Tiệm Cà Phê Cuối Hẻm
Tiệm Cà Phê Cuối Hẻm

Tiệm Cà Phê Cuối Hẻm

Tác GiảFilip Dinh
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương7 Chương

Tóm Tắt

Có một nơi chốn ở thành phố này mà bạn không thể tìm thấy trên bản đồ. Nó không có biển hiệu, không có Wi-Fi, và trên tường treo hai mươi chiếc đồng hồ—tất cả đều báo sai giờ. Người ta đồn rằng, bạn không thể chủ động tìm đến tiệm cà phê ấy. Nó chỉ xuất hiện vào những ngày mưa tầm tã, khi bạn đang lạc lối giữa những ngã rẽ của cuộc đời, khi tiếng còi xe ồn ã ngoài kia khiến bạn kiệt sức và chỉ muốn tìm một nơi để trốn chạy. Đó là nơi thời gian không còn là một đường thẳng, mà là một dòng sông êm đềm để bạn thả trôi những muộn phiền. Nếu một ngày nào đó, bạn vô tình rẽ vào một con hẻm cụt và nhìn thấy một cánh cửa gỗ sơn xanh bong tróc đang khép hờ... đừng vội quay đầu xe. Có thể, đó chính là lúc bạn được mời gọi. Chào mừng đến với Hẻm 42.

Chương 7

Chương 7

Chiếc Đồng Hồ Chạy Đúng

Ba tháng đã trôi qua kể từ đêm "Bản Vẽ Bị Mất".

Mùa mưa ở Sài Gòn cuối cùng cũng nhường chỗ cho mùa khô. Bầu trời giờ đây là một màu xanh lam rực rỡ, chói chang, và không khí buổi sáng có chút se lạnh giòn tan khiến người ta muốn hít thở sâu hơn.

Minh ngồi trên một chiếc ghế nhựa thấp bên ngoài xe bánh mì ở đầu Hẻm 42. Anh không mặc vest. Anh mặc một chiếc áo sơ mi vải lanh (linen), tay áo xắn cao, và đi đôi giày vải thoải mái. Trên đùi anh là một cuốn sổ phác thảo, nhưng cuốn này không dành cho các bản vẽ kiến trúc. Nó chứa đầy những bức tranh màu nước về cuộc sống thường ngày: những đường dây điện rối rắm, những chú chó đang ngủ, chiếc xe đạp của cô bán hoa.

"Một bánh mì, nhiều ớt, không dưa leo," cô Ba Tư, người bán bánh mì, tuyên bố, đưa cho anh ổ bánh mì nóng hổi gói trong giấy báo. "Hôm nay đi sớm thế hả, Chàng Họa Sĩ?"

"Ánh sáng lúc 7 giờ sáng đẹp lắm cô Ba ạ," Minh cười, trả tiền cho cô.

Anh không giàu. Thực tế, tài khoản ngân hàng của anh nhẹ hơn đáng kể so với khi còn là Kiến trúc sư Cao cấp. Anh nhận những dự án cải tạo nhỏ—thiết kế bếp cho một cặp vợ chồng trẻ, sửa sang lại khu vườn nhỏ cho một giáo viên về hưu. Anh tính giá hợp lý, làm việc từ tốn, và từ chối làm việc vào cuối tuần. Anh chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc hơn thế.

Anh ăn xong bữa sáng và đi bộ xuống con hẻm. Quãng đường đi bộ này, vốn từng mang cảm giác như một cuộc tháo chạy tuyệt vọng vào hầm trú ẩn, giờ đây giống như một cuộc dạo chơi trong sân sau nhà mình. Anh biết mặt những người hàng xóm. Anh biết viên gạch nào trên vỉa hè bị lỏng và sẽ bắn nước lên nếu dẫm phải.

Khi anh đến "Nốt Nhạc Trầm", cửa đã mở.

Bên trong, bầu không khí đã thay đổi đôi chút. Sự bừa bộn vẫn còn đó, nhưng cảm giác ngăn nắp hơn. Và có một sự bổ sung mới: một góc trưng bày nhỏ gần cửa sổ.

Lam đang ở đó, sắp xếp một chồng sách lên kệ trưng bày.

"Cẩn thận cái gáy sách," cô lẩm bẩm một mình.

"Chào buổi sáng," Minh nói, bước vào. "Nó đó hả? Thành phẩm cuối cùng?"

Lam quay lại. Tóc cô không còn màu xanh nữa. Nó đen tự nhiên, được cắt thành kiểu bob thời thượng ôm lấy khuôn mặt. Trông cô khỏe mạnh hơn, những quầng thâm dưới mắt được thay thế bằng vẻ rạng rỡ của sự phấn khích.

