Tiệm Cà Phê Cuối Hẻm
Tiệm Cà Phê Cuối Hẻm

Tiệm Cà Phê Cuối Hẻm

Tác GiảFilip Dinh
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương7 Chương

Tóm Tắt

Có một nơi chốn ở thành phố này mà bạn không thể tìm thấy trên bản đồ. Nó không có biển hiệu, không có Wi-Fi, và trên tường treo hai mươi chiếc đồng hồ—tất cả đều báo sai giờ. Người ta đồn rằng, bạn không thể chủ động tìm đến tiệm cà phê ấy. Nó chỉ xuất hiện vào những ngày mưa tầm tã, khi bạn đang lạc lối giữa những ngã rẽ của cuộc đời, khi tiếng còi xe ồn ã ngoài kia khiến bạn kiệt sức và chỉ muốn tìm một nơi để trốn chạy. Đó là nơi thời gian không còn là một đường thẳng, mà là một dòng sông êm đềm để bạn thả trôi những muộn phiền. Nếu một ngày nào đó, bạn vô tình rẽ vào một con hẻm cụt và nhìn thấy một cánh cửa gỗ sơn xanh bong tróc đang khép hờ... đừng vội quay đầu xe. Có thể, đó chính là lúc bạn được mời gọi. Chào mừng đến với Hẻm 42.

Chương 6

Chương 6

Hình Bóng Trong Gương

Phòng họp trên tầng 25 lạnh buốt. Đó là cái lạnh vô trùng, được duy trì chính xác ở mức 22 độ C để đảm bảo sự tỉnh táo tối đa và sự thoải mái tối thiểu.

Minh đứng ở đầu chiếc bàn gỗ gụ dài ngoằng. Một bên là các nhà đầu tư Singapore, những người đàn ông mặc vest phẳng phiu với khuôn mặt lạnh như đá. Bên kia là Hùng, người đang đổ mồ hôi nhễ nhại bất chấp máy lạnh đang chạy hết công suất.

"Vậy," nhà đầu tư chính, ông Tan, phá vỡ sự im lặng. Ông gõ tay lên màn hình đen ngòm của máy chiếu. "Chúng tôi được báo là có sự cố kỹ thuật. Các anh không có slide trình chiếu sao?"

"Chúng tôi không có slide," Minh xác nhận. Giọng anh bình tĩnh. Một sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên. Anh nhìn xuống đôi tay mình; vẫn còn một vệt than chì mờ mờ dưới móng tay cái bên trái mà xà phòng chưa tẩy sạch hết. Nó mang lại cảm giác như một điểm tựa.

"Vậy chúng ta đang xem cái gì đây?"

Minh với tay lấy cái ống đựng bản vẽ bằng da mà anh mang theo. Anh rút cuộn giấy A3 ra. Anh không phát cho từng người. Anh trải chúng ra khắp mặt bàn, xếp chồng lên nhau tạo thành một cái nhìn toàn cảnh về sảnh chờ.

"Chúng ta đang xem câu chuyện," Minh nói.

Những bức vẽ thật lộn xộn. Chúng không hoàn hảo. Vết băng keo nơi Lam nối giấy vẫn còn nhìn thấy. Vệt than chì bị lem ở vài chỗ. Nhưng chúng sống động. Ánh nắng buổi sáng, được tô bằng màu nước, dường như đang rực cháy trên trang giấy. Những con người trong sảnh không phải là mô hình 3D chung chung; họ là phác họa của những người thật—Lam đã vẽ bà bán bánh mì trong hẻm, ông Ba đang đọc sách, một cặp đôi đi chung dưới tán ô.

Ông Tan nhoài người tới. Ông không nhìn vào số liệu mặt bằng. Ông chạm vào tờ giấy. Ngón tay ông lần theo kết cấu của giàn thường xuân leo mà Lam đã vẽ.

"Cái này," ông Tan lẩm bẩm. "Cái này không phải là sảnh khách sạn. Cái này trông giống như... phòng khách."

"Khách sạn là nơi ngài ngủ," Minh nói, lặp lại những lời đã đến với anh trong sự tĩnh lặng của quán cà phê lúc 3 giờ sáng. "Nhà là nơi ngài trở về. Chúng tôi không muốn xây một khách sạn. Chúng tôi muốn xây một sự trở về."

Hùng nín thở, trông như sắp ngất xỉu.

