Dinh thự Hoắc Gia, Vịnh Nước Cạn (Repulse Bay). 3 ngày sau.
Cả Hong Kong đang chấn động vì sự sụp đổ của Tập đoàn Giang Thị. Ông Giang đột quỵ nhập viện, bà Giang phát điên, còn Giang Nhu biến mất không dấu vết cùng số nữ trang cuối cùng. Nhưng tại dinh thự biệt lập của nhà họ Hoắc, một cuộc chiến khác đang diễn ra âm thầm nhưng khốc liệt hơn nhiều.
Trong phòng ngủ rộng lớn nhìn ra biển, Hoắc Tiêu đang nằm trên giường, mồ hôi ướt đẫm trán. Đôi chân teo tóp của anh đang được phủ kín bởi một lớp bùn thuốc màu xanh đen, bốc khói nghi ngút.
Thẩm Ly ngồi bên cạnh, sắc mặt nghiêm trọng. Cô đang cầm 9 cây kim châm cứu bằng vàng ròng (Cửu Chuyển Kim Châm), mũi kim nóng đỏ rực.
"Sẽ rất đau," Thẩm Ly cảnh báo, giọng trầm thấp. "Độc Cổ trùng đã ăn sâu vào tủy xương 3 năm nay. Muốn nhổ cỏ tận gốc, phải dùng lửa thiêu đốt từ bên trong. Anh chịu nổi không?"
Hoắc Tiêu nghiến chặt răng, ánh mắt kiên định nhìn cô: "Cứ làm đi. Tôi đã chịu đựng địa ngục 3 năm rồi, thêm một chút nữa cũng chẳng sao."
Thẩm Ly gật đầu. Cô hít sâu một hơi, vận linh lực vào đầu ngón tay.
Phập!
Cây kim đầu tiên cắm vào huyệt Túc Tam Lý.
"Hự!" Hoắc Tiêu gồng người, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cổ.
Thẩm Ly không dừng lại. Cây thứ hai, thứ ba... cho đến cây thứ chín cắm thẳng vào huyệt Dũng Tuyền dưới lòng bàn chân.
"Cửu Long Xuất Hải! Phá!"
Thẩm Ly quát lớn, búng tay vào đuôi kim.
Chín cây kim vàng đồng loạt rung lên bần bật, phát ra tiếng u... u... như tiếng rồng gầm.
Từ những lỗ châm cứu, một dòng máu đen đặc quánh, hôi thối bắt đầu rỉ ra. Theo dòng máu đó, những con trùng nhỏ xíu như sợi tóc màu đỏ tươi bò ra ngoài, giãy giụa trong đau đớn khi gặp không khí.
"A Anh, đốt!"
A Anh (đang cầm sẵn một chậu than hồng) lập tức hắt vào đống trùng độc.
Xèo xèo xèo!
Mùi khét lẹt bốc lên. Đôi chân của Hoắc Tiêu, vốn tái nhợt và lạnh lẽo, bắt đầu hồng hào trở lại. Một luồng hơi ấm chạy dọc cơ thể anh, đánh thức những dây thần kinh đã ngủ quên.
Nhưng ngay khi con trùng độc cuối cùng bị thiêu rụi, bầu trời bên ngoài đột nhiên tối sầm lại.
Mây đen vần vũ, sấm chớp giật liên hồi trên đỉnh núi Thái Bình (Victoria Peak) và sườn núi Sư Tử (Lion Rock). Mặt biển dậy sóng dữ dội.
"Không ổn!" Thẩm Ly đứng phắt dậy, chạy ra ban công nhìn về phía Cửu Long (Kowloon).
Trên bầu trời, cô nhìn thấy 9 luồng hắc khí khổng lồ đang từ 9 ngọn núi của bán đảo Cửu Long bay lên, tụ lại thành hình một con Hắc Long đang giãy giụa, bị xiềng xích bởi những sợi dây xích vô hình màu đỏ máu.
"Đó là... Long Mạch của Hong Kong?" Hoắc Tiêu cố gắng ngồi dậy, cảm nhận được sự bất an trong không khí.
