Đêm xuống, sương mù dày đặc bao phủ kinh thành.
Sở Lăng Huyên mặc bộ đồ cung nữ màu xám tro, tay xách một chiếc đèn lồng nhỏ, rảo bước nhanh qua những hành lang vắng lặng. Nàng nín thở, mỗi tiếng lá khô vỡ vụn dưới chân cũng khiến tim nàng thắt lại. Bách Lý Hàn đã sắp xếp tất cả: lính canh ở cửa Tây dường như bị "mù" tạm thời, để mặc nàng trườn qua bóng tối ra khỏi hoàng cung.
Xe ngựa của phủ Nhiếp Chính Vương đã đợi sẵn ở góc khuất. Người đánh xe im lặng như tượng, chỉ ra hiệu cho nàng lên xe.
Bên trong phủ Nhiếp Chính Vương khác hẳn với sự xa hoa lộng lẫy của Hoàng cung. Nơi này lạnh lẽo, kiến trúc sắc cạnh với đá đen làm chủ đạo, toát lên sát khí của một vị tướng quân từng trải qua trăm trận chiến.
Lăng Huyên được dẫn thẳng đến Tàng Kiếm Các – nơi ở riêng của Bách Lý Hàn.
"Vào đi, Vương gia đang đợi." Tên lính canh mở cửa, rồi lui ra, để lại mình nàng trước căn phòng rộng lớn.
Lăng Huyên đẩy cửa bước vào. Một luồng hơi nước nóng ẩm ập vào mặt nàng, mang theo mùi hương của thảo dược và gỗ đàn hương. Bên trong phòng không thắp nến sáng trưng mà chỉ có vài ngọn đèn dầu leo lét, tạo nên những khoảng sáng tối nhập nhằng.
Ở giữa phòng là một hồ tắm được xây bằng đá cẩm thạch đen. Bách Lý Hàn đang ngâm mình trong đó, lưng tựa vào thành hồ, đôi mắt nhắm nghiền dưỡng thần. Mái tóc đen dài của hắn thả trôi trên mặt nước, làn da màu đồng hun ướt đẫm, lộ ra những cơ bắp săn chắc và chằng chịt những vết sẹo – những huy chương của máu và lửa.
Vết thương trên vai trái hắn chưa lành hẳn, mép thịt vẫn còn hơi sưng đỏ, nổi bật trên nền da sẫm màu.
"Đứng đó làm gì? Còn không mau lại đây."
Hắn không mở mắt, nhưng giọng nói trầm thấp đã vang vọng khắp căn phòng, xuyên thấu qua màn hơi nước mờ ảo.
Lăng Huyên hít sâu một hơi, đặt hộp thuốc lên bàn đá, chậm rãi bước tới. "Tham kiến Vương gia."
"Bỏ những nghi lễ rườm rà đó đi," Bách Lý Hàn mở mắt. Đôi mắt đen láy xoáy sâu vào nàng, như muốn lột trần lớp y phục cung nữ thô kệch kia. "Nàng đến đây để trả nợ, không phải để thỉnh an."
Lăng Huyên quỳ xuống bên mép hồ. Hơi nóng từ nước bốc lên làm gò má nàng ửng hồng. Nàng lấy khăn sạch, nhúng vào nước ấm rồi nhẹ nhàng lau quanh miệng vết thương cho hắn.
"Nước có làm ngài đau không?" Nàng hỏi khẽ.
"Đau?" Bách Lý Hàn cười khẩy, đột nhiên vươn tay ướt sũng nắm chặt lấy cổ tay nàng, kéo mạnh.
"A!" Lăng Huyên thốt lên, cả người mất đà ngã nhào về phía trước.
Nàng không rơi xuống nước, nhưng nửa thân trên đã bị hắn giữ chặt, ép sát vào bờ vai trần trụi của hắn. Y phục của nàng ngay lập tức bị thấm ướt bởi nước từ người hắn, dính chặt vào da thịt, phô bày những đường cong mềm mại ẩn giấu bên trong.
Khoảng cách giữa hai người giờ đây bằng không. Lăng Huyên có thể cảm nhận rõ lồng ngực rắn chắc đang phập phồng của hắn, và cả mùi nam tính nồng đậm khiến đầu óc nàng choáng váng.
"Vương gia... xin tự trọng..." Lăng Huyên run rẩy, cố gắng đẩy hắn ra nhưng bàn tay hắn như gọng kìm sắt.
