Một tháng sau.
Đêm Trung Thu, trăng tròn vành vạnh treo trên đỉnh điện Thái Hòa. Yến tiệc cung đình diễn ra trong không khí ca vũ thăng bình, nhưng bên dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng là những đợt sóng ngầm dữ dội.
Sở Lăng Huyên, giờ đây đã là Sở Tiệp dư, ngồi ở vị trí khiêm tốn nhưng lại thu hút mọi ánh nhìn. Theo kế hoạch của Bách Lý Hàn, nhiệm vụ đêm nay của nàng là phải khiến Tuệ Phi – con gái của Tể tướng, kẻ đối đầu với Bách Lý Hàn – bị thất sủng.
"Bệ hạ," Tuệ Phi nâng ly rượu, giọng nũng nịu. "Thần thiếp nghe nói Sở Tiệp dư mới học được một khúc tỳ bà rất hay. Đêm trăng thanh gió mát thế này, chi bằng để muội ấy biểu diễn trợ hứng?"
Tuệ Phi muốn làm nhục Lăng Huyên, biến nàng thành ca kỹ mua vui trước mặt bá quan. Nhưng ả không biết rằng, Lăng Huyên đã chờ đợi cơ hội này.
Lăng Huyên đứng dậy, uyển chuyển thi lễ. "Thần thiếp tuân chỉ."
Tiếng tỳ bà vang lên, không phải là những khúc nhạc vui tươi thường thấy, mà là khúc "Lương Châu Từ" bi tráng, kể về nỗi sầu của người chinh phụ. Tiếng đàn như oán như than, thê lương nhưng đầy ma lực, khiến cả đại điện lặng đi. Hoàng đế trẻ tuổi vốn đa sầu đa cảm, nghe xong thì rưng rưng nước mắt, nhớ về mẫu thân đã mất nơi biên ải.
Kết thúc khúc nhạc, Hoàng đế không kìm được xúc động, bước xuống ngai vàng, trực tiếp đỡ Lăng Huyên dậy.
"Nàng đàn hay lắm," Hoàng đế nắm chặt lấy bàn tay ngọc ngà của Lăng Huyên, ánh mắt si mê không giấu giếm. "Trẫm chưa từng thấy ai hiểu lòng Trẫm như nàng."
Lăng Huyên khẽ rụt tay lại nhưng không được, nàng liếc nhanh về phía ghế cao nhất. Ở đó, Bách Lý Hàn đang ngồi uống rượu. Khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng như băng, nhưng bàn tay đang cầm chén ngọc đã siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Đôi mắt hắn tối sầm lại, nhìn chằm chằm vào đôi tay đang giao nhau của Hoàng đế và nàng.
Kế hoạch thành công rực rỡ. Tuệ Phi tím mặt vì ghen tức khi thấy mình vô tình tạo cơ hội cho tình địch. Nhưng Lăng Huyên lại cảm thấy sống lưng lạnh toát. Nàng đã chọc giận con dã thú thực sự của đêm nay.
...
Canh ba, yến tiệc tàn. Lăng Huyên trở về Tây Uyển.
Nàng vừa bước vào phòng, chưa kịp thắp nến thì một bóng đen to lớn đã lao tới, ép nàng dính chặt vào cánh cửa gỗ vừa đóng.
"Ưm..."
Tiếng kêu của nàng bị nuốt trọn bởi một nụ hôn thô bạo, cuồng dã. Mùi rượu nồng nặc xộc vào khoang mũi nàng. Người đàn ông này hôn như muốn cắn nuốt nàng, lưỡi hắn càn quét khoang miệng nàng, chiếm đoạt mọi dưỡng khí, vừa trừng phạt vừa khao khát.
Lăng Huyên nhận ra mùi hương quen thuộc – mùi gỗ đàn hương lạnh lẽo pha lẫn mùi máu tanh ngọt. Là Bách Lý Hàn.
"Vương... Vương gia..." Nàng cố gắng đẩy hắn ra khi nụ hôn dời xuống cổ.
"Im miệng!" Bách Lý Hàn gầm gừ, giọng nói khàn đặc vì dục vọng và cơn giận dữ kìm nén. "Ai cho phép hắn chạm vào nàng? Ai cho phép nàng để hắn nắm tay?"
"Đó... đó là Hoàng đế... ngài ấy muốn nắm, ta làm sao dám rụt..." Lăng Huyên run rẩy giải thích.
