Thuật Toán Của Người Thợ Đồng Hồ
Thuật Toán Của Người Thợ Đồng Hồ

Thuật Toán Của Người Thợ Đồng Hồ

Tác GiảFilip Dinh
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương8 Chương

Tóm Tắt

Người ta thường nói rằng trong kỷ nguyên số, không có gì thực sự mất đi—chúng chỉ bị xóa bỏ. Nhưng trong những góc khuất ngập tràn ánh đèn neon của London, vẫn tồn tại những bí mật kiên quyết chối từ việc bị số hóa. Đêm nay, thuật toán hoàn hảo của thành phố đã thất bại. Một người đàn ông từng kiến tạo nên tương lai giờ đây nằm chết lạnh lẽo, tay nắm chặt một di vật của quá khứ: một chiếc đồng hồ cơ khí đang đập nhịp tim của riêng nó. Nó không đếm ngược đến nửa đêm; nó đang đếm vượt qua khoảnh khắc đó. Giữa một thế giới được cai trị bởi những con số 0 và 1, một bóng ma đã trở lại để đòi lại những khoảng trống nằm ở giữa. Đồng hồ đếm ngược đến Giờ Số Không đã bắt đầu, và đối với Thám tử Silas Vance, câu hỏi không phải là ai đã giết Kẻ Kiến Trúc... mà là rốt cuộc, bây giờ là mấy giờ?

Chương 2

Chương 2

Máu Nhị Phân

Chuyến xe đến Nhà thương điên Blackwood là một hành trình đi ngược về quá khứ, bỏ lại đường chân trời ngập tràn ánh đèn neon của trung tâm London để đến với những ngọn đồi hoang vu, phủ đầy sương mù ở vùng ngoại ô. Cần gạt nước trên chiếc xe sedan cũ nát của Silas Vance gạt qua gạt lại như một chiếc máy đếm nhịp điên cuồng, đánh dấu thời gian thi gan cùng cơn bão.

Blackwood hiện ra từ bóng tối, một quái vật bằng đá và sắt của thời Victoria, trông giống một pháo đài hơn là một bệnh viện. Chính tại nơi đây, Arthur Pendelton, kẻ được mệnh danh là "The Clockmaker", đã trải qua những năm tháng cuối đời, và cũng là nơi hắn được cho là đã chết vì suy tim.

Silas đỗ xe và kiểm tra quả cầu đồng trong túi áo. Nó vẫn đang tích tắc. Các kim đồng hồ đã di chuyển đến vị trí 00:00:15. Mười lăm giây. Nếu kẻ sát nhân đang tuân theo một dòng thời gian, Silas không biết quy mô của nó là gì. Là giây mỗi giờ? Mỗi ngày? Hay đó là đồng hồ đếm ngược đến một thảm họa nào đó?

Đón ông ở cánh cửa gỗ sồi nặng trịch là Tiến sĩ Sterling, viện trưởng hiện tại. Sterling là một người đàn ông hay lo lắng, gầy gò và nhợt nhạt, ôm chặt chiếc máy tính bảng trước ngực như thể đó là một tấm khiên.

"Thám tử Vance," Sterling nói, giọng vang vọng trong hành lang sâu hun hút. "Chúng tôi không mong đợi Scotland Yard vào giờ này. Nhật ký kỹ thuật số báo rằng ngài sẽ đến vào sáng mai."

"Lịch trình của tôi là analog (tương tự/thủ công), thưa Tiến sĩ," Silas đáp, rũ nước mưa khỏi áo khoác. "Tôi cần xem phòng giam của Pendelton. Ngay bây giờ."

"Nhưng... phòng giam đã bị niêm phong kể từ khi ông ta chết ba năm trước. Nó là khu vực nguy hiểm sinh học do nấm mốc. Chúng tôi đã lên lịch cải tạo vào tháng tới."

"Mở nó ra," Silas ra lệnh, giọng điệu không cho phép sự phản đối.

Sterling dẫn ông đi xuống phần ruột của nhà thương điên. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, nồng nặc mùi đất ẩm và thuốc khử trùng lâu đời. Họ đến khu cánh an ninh tối đa, nơi sự im lặng nặng nề đến mức có thể đè bẹp một con người.

Phòng giam 404. Ngay cả con số cũng giống như một trò đùa tồi tệ trong thế giới kỹ thuật số. Lỗi 404: Không tìm thấy.

Sterling quẹt thẻ từ, nhưng đèn đỏ nhấp nháy. Ông ta cau mày, quẹt lại lần nữa. "Lạ thật. Hệ thống không phản hồi."

"Tránh ra," Silas nói. Ông rút bộ dụng cụ mở khóa từ trong áo khoác—những công cụ ông tin tưởng hơn bất kỳ chiếc thẻ từ nào. Ổ khóa cũ kỹ, cơ học và nặng nề. Với vài động tác chính xác và một tiếng tách thỏa mãn, cánh cửa sắt nặng nề rên rỉ mở ra.

