Thiên Cơ Đường (Biệt thự số 13 đường Bowen). 10:00 đêm.
Sau bữa tiệc chấn động tại The Peninsula, chiếc Rolls-Royce biển số 8 của Hoắc Tiêu không đưa anh về dinh thự Hoắc gia, mà chạy thẳng đến biệt thự ma ám của Thẩm Ly.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp mà Thẩm Ly vừa bố trí lại, ngôi nhà không còn vẻ u ám đáng sợ. A Anh (trong hình dạng người) cung kính dâng trà lên cho vị khách quý.
Hoắc Tiêu ngồi trên xe lăn, ánh mắt sắc bén lướt qua những món đồ pháp khí được bày biện trong phòng khách. Anh nhấp một ngụm trà, rồi nhìn thẳng vào Thẩm Ly.
"Cô biết tại sao tôi đến đây," Hoắc Tiêu nói. Không phải câu hỏi, mà là một lời khẳng định.
Thẩm Ly ngồi đối diện, tay mân mê bộ bài Tarot. "Anh muốn hỏi về đôi chân của mình, và về long mạch của Hoắc gia."
"Bác sĩ giỏi nhất thế giới nói chân tôi bị teo cơ do tai nạn xe hơi ba năm trước. Nhưng tôi biết, đó không phải là tai nạn."
"Dĩ nhiên không phải," Thẩm Ly đứng dậy, đi đến bên cạnh Hoắc Tiêu. Cô đặt tay lên đầu gối anh. Một luồng khí lạnh buốt truyền vào tay cô. "Đây là 'Chú Thuật Rắn Độc' (Cổ Trùng) của vùng Nam Dương. Kẻ hại anh muốn anh sống không bằng chết, nhìn cơ thể mình mục rữa dần dần. Ba năm qua, anh sống được là nhờ long khí của Hoắc gia bảo vệ."
Hoắc Tiêu siết chặt tay vịn xe lăn. "Cô chữa được không?"
"Được. Nhưng giá rất đắt."
"Tôi có tiền."
"Tôi không cần tiền của anh lúc này," Thẩm Ly mỉm cười bí hiểm. "Tôi cần anh giúp tôi lấy lại một thứ. Long mạch của tôi."
Hoắc Tiêu nhướng mày: "Long mạch của cô?"
Thẩm Ly gật đầu. Cô trải một tấm bản đồ địa lý Hong Kong lên bàn. Cô dùng bút lông chấm mực đỏ (chu sa), khoanh tròn vào vị trí của nhà họ Giang và một ngọn núi phía sau nó.
"20 năm trước, nhà họ Giang chỉ là một gia đình trung lưu buôn bán nhỏ. Nhưng đột nhiên họ phất lên như diều gặp gió, trở thành trùm bất động sản. Anh có biết tại sao không?"
"Người ta đồn ông Giang mát tay, đầu tư đâu thắng đó."
"Sai," Thẩm Ly cười lạnh. "Vì họ đã tìm được một 'Mắt Rồng' (Long Huyệt) trên núi Thái Bình. Nhưng mệnh của ông Giang quá mỏng, không gánh nổi tài lộc lớn như vậy. Nếu cố tình chiếm giữ, ông ta sẽ bị 'tẩu hỏa nhập ma', gia đình chết yểu. Vì vậy, họ cần một vật trấn yểm sống."
Hoắc Tiêu thông minh tuyệt đỉnh, lập tức hiểu ra vấn đề. Hắn nhìn Thẩm Ly với ánh mắt kinh ngạc: "Cô..."
"Đúng vậy. Tôi sinh vào giờ Âm, ngày Âm, tháng Âm, năm Âm. Mệnh cách của tôi là 'Phượng Hoàng Lửa' nhưng lại bị khuyết một góc, rất dễ bị lợi dụng để làm vật chứa. 20 năm trước, ông Giang và gã thầy pháp sau lưng ông ta đã tráo đổi tôi với con gái ruột của họ. Họ dùng tôi làm 'Cọc Người' (Sinh Trụ) để ghim vào long mạch đó, hút hết vận khí may mắn của tôi chuyển sang cho nhà họ Giang."
Giọng Thẩm Ly bình thản, nhưng sát khí tỏa ra khiến A Anh đang đứng gần đó phải run rẩy lùi lại.
"Họ nuôi tôi không phải vì thương hại. Họ nuôi tôi như nuôi một con heo để lấy tiết. Mỗi lần tôi ốm đau, tai nạn, xui xẻo, là một lần nhà họ Giang trúng thầu dự án lớn. Tôi là cái thùng rác chứa vận rủi thay cho họ."
"Vậy tại sao bây giờ họ đuổi cô đi?" Hoắc Tiêu hỏi.
"Vì Giang Nhu đã trở về. Và quan trọng hơn, long mạch đó đã bị họ hút cạn rồi. Họ nghĩ tôi hết giá trị sử dụng. Nhưng họ không biết rằng..." Thẩm Ly cầm bút lông, gạch một đường chéo mạnh mẽ cắt đứt vòng tròn đỏ trên bản đồ. "...Vận mệnh của tôi và long mạch đó đã hòa làm một. Tôi đi, long mạch sẽ đứt."
Tại Biệt thự nhà họ Giang. Cùng thời điểm.
Không khí trong nhà họ Giang đang hoảng loạn tột độ.
Sau vụ bê bối ở bữa tiệc, cổ phiếu Giang Thị tụt dốc không phanh. Các ngân hàng đồng loạt gọi điện đòi nợ. Đối tác hủy hợp đồng.
"Tất cả là tại con khốn Thẩm Ly!" Ông Giang đập vỡ điện thoại.