"Mới nhận được sáng nay," Lam cười tươi rói, giơ lên một cuốn sách mỏng. Bìa sách là một bức vẽ than chì ấn tượng, lộn xộn về một đám kẹt xe, với một mầm cây xanh nhỏ xíu mọc lên từ vết nứt trên đường nhựa. Tiêu đề ghi: Những Lá Phổi Bê Tông.

"Trông tuyệt thật đấy," Minh nói, thực sự ấn tượng. Anh cầm lấy một bản. Mùi mực in và giấy mới thơm nức, gây nghiện.

"Nhà xuất bản thích cái phong cách thô ráp này," Lam nói. "Họ bảo nó mang cảm giác 'trung thực'. Tin được không? Có người thực sự trả tiền cho tôi để tôi vẽ bừa bộn."

"Tôi tin chứ," Minh cười. "Thế còn nguồn cảm hứng cho cái bìa thì sao?"

Anh nhìn xuống bàn. Cây xương rồng đang ở đó. Nó đã thay đổi. Phần gốc màu nâu, teo tóp vẫn còn nhìn thấy, như một vết sẹo của những tổn thương trong quá khứ, nhưng từ phần ngọn, một búp xanh tươi sáng, rực rỡ đã trồi lên. Và ngay chính giữa màu xanh đó, một bông hoa nhỏ xíu màu hồng tươi đang bắt đầu nở.

"Nó nở hôm qua," Lam nói khẽ, chạm tay vào bông hoa. "Ông Ba nói đúng. Nó không chết. Nó chỉ đang chờ đợi thôi."

Ông Ba bước ra từ phía sau, bưng một khay cà phê. Nhưng hôm nay, có điều gì đó khác lạ. Ông không mặc chiếc sơ mi trắng thường ngày. Ông mặc một chiếc gile trang trọng bên ngoài, và mái tóc được chải chuốt cẩn thận hơn mọi khi.

"Ngồi đi," ông Ba ra lệnh nhẹ nhàng.

Minh và Lam ngồi xuống. Cà phê, như mọi khi, hoàn hảo. Nhưng không khí có vẻ nặng trĩu ý nghĩa.

"Hai đứa đã đến đây được một mùa rồi," ông Ba nói, nhìn những chiếc đồng hồ trên tường. Tích-tắc. Tích-tắc. Chúng vẫn lệch nhịp. Cái thì chỉ 4 giờ, cái khác 10 giờ 30.

"Tụi con sẽ chẳng đi đâu khác đâu," Minh nói.

"Đó chính là vấn đề," ông Ba mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng thấu hiểu. "Một thánh địa là nơi để chữa lành, không phải nơi để trốn tránh mãi mãi."

Ông đứng dậy và bước đến chiếc đồng hồ lớn nhất trên tường—một chiếc đồng hồ quả lắc lộng lẫy làm bằng gỗ sồi sẫm màu mà Minh chưa bao giờ thấy nó chạy. Nó luôn đứng im lìm, con lắc đóng băng.

Ông Ba thò tay vào túi, rút ra một chiếc chìa khóa bằng đồng. Ông tra nó vào mặt đồng hồ và bắt đầu lên dây cót.

Rẹt. Rẹt. Rẹt.

Âm thanh vang lên rõ mồn một trong quán vắng. Minh và Lam im lặng quan sát.

Ông Ba chỉnh lại các kim đồng hồ. Ông rút chiếc đồng hồ bỏ túi của mình ra, kiểm tra, rồi chỉnh chiếc đồng hồ quả lắc về đúng 8 giờ 15 phút sáng.

Ông đẩy nhẹ con lắc.

TÍCH. TẮC.

Âm thanh trầm, vang và đầy uy lực. Nó nhấn chìm tiếng tích tắc hỗn loạn của hai mươi chiếc đồng hồ kia. Nó là một nhịp tim. Một nhịp tim mạnh mẽ, đều đặn và đúng thời gian thực.

"Tại sao ông lại sửa nó?" Lam hỏi, giọng cô chỉ còn là tiếng thì thầm.

"Vì các con đã sẵn sàng," ông Ba quay lại đối diện họ. "Khi các con mới đến đây, các con cần sai giờ. Các con cần trốn thoát khỏi chiếc đồng hồ của thế giới vì nó đang làm tổn thương các con. Nhưng giờ thì sao? Nhìn các con xem."

Ông chỉ vào cuốn sách của Lam. "Con đã tìm thấy tiếng nói của mình." Ông chỉ vào cuốn sổ phác thảo của Minh. "Con đã tìm thấy đôi mắt của mình."

"Thời gian của thế giới không còn là kẻ thù của các con nữa," ông Ba tiếp tục. "Các con đã có nhịp điệu nội tại của riêng mình rồi. Các con có thể bước ra khỏi cánh cửa kia, hòa vào dòng xe cộ, hòa vào tiếng ồn, mà sẽ không đánh mất chính mình. Các con không cần Nốt Nhạc Trầm để giữ an toàn nữa. Các con mang sự tĩnh lặng đó bên trong mình rồi."

