Thuật Toán Của Người Thợ Đồng Hồ
Thuật Toán Của Người Thợ Đồng Hồ

Thuật Toán Của Người Thợ Đồng Hồ

Tác GiảFilip Dinh
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương8 Chương

Tóm Tắt

Người ta thường nói rằng trong kỷ nguyên số, không có gì thực sự mất đi—chúng chỉ bị xóa bỏ. Nhưng trong những góc khuất ngập tràn ánh đèn neon của London, vẫn tồn tại những bí mật kiên quyết chối từ việc bị số hóa. Đêm nay, thuật toán hoàn hảo của thành phố đã thất bại. Một người đàn ông từng kiến tạo nên tương lai giờ đây nằm chết lạnh lẽo, tay nắm chặt một di vật của quá khứ: một chiếc đồng hồ cơ khí đang đập nhịp tim của riêng nó. Nó không đếm ngược đến nửa đêm; nó đang đếm vượt qua khoảnh khắc đó. Giữa một thế giới được cai trị bởi những con số 0 và 1, một bóng ma đã trở lại để đòi lại những khoảng trống nằm ở giữa. Đồng hồ đếm ngược đến Giờ Số Không đã bắt đầu, và đối với Thám tử Silas Vance, câu hỏi không phải là ai đã giết Kẻ Kiến Trúc... mà là rốt cuộc, bây giờ là mấy giờ?

Chương 3

Chương 3

Cái Bóng Analog

Thẻ SIM gãy đôi với một tiếng "tách" khô khốc, nghe như tiếng súng nổ trong không gian chật hẹp của chiếc sedan. Silas hạ kính cửa sổ xuống và búng những mảnh vụn của chiếc điện thoại vào dòng nước đen ngòm, cuộn xoáy của con kênh bên dưới.

"Đó là tài sản của chính phủ đấy," Tiến sĩ Sterling lắp bắp, mặt dán chặt vào cửa kính ghế phụ, nhìn cơn mưa làm nhòe những ánh đèn neon của khu Đông London thành những vệt màu bạo lực.

"Nó là thiết bị định vị," Silas càu nhàu, sang số. Động cơ cũ kỹ của chiếc xe gầm lên, một con quái thú bằng máy đang phản đối sự căng thẳng. "Halloway không chỉ là sếp của tôi, thưa Tiến sĩ. Hắn kiểm soát cả mạng lưới. Mọi camera CCTV, mọi đèn giao thông, mọi cây ATM trong thành phố này đều là mắt và tai của hắn. Nếu chúng ta đi trên đường lớn, chúng ta sẽ chết trong vòng mười phút."

Silas đánh tay lái mạnh sang trái, leo lên lề đường và lao vào một con hẻm hẹp ngập rác. Đây là một London mà du khách không bao giờ nhìn thấy, những động mạch của thành phố công nghiệp cũ kỹ đã bị kỷ nguyên số lãng quên. Ở đây, bóng tối đủ sâu để ẩn mình.

"Chúng ta đi đâu?" Sterling hỏi, ôm chặt lọ máu như thể đó là thánh vật.

"Đi gặp một hồn ma," Silas đáp. "Một người đã chết trong hệ thống từ rất lâu rồi."

Họ bỏ lại chiếc xe dưới một vòm cầu đường sắt rỉ sét. Silas dẫn đường đi bộ, di chuyển với vẻ uyển chuyển của một kẻ săn mồi đã thuộc lòng những điểm mù của thành phố. Ông tránh các con phố chính, bám vào những "vùng chết"—những khu vực mà phạm vi giám sát chồng chéo kém hoặc nơi camera đã bị phá hoại và không bao giờ được sửa chữa.

Họ đến trước một cánh cửa bình thường ở phía sau một tiệm giặt ủi tại Soho. Không có tay nắm cửa, chỉ có một cái vòng gõ cửa bằng sắt nặng hình đầu thú. Silas gõ theo một nhịp điệu cụ thể: Ba mạnh, hai nhẹ, một mạnh.

Một khe nhỏ trên cửa trượt mở. Một đôi mắt, bị che khuất bởi chiếc kính hàn dày cộm, nhìn ra ngoài.

"Máy quét của cảnh sát đang gào thét tên anh đấy, Vance," một giọng nói khàn đặc vang lên. "Nghi phạm giết người. Có vũ trang và nguy hiểm. Tiền thưởng là năm mươi nghìn bảng."

"Tôi sẽ đưa cho ông thứ còn giá trị hơn tiền, Viktor," Silas nói, giơ quả cầu đồng hồ bằng titan lên.

Đôi mắt sau lớp kính mở to. Cánh cửa mở chốt với hàng loạt tiếng thịch cơ học nặng nề.

