị móp méo.
Kaelen treo mình giữa không trung, được nâng đỡ bởi đôi cánh làm bằng năng lượng Hư Không thuần khiết. Da hắn chuyển sang màu đen thạch anh. Mắt hắn không còn là mắt nữa — chúng là những ngôi sao đang cháy. Những chiếc sừng năng lượng cong ngược ra sau từ hộp sọ.
Đây không còn là Kaelen Vance nữa. Đây là Vật Chứa của Malakor.
"MÓN ĐỒ CHƠI THÚ VỊ ĐẤY," thực thể lên tiếng. Giọng nói của nó là hợp xướng của một ngàn linh hồn chết đuối.
Vane cố gắng đứng dậy, nỗi kinh hoàng cuối cùng cũng làm nứt vỡ sự bình tĩnh của hắn. "Cái... cái gì thế này?"
Kaelen — hay thứ đang mang khuôn mặt của hắn — chỉ tay vào Chìa Khóa Omega. Ngọn tháp tinh thể bay vào tay hắn. Hắn bóp nát nó.
"TA LÀ HỒI KẾT CHO MỌI LÝ LẼ CỦA NGƯƠI."
Hắn hấp thụ những mảnh vỡ của Chìa Khóa. Mã nguồn của Bức Màn ùa vào hắn. Hắn không cần cỗ máy. Giờ đây hắn chính là cỗ máy.
"NHƯNG THẰNG NHÓC... THẰNG NHÓC MUỐN CỨU CÁI THÀNH PHỐ THỐI RỮA NÀY." Thực thể nghiêng đầu. "ĐƯỢC THÔI. HỢP ĐỒNG LÀ HỢP ĐỒNG."
Thực thể nhìn Vane. "CHẠY ĐI, GÃ TÍ HON. VỀ MÀ NÓI VỚI CHỦ NHÂN CỦA NGƯƠI RẰNG HƯ KHÔNG ĐÃ ĐẾN."
Vane không cần nhắc lại lần hai. Hắn kích hoạt bộ đẩy khẩn cấp của bộ đồ và bay vọt ra khỏi lỗ hổng trên trần nhà, tháo chạy lên bề mặt.
Thực thể hạ xuống. Làn da thạch anh rút đi, đôi cánh tan biến. Kaelen gục xuống sàn, thở hổn hển tìm không khí. Cơ thể hắn đang bốc khói.
Hắn nhìn vào tay mình. Hình xăm đã biến mất. Thay vào đó, toàn bộ cánh tay hắn đen kịt, nổi lên những đường gân ánh sáng tím đập thẳng về phía tim.
"Jinx," Kaelen chạm vào bộ đàm, giọng hắn vỡ vụn và khàn đặc. "Tôi có Mật Mã rồi. Nó... đang ở trong người tôi."
"Kaelen! Tôi đang nhận được các chỉ số năng lượng tương đương một sự kiện hạt nhân! Anh ổn không?"
"Không," Kaelen đứng dậy, lảo đảo. "Nhưng tôi biết mình phải làm gì. Vane đang đến đỉnh Pháo Đài Thủy Tinh. Hắn sẽ cố gắng mở vết nứt thủ công bằng hệ thống dự phòng."
"Còn anh?"
"Tôi sẽ kết thúc chuyện này," Kaelen ngước nhìn lỗ hổng trên trần nhà nơi bầu trời xám xịt của Khu 0 hiện ra. "Tôi đang quay lại Khu 1. Chuẩn bị chiếc 'Bóng Ma'. Chúng ta có một Pháo Đài cần phải đốt."





