Tiệm Cà Phê Cuối Hẻm
Tiệm Cà Phê Cuối Hẻm

Tiệm Cà Phê Cuối Hẻm

Tác GiảFilip Dinh
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương7 Chương

Tóm Tắt

Có một nơi chốn ở thành phố này mà bạn không thể tìm thấy trên bản đồ. Nó không có biển hiệu, không có Wi-Fi, và trên tường treo hai mươi chiếc đồng hồ—tất cả đều báo sai giờ. Người ta đồn rằng, bạn không thể chủ động tìm đến tiệm cà phê ấy. Nó chỉ xuất hiện vào những ngày mưa tầm tã, khi bạn đang lạc lối giữa những ngã rẽ của cuộc đời, khi tiếng còi xe ồn ã ngoài kia khiến bạn kiệt sức và chỉ muốn tìm một nơi để trốn chạy. Đó là nơi thời gian không còn là một đường thẳng, mà là một dòng sông êm đềm để bạn thả trôi những muộn phiền. Nếu một ngày nào đó, bạn vô tình rẽ vào một con hẻm cụt và nhìn thấy một cánh cửa gỗ sơn xanh bong tróc đang khép hờ... đừng vội quay đầu xe. Có thể, đó chính là lúc bạn được mời gọi. Chào mừng đến với Hẻm 42.

Chương 1

Chương 1

Lối Rẽ Nhầm

Cơn mưa ở thành phố này không chỉ đơn thuần là rơi xuống; nó giống như một cuộc tấn công. Nước trút xuống như những tấm màn thép xám xịt, quất mạnh vào mặt kính của tòa nhà Vincom, làm nhòe nhoẹt dòng xe cộ hỗn loạn bên dưới thành những vệt đèn hậu đỏ rực và ánh đèn pha giận dữ.

Minh nhìn chằm chằm vào con trỏ nhấp nháy trên màn hình laptop. Đã 6 giờ 45 phút chiều ngày thứ Sáu. Phần lớn thành phố đang đổ ra đường để ăn tối hoặc đi nhậu, nhưng bên trong văn phòng mở của công ty "Kiến trúc Tương lai", ánh đèn huỳnh quang vẫn vo ve thứ năng lượng áp bức của hạn chót (deadline).

"Minh, cậu xong bản render cho dự án Bờ Sông chưa?"

Minh không cần quay lại cũng biết đó là Hùng, quản lý dự án của anh. Hùng có một chất giọng nghe như tiếng sỏi đá bị nghiền trong máy xay sinh tố—lạo xạo và dai dẳng.

"Sắp rồi anh Hùng," Minh nói dối, những ngón tay lơ lửng trên bàn phím. "Cái engine ánh sáng đang xử lý hơi lâu."

"Gửi trước 8 giờ tối nhé. Khách hàng bay vào sáng mai đấy." Hùng gõ hai cái lên mặt bàn của Minh—một cử chỉ mà Minh cực kỳ căm ghét—rồi bỏ đi.

Minh thở hắt ra, một hơi dài run rẩy dường như rung lên trong lồng ngực. Anh hai mươi tám tuổi. Trên giấy tờ, anh là người thành đạt. Anh là kiến trúc sư cao cấp tại một công ty hàng đầu, đi xe tay ga xịn, và thuê một căn hộ studio ở Quận 3. Nhưng trong thực tế, anh cảm thấy mình như một cái vỏ rỗng được gắn kết lại bằng caffeine và sự lo âu. Anh đã không vẽ bất cứ thứ gì cho chính mình trong suốt hai năm qua. Mọi nét vẽ của anh giờ đây đều bị chi phối bởi hiệu quả chi phí và việc tối đa hóa hệ số sử dụng đất.

Lúc 7 giờ 15 phút, điện chớp tắt. Một tiếng rên rỉ vang lên khắp văn phòng. Minh kịp lưu file ngay khi ánh đèn vụt tắt rồi sáng lại. Anh nhìn màn hình. Thanh render đang kẹt ở mức 98%.

