Bình minh ló dạng trên bầu trời London như một vết bầm tím, sưng tấy và u ám. Cơn mưa cuối cùng cũng đã tạnh, để lại những con đường trơn trượt và phản chiếu ánh sáng. Từ vị trí của một nắp hầm bảo trì gần Cầu London, Silas Vance quan sát những tia sáng đầu tiên chạm vào ngọn tháp kính lởm chởm của tòa nhà The Shard.
Nó cao 310 mét, như một cây kim pha lê chọc thủng bầu trời xám xịt. Tối nay, nó sẽ tổ chức Hội nghị Thượng đỉnh Công nghệ Toàn cầu. Ngày mai, nếu Viktor đúng, nó sẽ là ăng-ten phát sóng cho sự kết thúc của thế giới kỹ thuật số.
"Chúng ta không thể cứ thế mà đi vào được," Sterling thì thầm, lau bùn cống khỏi kính mắt. "Tòa nhà đó có hệ thống an ninh tiên tiến nhất châu Âu. Phân tích dáng đi, hình ảnh nhiệt, máy quét võng mạc. Chúng ta đã bị đánh dấu trong cơ sở dữ liệu. Khoảnh khắc chúng ta bước vào phạm vi năm mươi mét, AI sẽ báo động cho Halloway."
Silas kéo một chiếc túi vải thô nặng trịch từ trong bóng tối—thứ ông đã giấu ở đó nhiều năm trước cho những trường hợp khẩn cấp như thế này. Ông mở khóa kéo, để lộ ra không phải súng đạn, mà là quần áo. Đồng phục lao công. Và một bộ dụng cụ trang điểm.
"Chúng ta sẽ hack camera," Silas nói. "Nhưng không phải bằng mã lệnh. Mà bằng hình học."
Ông bắt đầu bôi sơn dầu đen lên mặt Sterling thành những hình khối sắc nhọn, gãy gọn—những hình tam giác trên xương gò má, một đường đen chia đôi sống mũi, những khối trắng trên trán.
"Cái gì thế này? Vẽ mặt kiểu thổ dân à?" Sterling hỏi, giật mình.
"CV Dazzle," Silas giải thích, thao tác nhanh chóng. "Làm lóa thị giác máy tính. Các thuật toán nhận diện khuôn mặt tìm kiếm sự đối xứng của khuôn mặt con người—mối quan hệ giữa mắt, mũi, miệng. Những họa tiết này phá vỡ sự đối xứng đó. Với con người, anh trông giống một nghệ sĩ kịch câm. Với camera AI, anh chỉ là một đống pixel ngẫu nhiên. Anh không tồn tại."
Biến mình thành những bóng ma trong cỗ máy, họ tiếp cận lối vào dịch vụ. Silas đi với một cái chân khập khiễng mà ông không hề bị, thay đổi dáng đi để đánh lừa các cảm biến chuyển động. Họ cúi đầu, mang theo hộp dụng cụ.
Máy quét ở cửa quét qua họ bằng một lưới laser màu đỏ. Silas nín thở.
BÍP. Quyền truy cập được chấp nhận.
"Thành công rồi," Sterling thở phào khi họ bước vào thang máy chở hàng. "Ông đã đánh bại một hệ thống an ninh tỷ đô bằng sơn vẽ mặt."
"Máy móc chỉ thông minh bằng người lập trình ra chúng thôi," Silas lầm bầm. "Và con người thì thiếu trí tưởng tượng."
Họ đi lên. Màn hình thang máy đếm số tầng. 10... 20... 30. Họ cần đến tầng 52—nút máy chủ chính kiểm soát môi trường của tòa nhà. Đó là nơi các bộ phát EMP sẽ được tích hợp.
Khi cửa mở ra ở tầng 52, không khí rung lên bần bật. Đó không phải là âm thanh của điều hòa không khí; đó là sự rung động của những chiếc quạt tản nhiệt khổng lồ đang giữ cho các ngân hàng máy chủ không bị nóng chảy. Những hàng đài tưởng niệm màu đen chạy dọc căn phòng, nhấp nháy đèn LED xanh dương.
"Tìm bộ phát đi," Silas ra lệnh, đứng canh gác ở cửa.
Sterling cắm ổ cứng của Viktor vào thiết bị đầu cuối chính. Những ngón tay của anh lướt trên bàn phím. "Tôi đã vào hệ thống con. Nhưng... kiến trúc này xa lạ quá. Nó không phải nhị phân chuẩn. Nó đang... tiến hóa."
