Đại sứ bất đắc dĩ
Đại sứ bất đắc dĩ

Đại sứ bất đắc dĩ

Tác GiảLê Nhật Linh
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương6 Chương

Tóm Tắt

Vũ trụ là một nơi bao la, phức tạp và đáng sợ. Nó chứa đầy những đế chế cổ xưa, những tinh vân có tri giác và những chủng tộc chiến binh đã dành cả thiên niên kỷ để hoàn thiện nghệ thuật hủy diệt. Theo lẽ thường, để xoay sở trong một vũ trụ nguy hiểm như vậy, người ta sẽ cần đến lòng dũng cảm của một siêu anh hùng, trí tuệ của một siêu máy tính và tài thao lược của một vị tướng năm sao. Nhưng hóa ra, lẽ thường đã sai hoàn toàn. Đôi khi, vũ trụ không cần một người hùng mặc áo giáp sáng láng. Đôi khi, nó chỉ cần một gã tên là Dave, người biết cách sửa máy in bị kẹt giấy, biết cách hạ hỏa một khách hàng đang giận dữ bằng một phiếu giảm giá, và biết cách sắp xếp giấy tờ mà không bật khóc. Đây không phải là câu chuyện về việc giải cứu thế giới bằng kiếm laser hay những bài diễn văn hùng hồn. Đây là câu chuyện về việc giải cứu thiên hà bằng những chiếc bánh rán cũ, phô mai nacho hết hạn và những kỹ năng giải quyết xung đột mà bạn chỉ có thể học được sau mười năm ngồi lỳ trong một vách ngăn văn phòng chật hẹp. Hãy gặp Dave Miller. Anh ấy ba mươi tuổi. Anh ấy sở hữu ba chiếc quần kaki màu be giống hệt nhau. Và anh ấy sắp trở thành nhân vật quan trọng nhất trong Dải Ngân Hà. Cầu Chúa phù hộ cho tất cả chúng ta.

Chương 1

Chương 1

Buổi Phỏng Vấn Không Tưởng

Dave Miller không phải là một người đàn ông xuất chúng. Nếu bạn tra từ "trung bình" trong từ điển, bạn sẽ không tìm thấy ảnh của anh ta đâu, đơn giản vì Dave thường đứng làm nền trong các bức ảnh và hơi bị mờ nét. Anh ấy ba mươi tuổi, làm công việc nhập liệu cho một công ty sản xuất thùng các-tông, và thành tựu vĩ đại nhất tính đến nay là ném thành công một cục giấy vo tròn vào thùng tái chế từ khoảng cách ba vách ngăn văn phòng—một kỳ tích mà tuyệt nhiên chẳng có ai chứng kiến.

Đó là một ngày thứ Ba mưa gió, kiểu ngày mà bầu trời trông như một chiếc khăn tắm màu xám ướt sũng, khi Dave quyết định anh cần một sự thay đổi mạnh mẽ. Anh đã lướt web tìm việc lúc 3 giờ sáng, được tiếp sức bởi chứng mất ngủ và một lượng mì cay ăn liền đáng hối hận. Giữa biển thông tin tuyển dụng vô tận tìm kiếm "Kiến trúc sư Tầm nhìn Cấp cao" hay "Ninja Kỹ thuật số", anh tình cờ thấy một quảng cáo cụ thể một cách kỳ quặc nhưng lại hoàn toàn mơ hồ. Nó ghi: "Tìm Kiếm Người Hòa Giải Hoàn Vũ. Phải chịu được môi trường áp suất cao, giải quyết các rào cản ngôn ngữ phức tạp và chịu đựng được các tình huống không trọng lực (ẩn dụ). Phúc lợi nha khoa tuyệt vời. Nộp đơn ngay bên dưới."

Dave cho rằng "Người Hòa Giải Hoàn Vũ" là một cái tên mỹ miều, thổi phồng cho vị trí Chăm Sóc Khách Hàng, và "không trọng lực" có nghĩa là ban lãnh đạo chẳng có chút thực tế nào. Anh nhấn nộp đơn, đính kèm sơ yếu lý lịch—trong đó phóng đại rất nhiều về kỹ năng lãnh đạo dựa trên vai trò Chủ Hội trong game World of Warcraft—rồi đi ngủ. Anh không mong đợi nhận được phản hồi. Anh chắc chắn càng không mong đợi một con máy bay không người lái gõ vào cửa sổ tầng bốn của mình vào sáng hôm sau với một mã QR dán trên trán.

