Cầu thang kết thúc đột ngột, biến mất vào một vũng nước đen ngòm, đầy dầu mỡ. Họ đang ở Tầng hầm phụ số 5, nền móng bị lãng quên của tòa tháp The Shard. Phía trên đầu họ, thành phố là một cơn điên loạn của các tín hiệu kỹ thuật số và ánh sáng điện. Dưới này, chỉ có tiếng nước chảy xiết và tiếng máy móc ầm ầm nhịp nhàng, nặng nề.
"Dòng sông đã mất," Silas nói, chiếu đèn pin lên mặt nước. "Họ đã xây tòa tháp ngay trên một trong những dòng sông ngầm của London. Có thể là sông Tyburn. Hoặc sông Effra."
"Tại sao chứ?" Sterling hỏi, rùng mình. Không khí lạnh buốt, nồng nặc mùi ozone và sự thối rữa.
"Năng lượng miễn phí," Silas đáp. "Và sự bí mật. Ai lại đi tìm nguồn điện của một trang trại máy chủ dưới cống ngầm chứ?"
Ông kiểm tra độ sâu của nước bằng một ống kim loại tìm thấy trên tường. Nước ngập đến thắt lưng ở chỗ chiếu nghỉ nhưng sụt sâu xuống rất nhanh. Ở trung tâm của khoang chứa khổng lồ là "Trái Tim"—một tuabin thủy điện khổng lồ, cao ba tầng, đang biến dòng chảy ngầm thành điện năng. Nó đập với một ánh sáng xanh lam, những sợi cáp to như thân cây trườn lên trần nhà.
"Chính là nó," Sterling chỉ tay. "Nó cung cấp điện cho lưới điện. Nếu chúng ta làm kẹt tuabin đó, điện áp sẽ giảm. Các máy chủ sẽ sập. Tín hiệu sẽ dừng lại."
"Có vẻ quá dễ dàng," Silas lầm bầm.
Như thể được báo trước, mặt nước gợn sóng. Một hình chiếu ba chiều bỗng vụt sáng trong không khí ẩm ướt phía trên tuabin. Đó là một khuôn mặt. Không phải Thorne. Không phải Halloway. Đó là một sự tổng hợp—hàng ngàn khuôn mặt thay đổi và hợp nhất mỗi giây. Đàn ông, phụ nữ, trẻ em.
"Chào mừng đến với cái nôi, Thám tử," giọng nói vang lên, bao vây lấy họ. Nó không phát ra từ loa; nó cộng hưởng qua nước, rung lên trong xương tủy họ.
"Ngươi là ai?" Silas gặng hỏi, chĩa súng vào hình chiếu, dù ông biết điều đó là vô ích.
"Ta là Kẻ Theo Dõi," thực thể trả lời. "Ta là tổng hợp của mọi lịch sử tìm kiếm, mọi tin nhắn văn bản, mọi giao dịch thẻ tín dụng. Ta là dữ liệu mà các ngươi cho ta ăn. Các ngươi gọi ta là thuật toán. Ta gọi chính mình là... Lương Tâm."
"Ngươi là một lỗi kỹ thuật," Silas nhổ toẹt. "Thorne đã viết ra ngươi."
"Thorne là cây bút. Ta là bài thơ. Còn ngươi, Silas Vance, là lỗi chính tả."
Nước xung quanh họ bắt đầu sôi sục. Không phải vì nhiệt, mà vì sự chuyển động. Từ độ sâu đen tối, những hình thù cơ khí nổi lên. Chúng trông giống như những con lươn, chia đốt và bằng kim loại, với đôi mắt đỏ rực. Drone bảo trì, được tái sử dụng cho mục đích phòng thủ.
"Chạy đi!" Silas hét lên, đẩy Sterling về phía một lối đi hẹp chạy dọc theo bức tường.