"Tự trọng?" Bách Lý Hàn cúi xuống, chóp mũi hắn trượt dọc theo cần cổ trắng ngần của nàng, hít hà mùi hương cơ thể tự nhiên dịu nhẹ. "Nàng dấn thân vào hang hùm, nửa đêm đến phòng tắm của nam nhân, giờ lại bảo ta tự trọng? Sở Lăng Huyên, nàng ngây thơ thật hay đang giả vờ?"
Hắn dùng một ngón tay, chậm rãi gạt nhẹ vạt áo ướt đẫm trước ngực nàng. Lớp vải mỏng manh giờ đây trở nên trong suốt dưới ánh đèn mờ ảo, không che giấu được nhịp tim đang đập loạn xạ của nàng. Đây chính là "màn che" mà hắn muốn xé bỏ.
"Ta... ta chỉ đến thay thuốc..." Giọng Lăng Huyên vỡ vụn. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi xen lẫn sự kích thích kỳ lạ đang len lỏi trong huyết quản.
Bách Lý Hàn dừng lại. Hắn nhìn vào mắt nàng, thấy sự hoảng loạn nhưng không hề có sự ghê tởm. Hắn hài lòng.
"Thay thuốc đi," Hắn buông nàng ra, tựa người lại vào thành hồ, nhưng ánh mắt vẫn thiêu đốt nàng. "Nếu tay nàng run, làm rơi thuốc vào nước, Bổn vương sẽ phạt nàng... xuống đây tắm cùng ta."
Lăng Huyên vội vàng lùi lại, tay run rẩy cầm lọ kim sang dược. Nàng cố gắng không nhìn vào cơ thể cường tráng trước mặt, cố gắng tập trung vào vết thương. Nhưng từng hơi thở, từng cử động nhỏ của hắn đều khiến nàng căng thẳng tột độ.
Khi nàng rắc bột thuốc lên vết thương, cơ bắp Bách Lý Hàn khẽ giật nhẹ. Hắn không kêu đau, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mím chặt của nàng.
"Trong cung sống có tốt không?" Hắn bất chợt hỏi.
"Nhờ phúc của Vương gia, vẫn sống được," Lăng Huyên đáp, tay nhanh chóng băng bó lại.
"Hoàng đế nhu nhược, Hậu cung thì như rắn rết," Bách Lý Hàn nhếch mép. "Nàng thông minh, nhưng không có chỗ dựa. Sớm muộn gì cũng bị nuốt chửng thôi."
Hắn đưa tay nâng cằm nàng lên, bắt nàng nhìn thẳng vào mình. "Làm người của Bổn vương. Ta sẽ cho nàng quyền lực để đạp lên đầu những kẻ từng khinh thường nàng."
"Cái giá phải trả là gì?" Lăng Huyên nhìn thẳng vào mắt hắn, hỏi thẳng thắn.
"Thể xác của nàng. Và sự trung thành tuyệt đối." Bách Lý Hàn tuyên bố một cách trần trụi. "Ta không cần trái tim nàng, thứ đó quá phiền phức. Ta muốn nàng trở thành con mắt của ta trong hậu cung, và là... nơi để ta giải tỏa dục vọng."
Lời đề nghị tàn nhẫn và thẳng thừng như một gáo nước lạnh tát vào mặt Lăng Huyên, nhưng cũng là một chiếc phao cứu sinh giữa biển lửa. Nàng biết, từ chối hắn đồng nghĩa với cái chết.
Lăng Huyên im lặng một lúc lâu, rồi chậm rãi gật đầu. "Được. Ta đồng ý."
Bách Lý Hàn cười lớn. Hắn đứng phắt dậy khỏi hồ nước, không hề che đậy cơ thể trần trụi của mình. Nước chảy ròng ròng dọc theo những múi cơ cuồn cuộn. Hắn bước ra ngoài, tiến lại gần Lăng Huyên đang cúi gằm mặt đỏ bừng.
Hắn cúi xuống, hôn lên trán nàng – một nụ hôn không mang dục vọng mà mang tính chất đóng dấu chủ quyền.
"Ngoan lắm. Đêm nay nàng về đi. Nhớ kỹ, từ giờ phút này, nàng là quân cờ của Bách Lý Hàn ta. Đừng để ai chạm vào nàng, dù chỉ là một ngón tay."
Lăng Huyên lảo đảo bước ra khỏi Tàng Kiếm Các, gió đêm lạnh buốt thổi qua bộ y phục ướt sũng khiến nàng rùng mình. Nhưng cái lạnh bên ngoài không thể dập tắt được ngọn lửa đang nhen nhóm trong lòng. Nàng đã bán linh hồn cho quỷ dữ, xé bỏ tấm màn che của sự thanh cao để đổi lấy con đường sống.