Ông Tan ngẩng lên. Lần đầu tiên, khuôn mặt đá tảng nứt ra thành một nụ cười. "Một sự trở về. Tôi thích ý đó. Những bản render trước đây... lạnh lẽo lắm. Cái này? Cái này có nhịp đập."

Ông quay sang các cộng sự. Họ gật đầu. Đó không phải là bài thuyết trình bóng bẩy mà họ quen thuộc. Nó tốt hơn thế. Nó mang tính người.

"Duyệt," ông Tan nói, gõ vào hình vẽ cây xương rồng mà Lam đã lém lỉnh thêm vào góc quầy lễ tân. "Nhưng tôi muốn chính xác cái cảm giác này. Đừng có làm sạch nó quá khi các anh xây dựng thực tế."

Buổi họp kết thúc bằng những cái bắt tay. Hùng sướng phát điên. Ngay khi cửa thang máy đóng lại, cô lập họ với khách hàng, Hùng hét lên một tiếng chiến thắng.

"Em đúng là thiên tài!" Hùng vỗ mạnh vào lưng Minh. "Anh biết em làm được mà! 'Sự cố kỹ thuật'—ha! Chúng ta có thể lái chuyện này thành một lựa chọn nghệ thuật. Minh, nghe này, bắt đầu dựng mô hình cái này trên Revit ngay lập tức. Chúng ta cần làm sạch mấy đường nét này, lấy kích thước chính xác..."

Minh nhìn hình bóng phản chiếu của mình trên vách gương thang máy. Anh thấy một người đàn ông mặc vest, nhưng đôi mắt nhìn lại anh không còn thuộc về cái hộp kim loại này nữa.

"Không," Minh nói.

Hùng ngừng cười. "Sao cơ?"

"Em sẽ không dựng mô hình," Minh nói khẽ. "Và em cũng không làm sạch các đường nét."

"Minh, đừng có khó ở. Pitch xong rồi. Giờ chúng ta phải làm việc thật sự."

"Em đã làm việc thật sự tối qua rồi," Minh đáp. Thang máy ting một tiếng báo hiệu đến tầng. Minh bước ra, nhưng thay vì rẽ trái về phía bàn làm việc, anh rẽ phải về phía phòng Nhân sự.

"Em đi đâu đấy?" Hùng gọi với theo, bối rối.

"Đi tìm nhịp điệu của riêng em," Minh thì thầm với chính mình.

Lúc Minh quay lại con hẻm thì đã là 6 giờ chiều. Mặt trời đang lặn, đổ những cái bóng dài màu cam lên mặt đường ướt. Anh cảm thấy nhẹ nhõm. Một sự nhẹ nhõm đáng sợ nhưng tuyệt vời.

Anh bước vào quán. Không gian yên tĩnh. Đĩa nhạc Jazz đang im lặng.

Lam đang ở đó, đã thức dậy, ngồi khoanh chân trên sàn, sắp xếp lại một kệ sách thấp. Cây xương rồng mới thay chậu được đặt trên bàn, trông như một vị vua ngự trên ngai vàng.

"Người hùng chinh phạt đã trở về," Lam nói, phủi bụi trên tay. "Họ có ăn tươi nuốt sống anh không?"

"Họ thích nó," Minh nói, đặt túi xách xuống. "Họ thích dây thường xuân. Họ thích bà bán bánh mì. Họ thích cây xương rồng."

"Dĩ nhiên là họ thích," Lam nhếch mép. "Gu thẩm mỹ của tôi đỉnh mà."

Ông Ba bước ra từ phía sau, bưng một cái khay với ba cái ly. Không phải cà phê. Rượu sâm banh? Không, là nước chanh muối có ga.

"Nâng ly nào," ông Ba nói, đặt mấy cái ly xuống. "Vì nghệ thuật của những điều có thể."

Họ cụng ly. Tiếng đá lanh canh.

"Vậy," Lam nhấp một ngụm. "Giờ anh đã là ngôi sao của công ty rồi, anh định nhận thưởng lớn rồi quên đám dân đen bọn tôi hả?"

Minh nhìn quanh quán. Anh nhìn những hạt bụi nhảy múa trong ánh hoàng hôn. Anh nhìn những chiếc đồng hồ từ chối báo đúng giờ.

"Tôi nghỉ việc rồi," Minh nói.

Sự im lặng trong phòng là tuyệt đối. Ngay cả những chiếc đồng hồ dường như cũng ngừng lại.

"Anh làm sao?" Mắt Lam mở to.