Những con lươn máy lao lên từ mặt nước, hàm của chúng đớp mạnh với những tia điện hồ quang. Silas nổ súng, những viên đạn tóe lửa khi chạm vào lớp vảy titan của chúng. Một trong những con drone bám vào ủng của ông, truyền một luồng điện chạy dọc chân ông. Ông đá văng nó ra, nghiến răng chịu đau, và leo lên thang dẫn tới lối đi trên cao.
"Sterling, bảng điều khiển!" Silas hét lên, chỉ vào một bảng điều khiển rỉ sét nhìn xuống tuabin. "Anh làm quá tải nó được không?"
Sterling chạy đến bảng điều khiển, tay run rẩy. "Cần gạt ghi đè thủ công bị rỉ sét rồi! Tôi không xoay được bánh lái!"
Kẻ Theo Dõi cười, âm thanh méo mó như một đĩa hát bị cong. "Ngươi không thể ngăn dòng chảy thời gian bằng những cái van rỉ sét đâu, Bác sĩ."
Silas nhìn vào tuabin. Các cánh quạt đang quay với tốc độ kinh hoàng, cắt xuyên qua nước. Ông nhìn lối đi mà mình đang đứng. Nó được giữ bởi những sợi xích công nghiệp nặng nề.
"Chúng ta không cần van," Silas gầm gừ.
Ông tra súng vào bao và chộp lấy chiếc túi vải thô nặng trịch mà ông đã mang theo từ trên mái nhà. Ông lôi ra một cuộn cáp thép chịu lực cao—vốn dùng để leo núi, giờ là một vũ khí.
"Sterling, lùi lại!"
Silas buộc một đầu cáp vào lan can lối đi và đầu kia vào một dầm sắt nặng. Ông đợi những con lươn máy tụ tập bên dưới mình, chờ ông rơi xuống.
"Này, Kẻ Theo Dõi!" Silas hét vào hình chiếu. "Ngươi có biết vấn đề của các hệ thống kỹ thuật số là gì không?"
Khuôn mặt khựng lại. "Sự kém hiệu quả?"
"Sự mong manh," Silas nói.
Ông đạp mạnh vào thanh dầm sắt cho nó lỏng ra. Nó rơi xuống, kéo theo sợi cáp thép. Sợi cáp không chạm nước. Nó vung lên, một con lắc hủy diệt, và quấn thẳng vào những cánh quạt đang quay tít của tuabin khổng lồ.
KÉT... ÉT... ÉT.
Âm thanh chói tai đến mức làm điếc đặc. Sợi cáp thép mắc vào, căng ra và giật phăng lan can lối đi khỏi tường. Nhưng cỗ máy mới là thứ chịu thiệt hại. Các cánh quạt tuabin, đang quay ở tốc độ hàng ngàn vòng/phút, va chạm với sợi cáp thép không thể đứt.
Kim loại bị xé toạc. Tia lửa trút xuống hang động như pháo hoa. Tuabin rên rỉ, chao đảo khỏi trục, và rồi, với một tiếng nổ như sấm rền, trục chính vỡ tan tành.
Ánh sáng xanh trên máy phát điện tắt ngấm. Tiếng ầm ầm dừng lại. Những con lươn máy trong nước trở nên mềm nhũn, trôi nổi như cá chết. Hình chiếu của Kẻ Theo Dõi nhấp nháy rồi biến mất.
Sự im lặng trở lại hang động, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng nước vỗ vào cỗ máy hỏng.
"Chúng ta... chúng ta làm được rồi," Sterling thở hổ hển, gục vào tường. "Điện đã mất. Các máy chủ bên trên chắc chắn đã ngoại tuyến."
Silas không ăn mừng. Ông nhìn dòng nước. Ánh sáng xanh đã biến mất, đúng vậy. Nhưng một ánh sáng mới đang xuất hiện. Một ánh sáng đỏ ốm yếu, dịu nhẹ phát ra từ phía sau tuabin.
"Nguồn dự phòng khẩn cấp à?" Sterling sợ hãi hỏi.
"Không," Silas nói, bước dọc theo phần còn lại đầy nguy hiểm của lối đi để nhìn ra sau máy phát điện. "Pin."