"Mình cần không khí," anh thì thầm, không nói với ai cụ thể.

Anh vớ lấy cái mũ bảo hiểm. Anh tự nhủ mình chỉ chạy ra ngoài mua ổ bánh mì, nhưng khoảnh khắc cửa thang máy mở ra sảnh, luồng không khí ẩm ướt, lạnh lẽo của cơn bão ập vào mặt, anh đã đưa ra một quyết định trong tích tắc. Anh sẽ không quay lại lên đó. Không phải tối nay. Anh sẽ gửi email file đó từ nhà.

Anh leo lên chiếc Honda Airblade, hòa vào dòng sông áo mưa. Mưa xối xả. Nó thấm qua lớp áo mưa của anh chỉ trong vài phút, nước lạnh chảy dọc xuống cổ. Đường Cách Mạng Tháng Tám đang kẹt cứng. Tiếng còi xe inh ỏi—một bản giao hưởng của sự ức chế.

Minh ghét điều này. Anh ghét tiếng ồn. Anh ghét mùi khói thải trộn lẫn với mùi nhựa đường ướt. Tìm kiếm một lối thoát, anh nhìn thấy một con hẻm nhỏ bên phải. Hẻm 42. Anh chưa bao giờ đi đường này, nhưng bản đồ trong đầu anh gợi ý rằng nó có thể cắt ngang qua những con đường vắng vẻ hơn gần bờ kênh.

Anh lách xe vào bóng tối.

Con hẻm chật hẹp, bề ngang chỉ vừa đủ cho hai chiếc xe máy tránh nhau. Tiếng ồn của đường phố chính lập tức tan biến, thay thế bằng tiếng mưa gõ nhịp nhàng lên những mái tôn. Minh len lỏi qua những khúc quanh co, tránh những vũng nước và mấy chú chó hoang đang tìm chỗ trú. Trái. Phải. Lại trái.

Những con hẻm ở thành phố này giống như một cơ thể sống, một mê cung của những mạch máu không phải lúc nào cũng tuân theo logic. Sau mười phút, Minh nhận ra mình đã lạc. Con đường anh đang đi dẫn vào ngõ cụt, chặn lại bởi một bức tường gạch cũ kỹ phủ đầy rêu.

Anh chửi thầm trong miệng và quay đầu xe. Động cơ khụ khụ vài tiếng rồi tắt lịm. Anh nhấn nút đề. Tạch. Tạch. Tạch.

"Không, không, không. Làm ơn đi mà."

Chiếc xe vẫn im lìm. Bình ắc quy, vốn đã yếu, lại chọn đúng khoảnh khắc này để chết hẳn.

Minh ngồi đó dưới cơn mưa tầm tã, cô độc trong con hẻm cụt, bật cười. Đó là một tiếng cười khô khốc, không chút hài hước. Nó là đoạn kết hoàn hảo cho một tuần lễ thảm hại của anh.

Anh xuống xe, dắt chiếc xe nặng trịch về phía một ánh đèn vàng yếu ớt mà anh đã lướt qua vài mét trước đó. Đó không phải là một ngôi nhà. Trông nó giống một mặt tiền cửa tiệm, dù chẳng có biển hiệu nào. Một cánh cửa gỗ cũ, lớp sơn xanh bong tróc, đang khép hờ. Một quầng sáng vàng ấm áp tràn ra vỉa hè ướt sũng.

Minh dựng xe dưới mái hiên nhỏ và ngó vào bên trong.

Đó là một quán cà phê. Hoặc ít nhất, nó trông giống như vậy. Không gian nhỏ bé, chất đầy những kệ sách cao ngất ngưởng và những chiếc đồng hồ cổ tích tắc không đồng bộ. Chỉ có ba cái bàn, tất cả đều làm bằng gỗ tối màu, nặng trịch. Không khí sực nức mùi cà phê Robusta rang mộc và mùi giấy cũ.

