Mùa đông năm nay đến sớm. Tuyết đầu mùa rơi lả tả, phủ trắng xóa Tử Cấm Thành, che lấp đi vẻ hào nhoáng nhưng mục rỗng bên trong.
Sở Lăng Huyên, nay đã được phong làm Chiêu Nghi, ngồi trong tẩm cung ấm áp, nhưng lòng nàng lạnh giá hơn cả băng tuyết bên ngoài. Tin tức từ tiền triều dội về: Tể tướng – cha của Tuệ Phi – đã liên kết với các đại thần dâng tấu sớ tố cáo Bách Lý Hàn lộng quyền, mưu đồ soán vị. Một cuộc thanh trừng đẫm máu sắp sửa nổ ra.
"Nương nương, Bệ hạ triệu người đến Càn Long Cung thị tẩm."
Tiếng thái giám lanh lảnh vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Lăng Huyên rùng mình. Đêm nay, Bách Lý Hàn đã dặn nàng phải cáo bệnh, tuyệt đối không được gặp Hoàng đế. Nhưng thánh chỉ đã ban, nếu kháng lệnh là tội chết.
Lăng Huyên cắn răng, giấu một con dao găm nhỏ vào trong tay áo, rồi bước lên kiệu.
Càn Long Cung đèn đuốc sáng trưng, nhưng không khí lại tĩnh mịch đến rợn người. Không có lính canh, không có cung nữ hầu hạ.
Hoàng đế nằm trên long sàng (giường rồng), sắc mặt đỏ bừng bất thường, hơi thở dồn dập. Mùi hương trong phòng nồng nặc đến mức gây chóng mặt – đó là "Mê Tình Hương", loại hương dược cực mạnh dùng để kích thích dục vọng.
"Lăng Huyên... Nàng đến rồi..." Hoàng đế nhìn thấy nàng, đôi mắt đục ngầu lóe lên tia sáng điên dại. Hắn lảo đảo bước xuống, lao vào ôm chầm lấy nàng.
"Bệ hạ, người sao vậy? Người mau tỉnh lại!" Lăng Huyên hoảng sợ đẩy hắn ra, nhưng sức lực của kẻ trúng độc mạnh đến kinh ngạc.
"Trẫm không muốn làm vua bù nhìn nữa!" Hoàng đế gào lên, nước mắt giàn giụa, tay xé toạc long bào của chính mình. "Bách Lý Hàn muốn cướp giang sơn của Trẫm, muốn cướp cả nàng! Đêm nay, Trẫm phải có được nàng! Nếu nàng mang long thai, xem hắn còn dám giết Trẫm không!"
Hắn đè nghiến Lăng Huyên xuống long sàng trải lụa vàng rực rỡ. Bàn tay run rẩy của hắn lần mò vào y phục nàng.
"Buông ra!" Lăng Huyên hét lên, tay nàng sờ soạng tìm con dao găm.
"Rầm!"
Đúng lúc đó, cánh cửa Càn Long Cung bị phá nát. Một đám hắc y nhân bịt mặt xông vào, tay cầm kiếm sáng loáng.
"Giết hôn quân! Giết yêu nữ lẳng lơ làm loạn triều chính!" Tên cầm đầu hét lớn.
Đây là cái bẫy! Tể tướng muốn mượn tay thích khách giết Hoàng đế rồi đổ tội cho Bách Lý Hàn không bảo vệ được thánh thượng, đồng thời diệt khẩu luôn Lăng Huyên.
Hoàng đế sợ hãi buông Lăng Huyên ra, co rúm vào góc giường. "Hộ giá! Hộ giá!"
Nhưng không ai trả lời. Lăng Huyên rút dao găm, chắn trước mặt Hoàng đế theo bản năng, dù nàng biết mình không thể chống lại những lưỡi kiếm chuyên nghiệp kia.
Tên thích khách vung kiếm chém xuống. Lăng Huyên nhắm mắt lại chờ đợi cái chết.
"Keng!"
Một tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Máu tươi bắn tung tóe lên mặt Lăng Huyên, nóng hổi.
Nàng mở mắt ra. Trước mặt nàng không phải là lưỡi kiếm của thích khách, mà là bóng lưng to lớn, vững chãi như một ngọn núi của Bách Lý Hàn.
Hắn mặc chiến giáp dính đầy máu và tuyết, tay cầm thanh trường kiếm đen tuyền, một nhát chém đứt đôi tên thích khách vừa định hành hung.
"Bách... Bách Lý Hàn..." Hoàng đế lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu.