Mùi hôi xộc vào mũi họ đầu tiên—một mùi tanh kim loại mà Silas nhận ra ngay lập tức. Không phải nấm mốc. Đó là mùi đồng. Là mùi máu.

Phòng giam nhỏ bé, chỉ được chiếu sáng bởi chiếc đèn pin Silas tháo ra từ thắt lưng. Các bức tường phủ kín những hình vẽ. Pendelton đã bị ám ảnh bởi thời gian, và hắn đã phủ kín từng inch thạch cao bằng những phác thảo về bánh răng, bộ thoát và con lắc. Nhưng khi Silas di chuyển chùm sáng qua bức tranh tường hỗn loạn, ông nhận thấy có thứ gì đó bên dưới những nét vẽ than chì.

"Tiến sĩ, chiếu đèn vào đây," Silas ra lệnh.

Trên bức tường phía xa, gần sàn nhà, lớp thạch cao đã bị cào tróc để lộ ra lớp gạch bên dưới. Nhưng những viên gạch không chỉ là đất sét nung đỏ. Chúng bị vấy bẩn. Một chất màu nâu gỉ sẫm đã được dùng để bôi trét thành một chuỗi các đường thẳng và vòng tròn trên bề mặt thô ráp.

"Đó là..." Sterling nôn khan, che miệng lại.

"Máu," Silas xác nhận. "Đã khô. Rất cũ. Nhưng nhìn vào quy luật kìa."

Đó không phải là những vết bôi trét ngẫu nhiên. Đó là một chuỗi số không và một, được vẽ bằng máu, xoắn ốc từ tâm bức tường ra ngoài giống như dây cót chính của một chiếc đồng hồ.

01000010 01101100 01101111 01101111 01100100.

Silas rút sổ tay ra. Ông không cần Elsie để dịch thứ này. Ông biết đủ về mã hóa để nhận ra những điều cơ bản.

"B... L... O... O... D," Silas lẩm bẩm. "Blood (Máu)."

"Tại sao ông ta lại viết chữ 'Máu' bằng hệ nhị phân?" Sterling hỏi, người run lên bần bật. "Pendelton ghét công nghệ. Ông ta thậm chí còn từ chối nhìn vào đồng hồ điện tử."

"Chính xác," Silas nói, bước lại gần bức tường. "Hắn không viết thứ này. Một kẻ khác đã làm. Một kẻ nào đó đã đến thăm hắn."

Silas quỳ xuống. Ở trung tâm của vòng xoáy máu, có một viên gạch lỏng lẻo. Ông lấy con dao nhíp từ trong túi và cạy nó ra. Đằng sau viên gạch là một khoảng trống nhỏ được khoét rỗng. Bên trong có một lọ thủy tinh, được niêm phong bằng sáp, chứa một chất lỏng màu đỏ sẫm.

Và bên cạnh cái lọ là một bức ảnh.

Silas nhặt nó lên bằng đôi tay đeo găng. Đó là một bức ảnh giám sát nhiễu hạt, được chụp từ xa. Nó cho thấy Julian Thorne, nạn nhân ở bến tàu, đang bắt tay với một bóng người cao lớn, trùm mũ kín mít trong một con hẻm. Dấu ngày tháng trên bức ảnh là từ bốn năm trước—một năm trước khi Pendelton chết.

"Thorne biết hắn," Silas nhận ra. "Nạn nhân biết kẻ sát nhân."

Đột nhiên, đèn ngoài hành lang chớp tắt rồi vụt tắt hẳn, nhấn chìm họ vào bóng tối hoàn toàn. Khóa điện tử trên cửa phòng giam kêu vo vo đầy hung hãn.

KENG.

Cánh cửa sắt nặng nề đóng sầm lại, được điều khiển bởi hệ thống thủy lực tự động vừa chiếm quyền kiểm soát ổ khóa cơ.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Sterling hét lên trong bóng tối.

"Chúng ta đang bị theo dõi," Silas bình tĩnh nói, chuyển đèn pin sang chế độ chùm sáng rộng. Ông nhìn lên góc phòng giam. Chiếc camera quan sát cũ kỹ, thứ mà Sterling đã tuyên bố là hỏng nhiều năm nay, giờ đang nhấp nháy một ánh đèn đỏ đều đặn.

Một giọng nói vang lên qua hệ thống liên lạc nội bộ của phòng giam—một giọng nói tổng hợp, méo mó nghe như tiếng kim loại nghiến vào nhau.

"Chào mừng đến với Chương 2, Thám tử. Ngươi đã tìm thấy nguồn gốc. Nhưng liệu ngươi có giải mã được dòng chảy không?"

"Mở cửa ra!" Sterling hét vào camera.

