Thâm Cung Dục Nhiên
Thâm Cung Dục Nhiên

Thâm Cung Dục Nhiên

Tác GiảLê Nhật Linh
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương6 Chương

Tóm Tắt

Trong cung cấm sâu thẳm, nơi quyền lực và dục vọng đan xen, một thiếu nữ phải vượt qua muôn vàn hiểm nguy để sinh tồn.

Chương 2

Chương 2

Ván Cờ Dưới Hoa

Ba ngày sau đêm định mệnh ấy, Tây Uyển lại trở về với vẻ tĩnh lặng vốn có. Nhưng trong lòng Sở Lăng Huyên, cơn sóng ngầm vẫn chưa bao giờ dứt. Nàng đã đốt bộ y phục dính máu, lau sạch sàn nhà, nhưng ánh mắt sắc lẹm và hơi thở nóng rực của Bách Lý Hàn dường như vẫn ám ảnh nàng trong từng giấc ngủ.

Sáng nay, một thái giám từ Nội Vụ Phủ bất ngờ xuất hiện, phá vỡ sự yên bình.

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Hôm nay Ngự Hoa Viên tổ chức yến tiệc Thưởng Hoa, mời các vị phi tần đến dự. Sở Tài nhân cũng phải có mặt."

Lăng Huyên cầm thánh chỉ, ngón tay khẽ run. Nàng thất sủng đã lâu, những buổi yến tiệc xa hoa chưa bao giờ có phần nàng. Sự thay đổi đột ngột này chắc chắn không phải ngẫu nhiên. Là hắn. Hắn đang bắt đầu nước đi đầu tiên.

Lăng Huyên chọn một bộ y phục màu xanh ngọc bích nhạt, kiểu dáng đơn giản, không thêu thùa cầu kỳ. Nàng búi tóc trễ, chỉ cài một cây trâm gỗ đào mộc mạc. Nàng muốn mình chìm nghỉm giữa rừng hoa khoe sắc của hậu cung, trở thành một chiếc lá không ai chú ý.

Ngự Hoa Viên rực rỡ sắc màu. Các vị Quý phi, Tiệp dư xiêm y lộng lẫy, trang sức vàng ngọc lóa mắt, tiếng cười nói rộn ràng. Khi Lăng Huyên xuất hiện, chỉ có vài ánh mắt khinh khi lướt qua, rồi họ lại quay đi, coi nàng như không khí. Lăng Huyên thở phào, lặng lẽ tìm một góc khuất sau hòn non bộ, ngồi xuống bên cạnh bàn cờ vây bằng đá cẩm thạch chưa có người chơi.

"Hoàng thượng giá lâm! Nhiếp Chính Vương giá lâm!"

Tiếng hô vang lên khiến cả Ngự Hoa Viên im bặt. Mọi người đồng loạt quỳ xuống hành lễ.

Hoàng đế là một thiếu niên mười sáu tuổi, dáng vẻ nhu nhược, sắc mặt xanh xao. Đi bên cạnh ngài là Bách Lý Hàn. Hắn mặc mãng bào màu tím thẫm thêu kim long bốn móng, đầu đội ngọc quan, khí thế bức người, lấn át cả thiên tử. Ánh mắt hắn lướt qua đám phi tần đang quỳ rạp, lạnh lùng và chán ghét, cho đến khi dừng lại ở góc khuất sau hòn non bộ.

"Bình thân," Hoàng đế yếu ớt nói.

Buổi yến tiệc bắt đầu. Rượu ngon, múa đẹp, nhưng không khí lại căng thẳng lạ thường. Bách Lý Hàn ngồi ở vị trí cao nhất, tay xoay nhẹ chén rượu, ánh mắt thâm sâu khó lường.

"Nghe nói trong hậu cung của Bệ hạ có nhiều người tài hoa," Bách Lý Hàn đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp. "Hôm nay Bổn vương cao hứng, muốn tìm người đối ẩm và đàm đạo cờ vây. Không biết vị nương nương nào có nhã hứng?"

Các phi tần nhìn nhau e ngại. Bách Lý Hàn nổi tiếng là "Quỷ Thủ" trên bàn cờ, chưa ai thắng được hắn. Hơn nữa, chơi cờ với hắn chẳng khác nào chơi đùa với hổ.

Không thấy ai trả lời, Bách Lý Hàn đứng dậy, cầm ly rượu chậm rãi bước xuống. Hắn đi thẳng về phía hòn non bộ, nơi Lăng Huyên đang cúi đầu, cố thu mình lại nhỏ nhất có thể.

Đôi giày thêu rồng đen dừng lại ngay trước mắt nàng.

"Sở Tài nhân," Hắn gọi tên nàng, âm điệu kéo dài đầy ẩn ý. "Nghe nói phụ thân nàng trước kia là Kỳ Thánh đương triều. Chắc hẳn hổ phụ sinh hổ tử?"

Lăng Huyên buộc phải ngẩng đầu lên. Ánh mắt nàng chạm phải đôi mắt đen thẳm đang cười như không cười của hắn. Hắn đang ép nàng ra mặt.