"Ý anh là sao?"
"Mã hóa," Sterling nói, mồ hôi vã ra. "Nó tự viết lại chính nó mỗi giây. Nó giống như một hệ miễn dịch sinh học. Nếu tôi cố cắt dây, nó sẽ chuyển tín hiệu sang một con đường khác. Tôi không thể tắt nó nếu không có chìa khóa quản trị gốc (root admin key)."
"Halloway có chìa khóa," Silas nói.
"Không," Sterling lắc đầu, nhìn chằm chằm vào màn hình. "Halloway chỉ là tay sai thôi. Mã lệnh này... nó có một chữ ký. Nó khớp với kiến trúc của các hệ thống ngân hàng mà Thorne đã thiết kế. Nhưng có một lớp thứ hai."
Sterling mở một cửa sổ lên. Một mô hình 3D của một phân tử phức tạp xuất hiện.
"Nó yêu cầu một cái bắt tay sinh trắc học," Sterling nói. "Để truy cập vào lõi và vô hiệu hóa các bộ phát, hệ thống cần quét võng mạc của quản trị viên chính."
"Thorne," Silas nói. "Nhưng Thorne đã chết."
"Chính xác. Hệ thống nghĩ rằng ông ta vẫn còn sống. Hoặc..." Sterling ngưng lại. "Hoặc nó đang chờ đợi một người có cùng dấu hiệu di truyền với ông ta."
Silas chạm vào chiếc đồng hồ đồng trong túi. 00:01:30. "Máu," ông nhận ra. "Cái lọ chúng ta tìm thấy ở nhà thương điên. Viktor nói nó là một ổ cứng lỏng. Anh có thể tiêm dữ liệu từ máu vào máy chủ không?"
"Tôi... tôi có thể thử. Nhưng tôi cần một giao diện vật lý. Một máy giải trình tự DNA."
"Anh có năm phút," Silas nói. Ông nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần từ hành lang. Tiếng bước chân nặng nề, nhịp nhàng. Không phải lính tuần tra. Là một kẻ đi săn.
Cửa phòng máy chủ rít lên và mở ra.
Đứng đó là một người phụ nữ trong bộ vest xám bóng bẩy. Cô ta không giống cảnh sát. Cô ta trông giống một giám đốc doanh nghiệp, ngoại trừ đôi mắt đen hoàn toàn—lòng trắng và lòng đen hòa vào nhau thành một hồ nước đen thẫm.
"Đặc vụ Vance," cô ta nói, giọng nói mượt mà và nhân tạo. "Ông đang làm gián đoạn quá trình bảo trì theo lịch trình."
"Còn cô chắc hẳn là bộ phận chăm sóc khách hàng," Silas châm chọc, giơ súng lục lên.
Ông khai hỏa. Hai phát vào ngực.
Người phụ nữ không ngã. Lớp vải áo vest rách toạc, để lộ ra không phải da thịt, mà là một tấm lưới dệt bằng sợi carbon và kevlar bên dưới. Cô ta di chuyển với tốc độ đáng sợ, thu hẹp khoảng cách trước khi Silas kịp bắn phát tiếp theo.
Cô ta đá văng khẩu súng khỏi tay ông và đấm vào sườn ông. Silas nghe thấy một tiếng rắc. Lực đánh là lực thủy lực, phi nhân tính. Ông bị hất văng về phía sau, đập vào một giá máy chủ. Những tia lửa trút xuống quanh ông.
"Sterling, tiếp tục làm đi!" Silas hét lên, phun ra máu.
Ông lồm cồm bò dậy, chộp lấy một bình cứu hỏa trên tường. Khi người phụ nữ lao tới, ông xịt bọt hóa chất lạnh buốt vào mặt cô ta, làm mù các cảm biến. Cô ta khựng lại trong một phần triệu giây—cỗ máy đang do dự để xử lý chướng ngại vật.
Đó là tất cả thời gian Silas cần. Ông vung cái bình thép nặng trịch, đập thẳng vào đầu cô ta. KENG. Lớp da tổng hợp rách ra, để lộ lớp mạ hộp sọ bằng kim loại. Cô ta loạng choạng.