Địa điểm phỏng vấn nằm trong một tòa nhà mà Dave chưa từng để ý trước đây, mặc dù anh đi ngang qua nó mỗi ngày trong suốt năm năm. Nó bóng loáng, màu bạc và có hình dáng đáng ngờ giống như một chiếc máy xay sinh tố khổng lồ. Dave bước vào, lo lắng chỉnh lại chiếc cà vạt kẹp sẵn. Sảnh chờ lờ mờ tối và nồng nặc mùi ozone cùng mùi bánh mì nướng cháy. Nhân viên lễ tân là một người phụ nữ có làn da trắng bệch và đeo kính râm, ngồi sau một chiếc bàn lơ lửng cách mặt đất vài inch.

"Tên?" cô ta hỏi, không ngẩng đầu lên. Giọng cô ta nghe như giọng chị Google đang súc miệng bằng sỏi.

"Dave Miller," anh rên rỉ. "Đến ứng tuyển vị trí Hòa Giải."

Cô ta khựng lại, những ngón tay đông cứng trên bàn phím không có phím. "À. Đại diện đến từ Khu vực 001-Trái Đất. Anh nhỏ bé hơn so với dữ liệu gợi ý đấy. Ít... vỏ giáp hơn. Không sao. Hãy tiến vào buồng thăng thiên."

"Cái... thang máy ấy hả?" Dave hỏi.

"Buồng thăng thiên," cô ta sửa lại gắt gỏng. "Đừng chạm vào tường. Chúng rất nhạy cảm với việc bị cù lét."

Dave cười gượng gạo, cho rằng đó là một kiểu hài hước công sở kỳ quặc nào đó, rồi bước vào thang máy. Không có nút bấm nào cả. Chỉ có một con mắt màu tím rực sáng ở giữa bảng điều khiển. Dave nhìn chằm chằm vào nó. Nó nhìn lại anh. Trước khi anh kịp hỏi số tầng, thang máy lao vút lên với tốc độ khủng khiếp đến mức dạ dày của Dave như vẫn còn nằm lại ở tầng trệt trong khi phần còn lại của anh phóng thẳng lên trời.

Cánh cửa rít lên và mở ra một căn phòng rộng lớn, hoàn toàn màu trắng. Nó sáng đến mức Dave phải nheo mắt lại. Ngồi sau chiếc bàn làm bằng kính lơ lửng là hai cá nhân. Một người là người đàn ông cao, gầy, mặc bộ vest trông như được làm bằng giấy bạc. Người kia là... chà, Dave không chắc nữa. Trông giống như một con mực ống khổng lồ, có tri giác và đang đeo nơ.

"Mời ngồi," người đàn ông giấy bạc nói. "Tôi là Chỉ huy Zix. Đây là Đại sứ Gloop."

Gloop, cái thứ giống mực kia, phát ra một âm thanh ướt át, sủi bọt mà Dave tạm dịch là một lời chào lịch sự. Dave ngồi xuống chiếc ghế lập tức uốn nắn theo hình dáng mông của anh. Chà, công thái học xịn thật, anh nghĩ.

"Vậy," Zix bắt đầu, cầm ngược tờ sơ yếu lý lịch của Dave. "Ở đây ghi anh là 'Đại Cao Thủ của Vương Quốc Azeroth'. Rất ấn tượng. Chúng tôi đã theo dõi khu vực đó. Rất bất ổn. Rất nhiều xung đột giữa Phe Liên Minh và Phe Bộ Lạc."

Dave chớp mắt, bối rối. Anh không nhận ra bộ phận nhân sự lại am hiểu về cốt truyện game đến thế. "Ừm, vâng. Rất bất ổn. Quản lý bốn mươi con người khó lắm chứ. Phải lo chia đồ thưởng, xung đột cái tôi, mấy tay hồi máu thì treo máy ngay những lúc quan trọng..."

Zix gật đầu nghiêm nghị với Gloop. Gloop sủi bọt đầy nhiệt tình, vẫy một cái xúc tu.

"Ngoại giao trước lòng tham," Zix dịch lại. "Xuất sắc. Anh có kinh nghiệm chỉ huy các chủng loài đa dạng trong các mô phỏng chiến đấu. Bây giờ, anh Miller, một tình huống nhé. Anh phải đối mặt với một chủng loài chỉ giao tiếp thông qua bức xạ nhiệt và họ đang đe dọa làm bốc hơi hành tinh của anh vì họ không thích độ ẩm ở đó. Anh sẽ làm gì?"