"Đúng vậy," Thẩm Ly quay lại, ánh mắt sắc lạnh. "Cổ trùng trong chân anh không chỉ để hại anh. Kẻ thù đã dùng cơ thể anh làm 'Mắt Trận' để trấn áp Long Mạch của cả Hong Kong. Khi anh khỏi bệnh, phong ấn bị phá vỡ, Long Mạch thức tỉnh nhưng đang bị kẻ xấu lợi dụng cơ hội để đánh cắp."
"Kẻ nào dám làm vậy?"
"Một thế lực ngoại lai. Chúng muốn rút cạn vượng khí của Hòn Ngọc Viễn Đông này để chuyển về phương Bắc." Thẩm Ly nắm chặt tay. "Nếu để chúng thành công, Hong Kong sẽ trở thành tử địa, kinh tế sụp đổ, thiên tai triền miên. Và anh - người nắm giữ chìa khóa Long Mạch - sẽ là người đầu tiên phải chết."
Hoắc Tiêu nhếch môi cười lạnh, một nụ cười đầy sát khí. "Muốn lấy mạng tôi? Không dễ đâu."
Anh chống tay xuống giường, dùng hết sức bình sinh để đứng dậy. Đôi chân run rẩy, nhưng với ý chí sắt đá, anh đã đứng thẳng được lần đầu tiên sau 3 năm.
"Tôi phải làm gì?" Anh hỏi.
"Chúng ta cần lập trận pháp đối kháng. Trận 'Cửu Long Tranh Châu'," Thẩm Ly nói nhanh. "Tôi cần anh dùng quyền lực của mình, trong vòng 15 phút, yêu cầu tất cả các tòa nhà cao tầng thuộc sở hữu của Hoắc gia và các đối tác đồng loạt bật đèn sáng hết công suất."
"Được." Hoắc Tiêu cầm điện thoại lên. Một mệnh lệnh được phát ra, lạnh lùng và dứt khoát.
Trung tâm Hong Kong. 8:00 tối.
Một cảnh tượng kỳ vĩ chưa từng có diễn ra.
Từ Tòa nhà Ngân hàng Trung Quốc (Bank of China), Tòa nhà HSBC, cho đến Trung tâm Thương mại Quốc tế (ICC)... hàng trăm tòa nhà chọc trời đồng loạt rực sáng như những cột chống trời. Ánh đèn laser từ các tòa nhà chiếu thẳng lên bầu trời, tạo thành một mạng lưới ánh sáng khổng lồ.
Thẩm Ly đứng trên sân thượng dinh thự Hoắc gia, gió thổi tung mái tóc dài và tà áo sườn xám. Cô cầm trong tay chiếc La Bàn Tam Hợp cổ đại.
"Hoắc Tiêu, cho tôi mượn máu đầu tim của anh!"
Hoắc Tiêu không do dự, cắn nát đầu ngón tay, bôi máu lên La Bàn.
Máu của "Chân Long" (người đứng đầu gia tộc mạnh nhất) vừa chạm vào, La Bàn lập tức xoay tít mù.
Thẩm Ly nhắm mắt, kết ấn bằng cả hai tay, miệng niệm chú ngữ cổ xưa:
"Nhất Khảm, Nhị Khôn, Tam Chấn, Tứ Tốn... Cửu Cung quy vị! Hỡi chín con rồng của Hương Cảng, nghe lệnh ta! Thức tỉnh!"
ẦM! ẦM! ẦM!
Chín tiếng nổ lớn vang lên từ chín ngọn núi của Cửu Long.
Người dân Hong Kong kinh hoàng nhìn lên trời. Họ thấy những đám mây đen bị xé toạc. Chín luồng ánh sáng vàng kim từ chín ngọn núi phóng lên, hòa vào mạng lưới ánh sáng của các tòa nhà chọc trời, tạo thành hình ảnh 9 con Rồng Vàng khổng lồ đang bay lượn.
Trên biển, một con Hắc Long (do kẻ thù điều khiển) đang cố gắng nuốt chửng "Viên Ngọc Phương Đông". Nhưng 9 con Rồng Vàng lập tức lao tới, bao vây và xâu xé nó.
Tại một hòn đảo hoang vắng ngoài khơi.