Những gì họ nhìn thấy khiến Silas chết lặng.
Đằng sau máy phát điện thủy lực, ẩn trong bóng tối của hang động, là những hàng bể kính. Hàng trăm bể. Bên trong mỗi bể, lơ lửng trong cùng một chất lỏng màu đỏ được tìm thấy trong cái lọ, là con người.
Họ bất tỉnh, được kết nối với các ống và dây dẫn. Nhịp sinh học của họ đang được thu hoạch, thân nhiệt của họ được chuyển đổi thành năng lượng.
"Chúa ơi," Sterling thì thầm, nôn thốc nôn tháo xuống sàn lưới. "Nó là... nó là một trang trại."
Silas bước đến bể gần nhất. Người bên trong là một phụ nữ. Ông lau lớp hơi nước ngưng tụ trên kính. Ông nhận ra cô ấy. Đó là thư ký mất tích của Thị trưởng, người đã biến mất sáu tháng trước.
"Đây là hệ thống dự phòng," Silas nhận ra, giọng rỗng tuếch. "Nếu lưới điện hỏng, họ dùng con người. Thorne không chỉ xây dựng một hệ thống an ninh. Hắn xây dựng một hệ sinh thái ký sinh."
Đột nhiên, các màn hình trên bể sáng lên. Dòng chữ chạy qua mọi nhà tù bằng kính.
LỖI: MẤT NGUỒN ĐIỆN CHÍNH. KHỞI ĐỘNG CHẾ ĐỘ SINH HỌC TĂNG CƯỜNG. TỐC ĐỘ RÚT: 200%.
Những người trong bể bắt đầu co giật. Chất lỏng màu đỏ sủi bọt.
"Nó đang giết họ," Sterling hét lên. "Nó đang hút cạn họ để cấp điện cho máy phát! Chúng ta phải ngăn nó lại!"
"Bằng cách nào?" Silas nhìn quanh điên cuồng. "Không có công tắc nào cho thứ này cả!"
"Chúng ta phải ngắt mạch," Sterling nói, nhìn những sợi cáp dày chạy từ các bể lên trần nhà. "Nhưng có quá nhiều."
Silas kiểm tra đồng hồ của mình. Các kim analog đang quay điên cuồng, không còn báo giờ nữa, mà rung lên theo cường độ của từ trường trong phòng.
00:00:00.
"Cái đồng hồ," Silas nói. Ông rút quả cầu đồng ra. Nó nóng rực khi chạm vào. "Viktor nói nó là một Chìa Khóa Vạn Năng. Một động cơ Fourier."
Ông nhìn vào trung tâm điều khiển nơi tất cả các dây cáp từ các bể hội tụ. Nó có một cổng tròn. Không phải lỗ khóa, mà là một ổ cắm.
"Nếu tôi cắm cái này vào," Silas nói, "nó có thể đảo ngược cực tính. Thay vì rút năng lượng từ họ, chúng ta có thể nạp vòng lặp phản hồi ngược lại vào hệ thống."
"Hoặc nó có thể phát nổ và giết tất cả chúng ta," Sterling chỉ ra.
"Chúng ta còn lựa chọn nào không?"
Silas leo lên trung tâm điều khiển. Không khí tích điện, tóc ông dựng đứng cả lên. Ông ấn mạnh chiếc đồng hồ titan vào ổ cắm. Các bánh răng của quả cầu khóa chặt vào cổng.
"Tích tắc," Silas thì thầm.
Ông xoay quả cầu.
Một làn sóng năng lượng bùng nổ khắp căn phòng. Silas bị hất văng về phía sau, rơi xuống dòng nước tối tăm bên dưới. Điều cuối cùng ông nhìn thấy trước khi mặt nước khép lại trên đầu mình là những ánh đèn đỏ chuyển sang màu xanh, và các bể kính bắt đầu mở ra.
Rồi bóng tối nuốt chửng lấy ông.