Hang ổ của Viktor là một bản giao hưởng hỗn loạn của quá khứ. Đó là một xưởng làm việc dưới tầng hầm chứa đầy những máy chủ đang được làm mát trong các bể dầu khoáng, đèn tín hiệu nhấp nháy trong bóng tối, nằm cạnh những chiếc máy ép chạy bằng hơi nước và radio dùng bóng đèn chân không. Viktor là một "Nhà khảo cổ công nghệ", một người tin rằng những phương thức cũ là sự phòng thủ duy nhất chống lại một tương lai bị xâm nhập.ẫn

"Trông anh tệ quá, Silas," Viktor nói, đi khập khiễng về phía bàn làm việc ngổn ngang dây nhợ. Đó là một người đàn ông nhỏ thó, lưng gù, mặc chiếc tạp dề da dính đầy dầu mỡ và chì hàn. "Và gã mặc vest này là ai?"

"Tiến sĩ Sterling. Hắn là hành lý đi kèm. Nhưng hắn đang mang theo hàng nóng." Silas ra hiệu cho Sterling. "Đưa cho ông ấy cái lọ."

Sterling đặt lọ máu lên bàn. Viktor chỉnh lại kính hàn, thay đổi tròng kính bằng một tiếng tạch. Ông cầm cái lọ lên, soi trước bóng đèn dây tóc.

"Đây không chỉ là máu," Viktor lầm bầm. "Độ nhớt sai. Quá đặc. Chỉ số khúc xạ cao." Ông nhỏ một giọt máu lên tấm kính trượt và đẩy nó vào một máy phân tích tùy chỉnh trông giống như con lai giữa kính hiển vi và bo mạch chủ.

"Còn cái đồng hồ?" Silas hỏi, đặt quả cầu đồng cạnh máy phân tích. Các kim giờ đang chỉ 00:00:59. "Nó đang đếm tới. Nhưng các khoảng thời gian không đều."

Viktor nâng chiếc đồng hồ lên bằng đôi tay sùng kính. "Nó là một động cơ Biến đổi Fourier," ông thì thầm. "Máy tính cơ học. Đây không chỉ là một chiếc đồng hồ, Silas. Nó là một bộ thu tín hiệu."

"Bộ thu cho cái gì?"

"Cho tín hiệu trong máu."

Viktor kết nối máy phân tích với máy tính chính của mình—một hệ thống biệt lập, cắt đứt khỏi internet, chạy trên hệ điều hành do chính Viktor viết. Các màn hình bừng sáng, hiển thị những dòng mã màu xanh lá cây đổ xuống như thác.

"Máu này," giọng Viktor run rẩy, "là một ổ cứng dạng lỏng. Lưu trữ DNA tổng hợp. Ai đó đã mã hóa hàng terabyte dữ liệu vào các tế bào hồng cầu này. Thorne không chỉ là một kiến trúc sư; hắn là một người vận chuyển."

"Ông có đọc được nó không?" Sterling hỏi, rướn người tới.

"Tôi cần một chìa khóa giải mã," Viktor nói. "Mã hóa này là đa hình (polymorphic). Nó thay đổi mỗi khi tôi cố gắng quan sát nó. Mã hóa lượng tử."

Silas chỉ vào chiếc đồng hồ. "Chiếc đồng hồ là chìa khóa. Sử dụng chữ ký âm thanh của nó."

"Cái gì?"

"Tiếng tích tắc," Silas giải thích. "Tại hiện trường vụ án, tôi nhận thấy nhịp điệu bị sai. Nó không giữ thời gian. Nó đang phát ra một tần số. Kết nối micro vào đồng hồ và đưa âm thanh đó vào thuật toán giải mã."

Viktor nhìn Silas với ánh mắt nể phục mới mẻ. "Dùng âm thanh analog để mở khóa dữ liệu sinh học kỹ thuật số. Tuyệt vời."

Viktor gắn một chiếc micro độ nhạy cao vào quả cầu đồng. Tiếng tích tắc lấp đầy căn phòng, được khuếch đại qua loa. Tách-cạch... Tách... Tách-cạch. Nó nghe giống như mã Morse được chơi bởi một kẻ điên.

Trên màn hình, sự hỗn loạn của các dòng mã bắt đầu thẳng hàng. Các dòng màu xanh ổn định lại, hình thành nên hình ảnh, tài liệu và video.

"Chúa ơi," Sterling thảng thốt.

Màn hình hiển thị một bản thiết kế. Đó là sơ đồ của tòa nhà The Shard, tòa nhà cao nhất London, nơi Hội nghị Thượng đỉnh Công nghệ sẽ được tổ chức. Nhưng phủ lên cấu trúc của tòa nhà là những điểm nút màu đỏ.

"Thuốc nổ ư?" Silas hỏi.