"Xin chào?" Minh gọi, bước vào trong. Nước từ người anh nhỏ tong tong xuống nền gạch bông hoa văn cổ điển.

"Đóng cửa lại đi con. Gió lạnh lắm."

Giọng nói phát ra từ sau quầy gỗ cao ở góc phòng. Một ông lão đang đứng đó, cẩn thận lau một chiếc tách gốm bằng khăn trắng. Ông trông khoảng ngoài bảy mươi, mái tóc bạc chải ngược gọn gàng và khuôn mặt hằn những nếp nhăn điềm tĩnh, sâu sắc. Ông mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần tây xám.

Minh lúng túng đóng cửa lại. Sự im lặng trong phòng ập đến bất ngờ và nặng nề. Tiếng gầm gào của cơn mưa bên ngoài bị bọc lại thành một tiếng vo vo êm dịu.

"Xe con bị hư," Minh giải thích, cảm thấy cần phải biện minh cho sự đường đột của mình. "Con... con chỉ cần đợi tạnh mưa thôi. Ông có bán cà phê không ạ?"

Ông lão ngước nhìn lên, đôi mắt sắc sảo nhưng hiền từ sau cặp kính gọng kim loại. "Nếu già không bán cà phê, thì già để mấy cái hũ này làm gì?" Ông chỉ tay vào kệ những hũ thủy tinh đựng đầy hạt cà phê đen bóng. "Ngồi đi. Trông con như vừa đánh trận về vậy."

Minh buông người xuống chiếc ghế gần nhất. Nó êm ái đến bất ngờ. "Chỉ là cuộc chiến công sở thôi ạ," Minh lẩm bẩm. "Cho con một cà phê đen đá nhé? Mang về ạ."

"Mang về?" Ông lão khựng lại. "Mưa gió thế này, xe thì hư, con định mang đi đâu?"

Minh mở miệng định nói, rồi lại ngậm lại. Ông lão nói đúng. Anh chẳng còn chỗ nào để đi.

"Đen nóng đi," ông lão quyết định. "Đá làm loãng tâm hồn vào những ngày mưa."

Minh không tranh cãi. Anh rút điện thoại ra. Không có sóng. Tất nhiên rồi. Anh đang ở sâu trong mê cung của những con hẻm. Anh cất điện thoại đi và nhìn quanh.

Quán cà phê này như nằm ngoài dòng thời gian. Không có mật khẩu Wi-Fi dán trên tường, không có mã QR để thanh toán, không có những bảng đèn neon hợp thời. Chỉ có sách, đồng hồ, và những chuyển động chậm rãi, từ tốn của ông lão khi pha cà phê.

Ông không dùng máy pha. Ông dùng một chiếc phin kim loại truyền thống. Minh nhìn ông lão rót nước sôi lên lớp bột cà phê. Hơi nước bốc lên thành hình xoắn ốc. Đó là một quá trình chậm chạp. Chậm đến mức đau khổ đối với một người đã quen với những ly espresso được ép ra trong hai mươi lăm giây.

Tí tách.

Tí tách.

Tí tách.

Tiếng cà phê rơi xuống đáy ly thủy tinh hòa nhịp với tiếng tích tắc của những chiếc đồng hồ. Minh cảm thấy chân mình đang rung lên—một thói quen khi lo lắng. Anh xem đồng hồ đeo tay. 7 giờ 45 phút tối. Hùng chắc chắn đang điên tiết.

"Kiên nhẫn," ông lão nói, không quay đầu lại. Ông bưng chiếc tách đến bàn của Minh.

Cà phê đen kịt, sánh đặc như dầu thô. Mùi thơm nồng nàn—mùi đất, mùi sô cô la, thoang thoảng chút bơ.

"Uống đi," ông lão nói, ngồi xuống bàn bên cạnh với một cuốn sách. "Tên già là Ba. Nhưng mọi người ở đây đều gọi là ông Ba."

"Con là Minh."

Minh nâng tách lên. Nó nóng hổi. Anh nhấp một ngụm nhỏ.