Một gã pháp sư mặc áo choàng đen, mặt xăm đầy ký tự lạ, đang đứng trước một đàn tế đẫm máu. Hắn là Huyết Ma - kẻ đứng sau Tống Diêm và là kẻ thù thực sự.
"Không thể nào! Con ranh đó sao có thể điều khiển được Long Mạch?" Hắn gào lên, cố gắng giữ vững lá cờ lệnh trong tay.
Nhưng sức mạnh của cả một thành phố, cộng với linh lực của Thẩm Ly và khí vận của Hoắc Tiêu, là quá lớn.
"Phá!"
Tiếng quát của Thẩm Ly vang vọng qua không gian.
Lá cờ lệnh trên tay Huyết Ma bốc cháy. Đàn tế nổ tung.
"Áaaaaa!"
Huyết Ma bị phản phệ, toàn thân nứt toác ra như đồ sứ vỡ, máu tươi phun ra xối xả. Hắn ngã xuống biển, bị sóng dữ cuốn trôi.
Dinh thự Hoắc Gia.
Bầu trời quang đãng trở lại. Trăng sáng vằng vặc.
Thẩm Ly lảo đảo, suýt ngã quỵ vì kiệt sức. Một vòng tay rắn chắc đã kịp đỡ lấy cô.
Hoắc Tiêu đang đứng vững trên đôi chân của mình, ôm trọn cô vào lòng.
"Cô làm được rồi," anh thì thầm vào tai cô, giọng nói chứa đựng sự dịu dàng hiếm thấy.
Thẩm Ly ngước lên nhìn anh, mỉm cười yếu ớt: "Không, là 'chúng ta' làm được. Chân anh thế nào?"
"Rất tốt. Như chưa từng bị gãy."
Hoắc Tiêu nhìn xuống người con gái trong lòng mình. Cô gái này vừa cứu mạng anh, vừa cứu cả cơ nghiệp của anh, và cứu cả thành phố này. Trong lòng anh, một hạt giống tình cảm đã nảy mầm và bám rễ sâu sắc.
"Thẩm Ly," Hoắc Tiêu nói, ánh mắt thâm trầm. "Tôi đã tìm được thông tin về cha mẹ ruột của cô."
Cơn buồn ngủ của Thẩm Ly lập tức tan biến. Cô đứng thẳng dậy: "Họ là ai?"
Hoắc Tiêu lấy từ trong túi áo ra một tấm ảnh cũ kỹ đen trắng, chụp một cặp vợ chồng trẻ sang trọng đang bế một đứa bé gái có nốt ruồi son ở tai phải (giống hệt Thẩm Ly).
"Bắc Kinh. Thủ đô." Hoắc Tiêu chậm rãi nhả từng chữ. "Họ là người của gia tộc quyền lực nhất phương Bắc – Nhà họ Diệp. 20 năm trước, trong một chuyến công tác đến Hong Kong, đứa con gái nhỏ của họ bị bắt cóc. Họ đã tìm kiếm cô suốt 20 năm qua."
Thẩm Ly cầm tấm ảnh, ngón tay run run chạm vào khuôn mặt người phụ nữ trong ảnh. Một cảm giác thân thuộc đến lạ kỳ dâng trào trong lòng cô.
"Nhà họ Diệp..." Thẩm Ly lẩm bẩm. "Hóa ra, tôi không phải là phượng hoàng gãy cánh. Tôi là rồng con bị lạc đàn."
"Họ đang trên đường đến Hong Kong," Hoắc Tiêu nắm lấy tay cô. "Ngày mai, cô sẽ không còn là Thiên kim giả nữa. Cô sẽ là Đại tiểu thư tôn quý nhất của cả hai miền Nam Bắc."
Nhưng Thẩm Ly biết, mọi chuyện chưa kết thúc. Huyết Ma mới chỉ là tay sai. Kẻ đứng sau vụ bắt cóc 20 năm trước, kẻ muốn hủy diệt long mạch, vẫn còn đang ẩn mình trong bóng tối của gia tộc họ Diệp.
"Hoắc Tiêu," Thẩm Ly ngẩng đầu, ánh mắt rực lửa chiến đấu. "Anh có muốn cùng tôi đi Bắc Kinh một chuyến không?"
"Chân trời góc biển, tôi đều đi cùng em."