"Máu trong cái lọ đó không phải của Pendelton," giọng nói tiếp tục, phớt lờ vị bác sĩ. "Nó hoạt động như một chìa khóa sinh học. Giống như chiếc đồng hồ là một chìa khóa cơ học vậy. Thorne là Kiến trúc sư. Nhưng ngươi có biết ai là Người Hiến Tặng không?"

Silas nhìn cái lọ trong tay. "Máu Nhị Phân," ông thì thầm. "Các người đang mã hóa dữ liệu vào các chuỗi DNA."

"Thám tử thông minh đấy. Nhưng trí thông minh cần có oxy."

Một tiếng rít lấp đầy căn phòng nhỏ. Các lỗ thông hơi, trước đó im lặng, bỗng bật mở. Nhưng không phải không khí trong lành tràn vào. Đó là khí Halon—một chất chữa cháy hút sạch oxy ra khỏi phòng chỉ trong vài giây.

"Đừng thở sâu," Silas cảnh báo, túm lấy cổ áo Sterling. "Ổ khóa. Tôi cần mở nó một lần nữa."

"Không được đâu!" Sterling thở khò khè. "Khi hệ thống chuyển sang chế độ phong tỏa, các chốt từ tính sẽ kích hoạt. Anh không thể dùng dụng cụ mở khóa với nam châm được!"

Silas nhìn quả cầu đồng mà ông đã lấy từ hiện trường vụ án trước đó. Nó vẫn nằm trong túi ông. Các kim đang di chuyển nhanh hơn. Tích. Tích. Tích.

"Elsie nói đây là một chìa khóa mã hóa vật lý," Silas lẩm bẩm. Ông nhìn vào ổ khóa từ tính nặng nề trên cửa. Nó có một lỗ khóa để ghi đè thủ công (manual override), nhưng hình dáng của nó rất lạ—một vết lõm hình ngôi sao.

Silas nhìn vào núm vặn dây cót của chiếc đồng hồ đồng. Nó có hình ngôi sao.

"Một chìa khóa vạn năng," Silas nhận ra.

Không khí đang loãng dần. Sterling đã trượt dài xuống tường, thở dốc. Silas nhét mạnh núm vặn của chiếc đồng hồ titan vào lỗ khóa ghi đè của cánh cửa. Nó không vừa khít hoàn toàn.

"Cố lên nào," ông nghiến răng, phổi bắt đầu nóng rát.

Ông vặn quả cầu đồng. Các bánh răng bên trong chiếc đồng hồ nghiến vào các bánh răng của ổ khóa cửa. Kim loại rít lên chói tai khi cọ xát vào nhau. Hợp kim titan cứng cáp giữ vững cấu trúc, cắn sâu vào lớp thép mềm hơn của cơ chế khóa nhà thương điên.

Với một cú hích tuyệt vọng cuối cùng, Silas xoay cả quả cầu.

CỘP.

Các chốt từ tính thu lại. Cánh cửa hé mở một chút. Không khí trong lành từ hành lang ùa vào, hòa lẫn với mùi khí Halon hăng hắc.

Silas đá tung cửa và lôi Sterling đang mê man ra ngoài hành lang. Họ gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, hít lấy hít để không khí.

Silas nằm ngửa, nhìn trân trân lên trần nhà. Đèn đỏ trên camera đã ngừng nhấp nháy. Giọng nói đã biến mất.

Ông giơ lọ máu lên. Ông đã cứu được bằng chứng. Nhưng sự thật vừa nhận ra còn đánh vào ông mạnh hơn cả việc thiếu oxy.

Thorne là Kiến trúc sư. Hắn xây dựng các hệ thống. Máu này là "Người Hiến Tặng". Và The Clockmaker... hắn chỉ là sự khởi đầu.

Điện thoại của Silas rung lên trong túi. Ông lấy nó ra. Một thông báo từ cơ sở dữ liệu cảnh sát. Elsie đã chạy nhận diện khuôn mặt người đàn ông trùm mũ trong bức ảnh mà Silas đã quét và gửi đi chỉ vài giây trước khi mất tín hiệu.

Kết quả trùng khớp 99%.

Người đàn ông trùm mũ bắt tay với Thorne bốn năm trước không phải là người lạ. Đó là Cảnh sát trưởng Halloway—sếp của Silas.

Silas nhìn chằm chằm vào màn hình, cơn mưa bên ngoài đập vào những bức tường của nhà thương điên như tiếng trống trận. Sự thối nát không chỉ nằm trong những dòng mã lệnh. Nó nằm ngay trong lòng Scotland Yard.

"Đứng dậy đi, Bác sĩ," Silas nói, giọng lạnh lùng và cứng rắn như thép. "Chúng ta đi thôi. Và đừng tin bất cứ ai đeo huy hiệu cảnh sát."

Thuật Toán Của Người Thợ Đồng HồTrang 2

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!