"Tôi đã từ chức. Nộp đơn báo trước hai tuần rồi," Minh mỉm cười, và đó là nụ cười chân thật nhất mà Lam từng thấy ở anh. "Hùng đề nghị tăng lương. Tôi bảo anh ấy là tiền không mua được thời gian."

"Anh điên rồi," Lam lắc đầu, nhưng cô cũng đang cười. "Anh thất nghiệp rồi. Chào mừng gia nhập hội. Chúng tôi không có phúc lợi, nhưng quy định trang phục thì thoải mái lắm."

"Tôi không thất nghiệp," Minh đính chính. "Tôi đang... đánh giá lại. Tôi có một ít tiền tiết kiệm. Tôi muốn vẽ. Không phải vẽ nhà cửa. Chỉ là... vẽ vạn vật. Vẽ cuộc sống."

"Một nước đi mạo hiểm," ông Ba nhận xét, ngồi xuống chiếc ghế bập bênh. "Nhưng sự an toàn thường chỉ là cái lồng được khóa từ bên trong thôi."

Minh bước tới bên cửa sổ. Anh nhìn hình bóng mình phản chiếu trên tấm kính. Bên ngoài, con hẻm đang nhộn nhịp. Mọi người đang đi làm về, mệt mỏi, đói bụng, nhưng rất thật. Bên trong hình phản chiếu, chồng lên cảnh đường phố, là khuôn mặt anh.

Suốt nhiều năm, khi nhìn vào gương, anh thấy một chức danh. Kiến trúc sư Cao cấp. Trưởng dự án. Giờ đây, anh chỉ thấy Minh.

"Còn cô thì sao, Lam?" Minh hỏi, quay lại. "Cây xương rồng thế nào rồi?"

"Nó chưa chết," Lam chọc nhẹ vào cái cây. "Hôm nay tôi nhận được một email. Một nhà xuất bản nhỏ. Họ thấy mấy bức phác họa 'thành phố giận dữ' của tôi trên Instagram. Họ muốn tôi minh họa cho một tập thơ. Thù lao bèo bọt lắm."

"Nhưng?"

"Nhưng họ muốn phong cách của tôi. Cái kiểu than chì lộn xộn, giận dữ ấy. Họ không muốn tôi sửa lại cho đẹp." Lam nhìn đôi tay mình. "Tôi nghĩ tôi sẽ nhận lời."

"Vậy là cả hai chúng ta đều bắt đầu lại," Minh nói.

"Cả hai chúng ta đều đang nhảy xuống vực thì có," Lam sửa lại. "Nhưng ít nhất chúng ta có cà phê ngon."

Buổi tối dần buông. Quán ngập tràn bóng tối, nhưng không hề u ám. Nó mang lại cảm giác ấm cúng. Họ ngồi đó, ba thế hệ của những tâm hồn lạc lối tìm thấy nhau trong một con hẻm cụt, lắng nghe thành phố vo ve xung quanh.

Minh nhận ra rằng cái "lối rẽ nhầm" anh đi vào hôm thứ Hai không chỉ là đường vòng. Nó là một lối thoát. Anh đã rời khỏi đường cao tốc của cuộc đời mình, và lần đầu tiên, anh không quan tâm đến đích đến. Anh chỉ đang tận hưởng khung cảnh.

"Ông Ba," Minh hỏi một lúc sau, khi trăng đã lên trên những mái tôn. "Làm sao ông tìm ra nơi này?"

Ông Ba mỉm cười, một bí mật lấp lánh trong mắt ông. "Già không tìm ra nó, Minh à. Già xây nên nó. Khi bằng tuổi con, già cũng chạy. Chạy cho đến khi đâm sầm vào tường. Thế là già quyết định ngừng chạy và bắt đầu pha chế."

Minh nhìn bức tường đầy đồng hồ.

"Ông nghĩ con có học được không?" Minh hỏi. "Không phải học pha cà phê. Mà học cách ngừng chạy ấy?"

"Con đã ngừng rồi, con trai ạ," ông Ba nói. "Giờ con chỉ cần học cách ngồi yên thôi."

Minh ngả lưng ra sau. Anh ngắm Lam đang phác họa cây xương rồng lần nữa. Anh ngắm hơi nước bốc lên từ ly chanh muối. Anh hít một hơi thật sâu. Không khí có mùi của mưa và sự tự do.

Anh đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì sắp tới.

Tiệm Cà Phê Cuối HẻmTrang 6

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!