Bách Lý Hàn không quay đầu lại, giọng nói lạnh lẽo như vọng về từ địa ngục: "Giết không tha."
Theo lệnh của hắn, hàng chục ảnh vệ từ bóng tối lao ra. Càn Long Cung biến thành lò sát sinh. Tiếng la hét, tiếng xương gãy, tiếng máu phun xối xả nhuộm đỏ cả những tấm rèm lụa vàng.
Bách Lý Hàn đứng giữa vũng máu, tà áo tung bay, khuôn mặt dính máu càng thêm phần tà mị và đáng sợ. Hắn như một vị Tu La bước ra từ biển máu. Hắn quay lại, nhìn Lăng Huyên đang run rẩy cầm dao găm, rồi nhìn sang Hoàng đế đang sợ hãi tột độ.
Hắn chậm rãi bước tới long sàng.
"Nhiếp Chính Vương... Trẫm biết lỗi rồi... Trẫm sẽ nghe lời ngươi... Đừng giết Trẫm..." Hoàng đế quỳ sụp xuống, dập đầu van xin.
Bách Lý Hàn túm lấy cổ áo Hoàng đế, nhấc bổng hắn lên như một con gà con. "Bệ hạ, người già rồi, nên nghỉ ngơi thôi."
"Ngươi... ngươi dám..."
"Ta có gì mà không dám?" Bách Lý Hàn cười khẩy. Hắn nhìn sang Lăng Huyên, ánh mắt dịu lại đôi chút nhưng vẫn đầy chiếm hữu. "Nàng lại đây."
Lăng Huyên run rẩy bước tới. Bách Lý Hàn kéo nàng vào lòng, bàn tay dính máu của hắn vuốt ve khuôn mặt trắng bệch của nàng, bôi lên đó một vệt đỏ thẫm.
"Nhìn cho kỹ," Hắn thì thầm vào tai nàng, tay kia vẫn giữ chặt Hoàng đế. "Đây là cái giá của quyền lực."
"Hàn... đừng..." Lăng Huyên van xin, nàng biết hắn định làm gì.
Nhưng Bách Lý Hàn không dừng lại. Hắn ném Hoàng đế xuống giường, ngay bên cạnh vũng máu của những tên thích khách. Hắn rút một lọ thuốc nhỏ từ trong ngực áo, đổ thẳng vào miệng Hoàng đế.
"Đây là rượu độc sao?" Lăng Huyên run rẩy hỏi.
"Không, chỉ là thuốc làm liệt toàn thân và câm lặng vĩnh viễn," Bách Lý Hàn thản nhiên đáp. "Giết hắn thì quá dễ dàng. Ta muốn hắn sống, sống để nhìn thấy ta ngồi lên ngai vàng này, và nhìn thấy nàng..." Hắn cúi xuống hôn lên môi Lăng Huyên ngay trước mặt Hoàng đế đang co giật, "...trở thành Hoàng hậu của ta."
Hoàng đế trố mắt nhìn, miệng sùi bọt mép, tay chân co rút rồi dần dần bất động, chỉ còn đôi mắt mở trừng trừng đầy oán hận và bất lực.
Bách Lý Hàn buông Lăng Huyên ra, xé một mảnh rèm cửa lau sạch máu trên kiếm. Hắn nhìn chiếc giường rồng – nơi tượng trưng cho quyền lực tối cao – giờ đây đã ướt đẫm máu tươi, đỏ thẫm và tanh nồng.
"Dọn dẹp sạch sẽ," Hắn ra lệnh cho ảnh vệ. "Thông cáo thiên hạ: Thích khách của Tể tướng ám sát Hoàng đế. Bệ hạ kinh hãi quá độ dẫn đến trúng gió, liệt nửa người, không thể lâm triều. Nhiếp Chính Vương Bách Lý Hàn giám quốc."
Hắn quay sang Lăng Huyên, bế bổng nàng lên trên tay, bước qua những xác chết ngổn ngang.
"Đi thôi, nơi này quá bẩn. Về phủ của ta."
Lăng Huyên gục đầu vào ngực hắn, nghe nhịp tim mạnh mẽ của hắn đập bên tai. Nàng biết, "Phượng Sàng" đêm nay không phải là nơi ân ái, mà là nơi chôn vùi một triều đại cũ và mở ra một triều đại mới đẫm máu. Và nàng, từ một quân cờ, đã chính thức trở thành người phụ nữ đứng trên đỉnh cao quyền lực, bên cạnh con quái vật đáng sợ nhất thế gian này.