"Nàng là người của ta!" Bách Lý Hàn không nghe giải thích. Hắn điên cuồng xé toạc lớp y phục cung đình rườm rà trên người nàng. Tiếng vải lụa rách toạc vang lên chói tai trong đêm tĩnh mịch. "Ta đã nói rồi, từ đầu đến chân nàng, từng sợi tóc của nàng đều thuộc về Bách Lý Hàn ta. Hắn chạm vào tay nàng, ta muốn chặt tay hắn. Hắn nhìn nàng, ta muốn móc mắt hắn!"
Lăng Huyên sợ hãi tột độ. Nàng chưa từng thấy Bách Lý Hàn mất kiểm soát như thế này. Hắn không còn là Nhiếp Chính Vương mưu lược thâm sâu, mà giống như một con sói bị xâm phạm lãnh thổ.
Hắn bế thốc nàng lên, ném mạnh xuống giường. Không có dạo đầu, không có sự dịu dàng giả tạo như lần trước. Hắn đè lên người nàng, sức nặng của cơ thể nam nhân rắn chắc khiến nàng không thể cựa quậy.
"Đau... Vương gia, xin ngài..." Lăng Huyên khóc nấc lên khi hắn xâm nhập một cách thô bạo.
"Đau mới nhớ," Bách Lý Hàn cắn mạnh vào vai nàng, để lại một dấu răng đỏ chót. "Nhớ lấy cảm giác này. Chỉ có ta mới được phép làm nàng đau, chỉ có ta mới được phép làm nàng khóc, và chỉ có ta mới được phép đi vào bên trong nàng."
Cơn bão dục vọng cuốn phăng mọi lý trí. Trong căn phòng tối tăm, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề và tiếng va chạm xác thịt nóng bỏng. Bách Lý Hàn như muốn khắc sâu ấn ký của mình lên từng tấc da thịt nàng, xóa sạch mọi dấu vết mà Hoàng đế có thể đã để lại.
Lăng Huyên ban đầu còn chống cự, nhưng dần dần bị cuốn vào vòng xoáy khoái cảm đau đớn mà hắn mang lại. Nàng bám chặt lấy vai hắn, móng tay cào xước lưng hắn, tạo thêm những vết thương mới chồng lên vết sẹo cũ.
Sau một hồi cuồng loạn, Bách Lý Hàn gục đầu vào hõm cổ nàng, hơi thở nóng rực phả vào da thịt ướt đẫm mồ hôi.
"Lăng Huyên," Hắn gọi tên nàng, giọng nói đã bớt đi phần hung hãn nhưng lại thêm phần u tối. "Nàng làm rất tốt nhiệm vụ hôm nay. Tuệ Phi đã bị thất sủng, cha nàng ta sẽ sớm bị bãi chức."
Lăng Huyên nằm im, nước mắt lăn dài trên má, thân xác rã rời. Hắn vừa cưỡng đoạt nàng, giờ lại quay về bàn chuyện chính sự.
"Nhưng..." Bách Lý Hàn ngẩng lên, vuốt ve khuôn mặt đẫm lệ của nàng, ánh mắt lóe lên tia chiếm hữu cực đoan. "Đừng bao giờ cười với hắn như thế nữa. Nếu không, ta không chắc mình sẽ giữ lại cái ngai vàng đó cho hắn ngồi đâu."
Lăng Huyên nhìn hắn, tim đập mạnh. Nàng nhận ra một sự thật kinh hoàng: Bách Lý Hàn không chỉ coi nàng là quân cờ. Hắn đang ghen. Và sự ghen tuông của một kẻ nắm quyền sinh sát trong tay còn đáng sợ hơn cả cái chết.
"Ta... đã biết," Lăng Huyên thì thầm, giọng khản đặc.
Bách Lý Hàn cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi sưng đỏ của nàng, một nụ hôn dịu dàng đến rợn người, trái ngược hoàn toàn với sự tàn bạo ban nãy.
"Ngoan lắm. Nghỉ ngơi đi. Ngày mai, kịch hay mới thực sự bắt đầu."
Hắn đứng dậy, chỉnh lại y phục rồi biến mất vào bóng đêm như một cơn gió độc, để lại Lăng Huyên trơ trọi trên chiếc giường lộn xộn, cơ thể đau nhức nhưng tâm trí thì rối bời. Dục vọng đã bùng cháy, thiêu rụi ranh giới giữa chủ nhân và quân cờ, đẩy cả hai vào một ván bài không có đường lui.