Trong mật thất dưới tầng hầm, một lão già gầy gò như xác ve, da bọc xương, đang ngồi trước bàn thờ tà thần. Hắn là sư phụ của Hoàng Đại Tiên – Quỷ Sư Tống Diêm.
"Sư phụ, ngài phải giúp con!" Ông Giang quỳ rạp xuống. "Thẩm Ly nó biết hết rồi. Nó đang phá hủy long mạch!"
Tống Diêm mở đôi mắt đục ngầu, giọng khàn đặc: "Nó dám phá trận pháp của ta? Gan to lắm. Đừng lo, ta vẫn còn giữ một lọn tóc và móng tay của nó từ năm 10 tuổi."
Tống Diêm lấy ra một hình nhân rơm, dán tóc và móng tay của Thẩm Ly lên đó. Hắn cắm 7 cây kim đen vào 7 tử huyệt trên hình nhân.
"Thất Sát Đoạt Mệnh Trận! Đêm nay, ta sẽ khiến nó hộc máu mà chết, rồi dùng hồn phách nó để vá lại long mạch!"
Quay lại Thiên Cơ Đường.
Thẩm Ly đang nói chuyện với Hoắc Tiêu thì đột nhiên sắc mặt cô tái đi. Cô cảm thấy tim mình đau nhói như bị kim châm.
"Chúng bắt đầu rồi," Thẩm Ly nhếch mép cười, nhưng ánh mắt lạnh lẽo thấu xương.
"Cô sao vậy?" Hoắc Tiêu lo lắng định đưa tay đỡ.
"Đừng chạm vào tôi," Thẩm Ly giơ tay ngăn lại. "Lão già đó đang dùng 'Thất Sát Trận' để nguyền rủa tôi qua hình nhân thế mạng."
Cô đi nhanh đến bàn thờ chính giữa đại sảnh. Cô thắp 3 nén hương đen.
"Muốn chơi ngải với bà tổ ngải à?"
Thẩm Ly lấy ra một chiếc gương đồng cổ. Cô cắt đầu ngón tay, nhỏ máu lên mặt gương, rồi đặt chiếc gương đối diện với hướng nhà họ Giang.
"Vạn vật quy tông, Gương Thần phản chiếu! Những gì các người gửi đến ta, ta xin hoàn trả gấp mười lần!"
Cô đọc thần chú, giọng vang vọng cả căn biệt thự. Mặt gương đồng bỗng nhiên phát sáng rực rỡ, hút lấy những luồng khí đen đang bay tới tấn công Thẩm Ly, rồi bắn ngược trở lại với tốc độ ánh sáng.
Tại mật thất nhà họ Giang.
Rắc!
Hình nhân rơm trên tay Tống Diêm bỗng nhiên bốc cháy dữ dội. Ngọn lửa màu xanh lam bùng lên, lan sang cả áo choàng của hắn.
"ÁAAAAA! Phản phệ! Phản phệ rồi!"
Tống Diêm gào thét, lăn lộn trên sàn nhà. 7 cây kim đen trên hình nhân bắn ngược ra, cắm phập vào 7 huyệt đạo trên người hắn.
Ông Giang đứng bên cạnh kinh hoàng nhìn sư phụ mình bị ngọn lửa thiêu đốt. Nhưng chưa kịp chạy, ông ta cảm thấy ngực mình đau nhói.
"Hự!"
Ông Giang ôm ngực ngã gục xuống. Cơn đau tim ập đến dữ dội. Trong đầu ông ta hiện lên ảo ảnh: Cổ phiếu về 0, biệt thự bị tịch thu, bản thân phải đi ăn xin ngoài đường.
"Long mạch... gãy rồi..." Tống Diêm thều thào câu cuối cùng trước khi ngất lịm, toàn thân cháy đen nhưng vẫn còn thoi thóp thở – một sự trừng phạt sống không bằng chết.
Thiên Cơ Đường.
Thẩm Ly thu hồi pháp lực. Gương mặt cô hồng hào trở lại, thậm chí còn rạng rỡ hơn trước. Cô cảm thấy một luồng khí vận khổng lồ đang quay trở lại cơ thể mình. Đó là 20 năm may mắn bị đánh cắp, nay đã hoàn cố chủ.
"Xong rồi," Thẩm Ly quay lại nhìn Hoắc Tiêu. "Long mạch nhà họ Giang đã đứt. Từ ngày mai, Giang Thị sẽ sụp đổ. Anh có hứng thú thâu tóm lại với giá rẻ mạt không?"
Hoắc Tiêu nhìn cô gái trước mặt. Mạnh mẽ, tàn nhẫn nhưng sòng phẳng. Anh cảm thấy máu trong người mình sôi lên – cảm giác phấn khích đã mất từ lâu.
"Rất hứng thú," Hoắc Tiêu mỉm cười. "Và tôi cũng rất hứng thú với... nguồn gốc thực sự của cô."
Thẩm Ly khựng lại. Cô nhìn vào lá bài Tarot "The Empress" (Nữ Hoàng) vừa lật lên trên bàn.
"Phượng Hoàng Lửa không sinh ra từ gà rừng," Thẩm Ly lẩm bẩm. "Cha mẹ ruột của tôi... không phải là người bán cá và kẻ nghiện cờ bạc như hồ sơ giả mạo đâu. Họ ở rất xa, và rất quyền lực."
"Tôi sẽ giúp cô tìm họ," Hoắc Tiêu đưa tay ra. "Đây là giao dịch thứ hai."
Thẩm Ly nhìn bàn tay anh, rồi đặt tay mình vào.
"Thành giao."