Silas không dừng lại. Ông lao vào, đẩy cả hai ngã vào hệ thống dây điện cao thế bị hở của một giá máy chủ bị hỏng.
Điện phóng ra. Những tia sét xanh nhảy múa trên cơ thể họ. Silas hét lên khi dòng điện chạy qua người, nhưng người phụ nữ—vốn là máy nhiều hơn người—đã phải chịu gánh nặng của sự chập mạch. Hệ thống của cô ta quá tải. Đôi mắt đen của cô ta nhấp nháy rồi tắt lịm. Cô ta gục xuống, khói bốc lên từ các khớp nối.
Silas lăn ra xa, thở dốc, cơ thể co giật vì dư chấn điện. Ông bò lại thiết bị đầu cuối nơi Sterling đang run rẩy.
"Nói với tôi là anh làm được rồi đi," Silas thở khò khè.
"Tôi đã kết nối cái lọ với máy phân tích hóa học trên bộ làm mát," Sterling nói, giọng cao vút vì hoảng loạn. "Tôi đã vượt qua quét võng mạc bằng cách nạp DNA đã giải trình tự từ máu trực tiếp vào cổng xác thực. Hệ thống nghĩ rằng Thorne đang ở đây."
"Nó có dừng đếm ngược không?"
"Không," Sterling nói, chỉ vào màn hình chính. "Nó không dừng lại. Nó đã tăng tốc."
Silas nhìn lên. Màn hình khổng lồ trên tường hiển thị một bộ đếm thời gian. T-MINUS 4 GIỜ. (Đếm ngược 4 giờ).
"Máu không phải là chìa khóa hủy bỏ," Silas nhận ra, tim thắt lại. "Nó là chìa khóa kích hoạt. Chúng ta vừa bật nó lên."
"Cái gì?" Sterling kinh hoàng. "Nhưng Viktor đã nói..."
"Viktor không biết toàn bộ bức tranh. Thorne không xây dựng thứ này để bị dừng lại. Hắn xây dựng nó để trở thành điều tất yếu."
Chiếc đồng hồ đồng trong túi Silas phát ra một tiếng BOONG lớn. Một tiếng chuông đơn lẻ vang vọng khắp phòng.
Silas lôi nó ra. Các kim đồng hồ đã nhảy sang một vị trí mới. 06:00:00.
"Sáu giờ," Silas thì thầm. "Hội nghị Thượng đỉnh bắt đầu lúc 6 giờ tối. Đó là lúc các bộ phát khai hỏa. Chúng ta không ngăn chặn được Giờ Số Không. Chúng ta vừa đồng bộ đồng hồ của mình với nó."
"Vậy chúng ta làm gì đây?" Sterling khóc lóc. "Chúng ta không thể hack nó. Chúng ta không thể đánh lại những... con cyborg này."
Silas nhìn người phụ nữ đã bị đánh bại trên sàn, rồi nhìn vào tấm kính cao chót vót của cửa sổ, nơi cung cấp tầm nhìn xuống thành phố trải dài bên dưới.
"Mã hóa nằm trong phần mềm," Silas nói, lau máu trên môi. "Vậy thì chúng ta ngừng chơi đùa với phần mềm. Chúng ta sẽ tấn công phần cứng."
"Ý ông là phá hủy các máy chủ?"
"Không. Những thứ này chỉ là rơ-le chuyển tiếp thôi. Nguồn năng lượng... 'Trái tim' của tòa nhà." Silas chỉ vào sơ đồ trên màn hình. "Chúng ta cần xuống nền móng. Xuống tầng hầm. Nếu chúng ta cắt nguồn điện, mã hóa sẽ chết."
"Nhưng tầng hầm bị ngập nước," Sterling nói, đọc bản thiết kế. "Nó được xây dựng trên một dòng sông ngầm. Các cảm biến nói rằng nó đang chìm trong nước."
"Vậy thì chúng ta bơi," Silas nói, nạp đạn lại cho súng. "Cầm lấy ổ cứng. Chúng ta đi xuống dưới."
Khi họ chạy về phía cầu thang thoát hiểm, điện thoại của Silas—thứ ông đã lấy trộm từ con cyborg bất tỉnh-rung lên. Một tin nhắn văn bản.
Chương 4 hoàn tất. Mày có sợ nước không, Silas?
Trò chơi vẫn bị dàn xếp. Nhưng Silas Vance đã chán ngấy việc chơi theo luật rồi.