Minh cảm thấy nghẹn ở cổ họng. Cảm giác như một lễ tốt nghiệp. Cảm giác như một lời chia tay.

"Ông... định đóng cửa quán ạ?" Minh hỏi, lo sợ.

"Ôi, không," ông Ba cười lớn, phá tan sự căng thẳng. "Già quá già để nghỉ hưu rồi. Nghỉ thì lấy đâu ra chuyện phiếm để nghe? Nhưng già đang nói rằng các con không cần phải ở đây mỗi ngày vào lúc 5 giờ 30 chiều nữa. Đi đi. Sống đi. Hẹn hò đi. Du lịch đi. Xây dựng đi. Vẽ vời đi."

Ông nhìn chiếc đồng hồ. 8 giờ 17 phút.

"Chiếc đồng hồ này sẽ luôn báo đúng giờ từ nay về sau," ông Ba nói. "Để nhắc nhở các con rằng khoảnh khắc hiện tại là khoảnh khắc duy nhất quan trọng. Không phải cái deadline của ngày mai, không phải thất bại của ngày hôm qua. Chỉ là ngay bây giờ."

Minh nhìn Lam. Cô đang khóc, chỉ một chút thôi, cô dùng ngón cái gạt đi giọt nước mắt.

"Con nghĩ," Lam sụt sịt nói, "rằng con sẽ nộp đơn cho chương trình lưu trú nghệ thuật ở Đà Lạt. Cái mà con từng kể với hai người ấy. Con đã quá sợ hãi để rời thành phố, rời cái quán này. Nhưng... có lẽ con nên đi."

"Cô nên đi," Minh khuyến khích. "Ánh sáng ở đó tuyệt diệu lắm."

"Còn anh?" Lam hỏi.

"Tôi có một dự án," Minh nói, một ý tưởng mới đang hình thành trong đầu. "Một dự án thật sự. Tôi sẽ thiết kế một thư viện cộng đồng nhỏ ở miền Tây. Ngân sách thấp. Vật liệu địa phương. Không gian mở. Tôi muốn xây dựng một nơi giống như thế này."

"Một nơi với những chiếc đồng hồ sai giờ hả?" Lam trêu.

"Không," Minh cười, nhìn chiếc đồng hồ quả lắc. "Một nơi với những chiếc đồng hồ đúng giờ."

Họ nán lại thêm một giờ nữa, tắm mình trong âm thanh của con lắc đều đặn. Khi họ cuối cùng đứng dậy ra về, mặt trời bên ngoài đã lên cao và rực rỡ.

Minh xách túi lên. Anh nhìn quanh quán lần cuối—những cuốn sách, những hạt bụi, ông lão đang lau một chiếc ly. Anh nhận ra ông Ba đúng. Anh không còn sợ cánh cửa đó nữa.

"Hẹn gặp lại, ông Ba," Minh nói. Không phải 'hẹn mai gặp'. Chỉ là 'hẹn gặp lại'.

"Đi giỏi nhé, các con," ông lão gật đầu.

Minh và Lam cùng nhau bước ra con hẻm. Cái nóng của ban ngày ập vào họ, tiếng ồn của đường phố gầm gừ đằng xa.

"Vậy," Lam nói, chỉnh lại túi xách. "Đà Lạt hả?"

"Miền Tây hả?"

Họ đứng ở ngã ba nơi con hẻm gặp đường phố hỗn loạn.

"Này," Minh nói. "Trước khi cô đi Đà Lạt... cô có muốn đi ăn tối không? Chỗ nào đó... ồn ào một chút?"

Lam cười. Đó là một âm thanh tự do, tươi sáng. "Tôi thích đấy. Chỗ nào ánh sáng tệ hại và nhạc xập xình nhé."

"Quyết định vậy đi."

Minh nhìn cô bước về phía một chiếc taxi, bước chân nhẹ nhàng và tự tin. Anh quay về phía chiếc xe máy của mình. Anh đội mũ bảo hiểm. Anh xem đồng hồ. 9 giờ 30 sáng. Anh không trễ. Anh không sớm. Anh đang ở chính xác nơi anh cần ở.

Anh nổ máy và hòa vào dòng xe cộ. Tiếng còi xe inh ỏi, bụi đường cuộn xoáy, thành phố gào thét bài ca hỗn loạn của nó. Nhưng bên trong lồng ngực mình, Minh chỉ nghe thấy một âm thanh duy nhất.

Tích. Tắc.

Đều đặn. Bình thản. Của riêng anh.

Tiệm Cà Phê Cuối HẻmTrang 7

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!