Vị đắng đánh thẳng vào lưỡi anh đầu tiên, sắc bén và thức tỉnh. Sau đó là vị ngọt của hậu vị, đọng lại trong cổ họng. Nó không phải thứ cà phê chua loét, khét lẹt mà anh hay uống ở pantry văn phòng. Thứ này đậm đà. Nó có vị như... ký ức. Nó có vị giống như những buổi sáng ông nội thường chở anh ra công viên trước giờ đi học.

Minh uống thêm một ngụm nữa, lần này lớn hơn. Hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực, nới lỏng nút thắt lo âu đã hiện diện ở đó suốt cả tuần.

"Ngon quá," Minh nói, ngạc nhiên.

"Là nó chân thật," ông Ba chỉnh lại. "Cà phê không biết nói dối. Nếu hạt dở, vị sẽ dở. Nếu nước không đủ nóng, nó sẽ chua. Không giống như con người, cà phê luôn chính xác là bản chất của nó."

Minh nhìn ông lão. Ông Ba đang đọc một cuốn sách viết bằng tiếng Pháp, những trang giấy đã ố vàng vì thời gian.

"Ông có hay có khách không ạ?" Minh hỏi. "Chỗ này... khó tìm quá."

"Những ai cần tìm thấy, sẽ tìm thấy," ông Ba nói một cách bí hiểm. "Con đã tìm thấy đấy thôi, phải không?"

"Con đi nhầm đường mà."

Ông Ba mỉm cười, mắt vẫn không rời khỏi trang sách. "Đôi khi, đi nhầm đường là cách duy nhất để đến đúng nơi."

Minh ngồi im lặng một lúc lâu. Anh uống cạn ly cà phê. Anh ngắm nhìn mưa vạch những đường dài trên ô cửa sổ nhỏ. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh không nghĩ về các bản vẽ CAD, về mặt bằng sàn, hay giọng nói lạo xạo của Hùng. Anh chỉ đơn giản là đang ngắm mưa.

Những chiếc đồng hồ trên tường đồng loạt đổ chuông. Đã 8 giờ tối.

Anh đã trễ deadline.

Sự hoảng loạn bùng lên trong một giây, rồi kỳ lạ thay, nó tắt ngấm. Thế giới vẫn chưa sụp đổ. Mái nhà vẫn chưa sập xuống. Anh chỉ là một người đàn ông, đang ngồi trong một quán nước, uống cà phê.

"Ông Ba," Minh nói khẽ. "Ông có biết thợ sửa xe nào gần đây không ạ?"

"Để mai đi," ông Ba nói. "Sáng mai mưa sẽ tạnh. Con cứ để xe ở đây. An toàn lắm."

Minh do dự. Để xe lại? Đi bộ về nhà? Nghe có vẻ vô lý. Nhưng nhìn cơn bão đen kịt bên ngoài, và cảm nhận sự yên bình kỳ lạ của căn phòng này, anh gật đầu.

"Dạ, vậy để mai."

Khi Minh đứng dậy ra về, chuẩn bị tinh thần chạy ra đường lớn đón taxi, anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Anh chưa biết điều đó, nhưng lối rẽ nhầm vào Hẻm 42 không chỉ đưa anh rời khỏi con đường chính. Nó đã đưa anh ra khỏi cuộc sống cũ kỹ của mình.

Anh mở cửa. Gió vẫn gào thét, nhưng dường như bớt hung hãn hơn.

"Hẹn gặp ông ngày mai, ông Ba."

"Cửa mở từ 6 giờ sáng," ông lão đáp lời.

Minh bước ra ngoài mưa, lần này không chạy vội vã, chỉ bước đi đều đặn về phía những ánh đèn mờ nhạt của thành phố, bỏ lại sau lưng thánh địa của những nốt nhạc trầm, nhưng mang theo hơi ấm của nó bên mình.

Tiệm Cà Phê Cuối HẻmTrang 1

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!