Dave gãi cằm. Câu hỏi ẩn dụ kỳ quặc thật, anh nghĩ. Chắc họ đang kiểm tra kỹ năng giải quyết xung đột của mình với những khách hàng khó tính hay phàn nàn về máy điều hòa.

"Chà," Dave nói đầy tự tin, ngả người ra sau. "Đầu tiên, tôi sẽ mời họ uống nước. Có thể là giảm điều hòa xuống. Mọi người thường hay cáu kỉnh khi họ không thoải mái. Tôi thấy là thường thì, nếu ta cứ lắng nghe họ và có thể là tặng một phiếu giảm giá hay một chiếc bánh rán, họ sẽ bình tĩnh lại thôi. Ai mà chẳng thích bánh rán."

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Một sự im lặng nặng nề tuyệt đối. Zix nhìn chằm chằm vào Dave với đôi mắt mở to. Gloop ngừng sủi bọt và chuyển sang màu tím đậm.

"Thiên tài," Zix thì thầm, giọng run lên vì kinh ngạc. "Bình định sinh hóa thông qua việc quản lý đường glucose và thao túng khí quyển. Đơn giản. Thanh lịch. Tại sao chúng ta không nghĩ ra nhỉ?"

Gloop đập một cái xúc tu xuống bàn. Bép!

"Chúng tôi đồng ý," Zix nói, đứng dậy đột ngột. "Anh Miller, cách tiếp cận của anh đối với 'Hệ thống Karen'—tôi đoán đó là thuật ngữ kỹ thuật cho các thực thể hung hãn—thật mang tính cách mạng. Anh được nhận."

"Tuyệt!" Dave đứng dậy, nhẹ nhõm. "Khi nào tôi bắt đầu? Làm hành chính tiêu chuẩn từ 9 giờ đến 5 giờ chứ? Và về cái gói phúc lợi nha khoa..."

"Thời gian chỉ là tương đối," Zix nói, nhấn một nút màu đỏ lớn trên bàn. "Và anh sẽ cần gói bảo hiểm nha khoa đấy, vì một số bữa tiệc ngoại giao có món đá sỏi."

Đột nhiên, các bức tường của căn phòng trở nên trong suốt. Dave há hốc mồm. Họ không còn ở trong thành phố nữa. Họ thậm chí còn không ở trong bầu khí quyển. Cái "văn phòng" này thực chất là đài chỉ huy của một con tàu vũ trụ, và nó đang lao vút qua tầng bình lưu, đường cong màu xanh của Trái Đất đang nhanh chóng thu nhỏ lại bên dưới.

Hàm của Dave rớt xuống. Anh chạy đến bức tường trong suốt. "Đó... đó là màn hình chờ độ phân giải cao thôi đúng không?"

"Đó là nhà," Zix nói một cách trang trọng. "Hãy nói lời tạm biệt đi, ngài Đại sứ. Chúng ta có một cuộc khủng hoảng ở khu vực Tiên Nữ (Andromeda). Một tuyến đường thương mại đang bị chặn bởi một con cá voi vũ trụ đang ngủ, và chúng tôi cần 'Chiến lược Bánh Rán' của anh ngay lập tức."

Dave nhìn ra cửa sổ, thấy những ngôi sao kéo dài thành những vệt sáng khi họ tiến vào chế độ siêu tốc. Anh nhìn Zix trong bộ đồ giấy bạc. Anh nhìn con mực ống đang chỉnh lại cái nơ.

"Tôi hình như quên tắt lò nướng rồi," Dave rên rỉ.

"Đừng lo," Zix trấn an, đưa cho anh một chiếc mũ bảo hiểm trông giống như cái bể cá. "Nếu anh thất bại, vụ nổ siêu tân tinh sau đó cũng sẽ thiêu rụi cái lò nướng của anh, căn hộ của anh, và toàn bộ hệ mặt trời của anh thôi. Chào mừng đến với Hội Đồng Ngân Hà, Dave."

Khi những vì sao nhòe đi và con tàu chồm lên phía trước, Dave nhận ra rằng có lẽ anh nên nộp đơn lại vào nhà máy thùng các-tông thì hơn. Sau đó, mọi thứ tối sầm lại khi anh ngất xỉu một cách đầy duyên dáng xuống sàn nhà.

Đại sứ bất đắc dĩTrang 1

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!