"Thưa Vương gia, thiếp thân chỉ là phận nữ nhi thường tình, chỉ biết chút ít thêu thùa, kỳ nghệ vụng về không dám múa rìu qua mắt thợ," Lăng Huyên đáp, giọng điệu khiêm nhường nhưng cứng cỏi.

"Vụng về hay không, thử một ván mới biết," Bách Lý Hàn không cho nàng đường lui. Hắn phất tay áo, ngồi xuống đối diện nàng. "Nếu nàng thắng, Bổn vương sẽ ban cho nàng một ân huệ. Nếu nàng thua..." Hắn nghiêng người tới trước, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe, "...đêm nay đến phủ Nhiếp Chính Vương hầu hạ Bổn vương thay thuốc."

Lăng Huyên siết chặt khăn tay dưới gầm bàn. Hắn đang đe dọa nàng công khai.

Ván cờ bắt đầu. Bách Lý Hàn cầm quân đen, Lăng Huyên cầm quân trắng.

Những nước đi đầu tiên của Lăng Huyên rất rụt rè, chủ yếu là phòng thủ. Bách Lý Hàn tấn công dồn dập, quân đen như rồng dữ nuốt chửng quân trắng. Hắn vừa đi cờ, vừa quan sát nàng. Dưới ánh nắng xuyên qua kẽ lá, làn da nàng trắng mịn như sứ, hàng mi dài rủ xuống che giấu tâm tư.

"Tại sao lại giấu nghề?" Bách Lý Hàn đặt một quân cờ xuống, chặn đứng đường lui của nàng. "Nàng cứu mạng Bổn vương, gan to tày trời, sao trên bàn cờ lại hèn nhát như vậy?"

"Thiếp thân không dám tranh thắng với Vương gia," Lăng Huyên khẽ đáp.

"Bổn vương ghét nhất là sự giả tạo," Bách Lý Hàn lạnh lùng nói. "Đánh cho nghiêm túc. Nếu nàng để thua quá nhanh, Bổn vương sẽ coi đó là sự sỉ nhục."

Lời cảnh cáo của hắn khiến Lăng Huyên giật mình. Nàng nhìn vào bàn cờ. Quân trắng đang rơi vào thế "Thập diện mai phục". Nếu nàng tiếp tục nhường, nàng sẽ thua thảm hại. Và với tính cách của hắn, hắn sẽ không buông tha nàng.

Ánh mắt Lăng Huyên thay đổi. Nàng hít sâu một hơi, cầm quân trắng lên. "Cạch."

Một nước đi táo bạo! Nàng không phòng thủ nữa mà đánh thẳng vào "mắt rồng" của quân đen, thí quân để mở đường máu.

Bách Lý Hàn nhướng mày ngạc nhiên, rồi khóe môi hắn cong lên thích thú. "Khá lắm."

Tốc độ ván cờ bỗng chốc đẩy lên cao. Hai bên ăn miếng trả miếng. Lăng Huyên như lột xác, lối đánh của nàng sắc sảo, quỷ quyệt, đầy cạm bẫy, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài nhu mì. Nàng không phải là đóa hoa dại, nàng là một cây tầm gửi có độc.

Cuối cùng, khi quân cờ cuối cùng hạ xuống, Bách Lý Hàn chỉ thắng nàng đúng nửa mục (nửa con). Một chiến thắng sát nút.

Lăng Huyên buông quân cờ, trán lấm tấm mồ hôi: "Thiếp thân đã thua."ầ

Bách Lý Hàn nhìn bàn cờ, rồi nhìn nàng. Hắn biết nàng vẫn cố tình thua, nhưng thua một cách kiêu hãnh và rực rỡ. Hắn đứng dậy, vươn tay hái một đóa hoa hải đường đỏ rực trên cành cây ngay trên đầu nàng.

Trước ánh mắt kinh ngạc của bao người, Nhiếp Chính Vương quyền uy cài đóa hoa lên tóc mai của vị Tài nhân thất sủng.

"Ván cờ này rất thú vị," Hắn nói lớn, nhưng bàn tay lại lén lút trượt xuống gáy nàng, miết nhẹ đầy ám muội. "Hoa đẹp phải có chủ. Từ nay, Sở Tài nhân sẽ được hưởng bổng lộc ngang hàng với Tiệp dư."

Lăng Huyên cứng đờ người. Hắn vừa nâng nàng lên cao, cũng đồng thời biến nàng thành cái gai trong mắt tất cả phi tần ở đây.

Bách Lý Hàn cúi xuống, thì thầm vào tai nàng câu chốt hạ cho ván cờ hôm nay: "Nàng không thoát được đâu. Tối nay, cửa hông phủ Nhiếp Chính Vương sẽ mở chờ nàng. Đừng để ta đợi."

Hắn quay lưng bước đi, tà áo tím bay trong gió, để lại Lăng Huyên ngồi đó với đóa hải đường đỏ như máu trên tóc, cảm nhận rõ ràng rằng mình vừa chính thức bước một chân vào địa ngục.

Thâm Cung Dục NhiênTrang 2

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!