"Không," Viktor phóng to hình ảnh. "Bộ phát sóng. Bộ phát xung tần số cao. Nếu những thứ này được kích hoạt, chúng sẽ tạo ra một EMP (Xung điện từ) cục bộ. Nó sẽ nướng chín mọi thiết bị điện tử trong bán kính năm dặm. Bệnh viện, máy bay, lưới giao thông, máy điều hòa nhịp tim... mọi thứ sẽ dừng lại."

"Tại sao?" Silas hỏi. "Tại sao lại phá hủy thành phố?"

Viktor cuộn xuống một tập tin tuyên ngôn có tiêu đề DỰ ÁN GIỜ SỐ KHÔNG.

"Không phải là phá hủy," Viktor đọc. "Là thiết lập lại (reset). 'Để giải phóng nhân loại khỏi xiềng xích của thuật toán, chúng ta phải trở về với sự im lặng.' Bọn chúng muốn làm mù thành phố để có thể thay thế cơ sở hạ tầng kỹ thuật số bằng hệ thống của riêng chúng. Đây là một cuộc đảo chính. Một cuộc thâu tóm thực tại đầy thù địch."

Đột nhiên, một đèn đỏ bắt đầu nhấp nháy trên bảng điều khiển của Viktor. Một tiếng còi báo động, trầm và rền rĩ, làm rung chuyển sàn nhà.

"Cảnh báo tiệm cận," Viktor rít lên. "Drone. Chúng đã tìm thấy chúng ta."

Silas rút súng lục của mình ra. "Làm sao được? Chúng tôi đã rất cẩn thận."

"Cái đồng hồ," Viktor nhận ra, vẻ kinh hoàng hiện lên trên mặt. "Nó là bộ thu, nhưng cũng là bộ phát đáp (transponder). Khi chúng ta khuếch đại âm thanh... chúng ta đã phát sóng vị trí của mình."

"Chúng ta cần di chuyển," Silas hét lên.

"Cầm lấy dữ liệu!" Viktor đập mạnh một ổ cứng bọc sắt nặng trịch vào ngực Silas. "Đi ra lối sau, qua các đường hầm bảo trì cống ngầm. Chúng dẫn đến các tuyến tàu điện ngầm."

"Còn ông thì sao?"

Viktor chộp lấy một khẩu súng săn khổng lồ đã được độ chế từ gầm bàn. Trông nó như thể bắn ra lưới điện. "Tôi cần xóa sạch các máy chủ. Nếu Halloway có được dữ liệu này, hắn sẽ thắng. Đi đi!"

Silas túm lấy Sterling, người đang chết sững vì sợ hãi. "Đi thôi, Bác sĩ!"

Khi họ chạy nước rút về phía cái nắp hầm rỉ sét ở phía sau xưởng, cửa trước nổ tung vào trong. Qua làn khói và mảnh vỡ, Silas không nhìn thấy cảnh sát, mà là những con thú bốn chân robot—những con chó săn cơ khí với đầu là camera và súng máy gắn trên lưng.

"Thuật Toán đã đến!" Viktor gầm lên, khai hỏa vũ khí của mình. Một vòng cung điện màu xanh lam đánh vào con robot đầu tiên, làm cháy rụi các mạch điện của nó.

Silas không ngoảnh lại. Ông đẩy Sterling xuống thang, vào bóng tối của cống ngầm. Khi đóng nắp hầm nặng trịch phía trên họ, ông nghe thấy tiếng súng bị bóp nghẹt và tiếng rít của những cỗ máy đang chết dần.

Họ cô độc trong bóng tối, ngập đến mắt cá chân trong bùn thải. Silas kiểm tra chiếc đồng hồ trong túi.

Các kim đã di chuyển. 00:01:00.

Một phút sau nửa đêm. Giai đoạn đầu tiên đã hoàn tất. Tín hiệu đã được gửi đi. Và giờ đây, Silas Vance không chỉ chiến đấu để giải quyết một vụ giết người. Ông đang chiến đấu để ngăn ánh đèn của London vụt tắt mãi mãi.

"Giờ đi đâu?" Sterling thì thầm, giọng vang vọng trong đường hầm.

Silas nhìn ổ cứng trong tay. "Bản thiết kế cho thấy các bộ phát đã được lắp đặt trong The Shard. Hội nghị Thượng đỉnh bắt đầu vào tối mai. Chúng ta có 24 giờ để tháo gỡ một quả bom không được làm từ thuốc nổ, mà từ âm thanh."

"Nhưng chúng ta là những kẻ trốn chạy."

"Chính xác," Silas nói, lội qua bóng tối. "Chúng ta là những con bọ (bug) trong hệ thống. Và đã đến lúc làm sập chương trình rồi."

Thuật Toán Của Người Thợ Đồng HồTrang 3

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!