Cơn mưa đêm tháng Bảy trút xuống thành phố S như một thác nước khổng lồ, rửa trôi bụi bặm của đô thị nhưng lại làm dậy lên mùi hôi thối từ những cống rãnh ngầm. Tiếng sấm rền vang chấn động cả bầu trời, xé toạc màn đêm bằng những tia chớp ngoằn ngoèo như rễ cây tử thần cắm xuống mặt đất.
Chiếc xe Jeep Wrangler cũ kỹ, màu xanh quân đội lấm lem bùn đất, đỗ xịch lại trước cổng Nhà hát Lớn cũ – một công trình kiến trúc thời Pháp thuộc đã bị bỏ hoang hơn một thập kỷ nay. Cánh cổng sắt rỉ sét được quấn chằng chịt bởi dây phong tỏa màu vàng của cảnh sát: "DO NOT CROSS - CẤM VƯỢT QUA".
Nam Phong tắt máy, nhưng không bước xuống ngay. Anh ngồi lặng trong xe, ngón tay gõ nhịp vô thức lên vô lăng, mắt nhìn chằm chằm vào tòa nhà đen ngòm trước mặt. Đã ba năm rồi. Ba năm kể từ khi anh nộp đơn xin nghỉ phép vô thời hạn tại Cục Cảnh sát Hình sự, thề sẽ không bao giờ dính dáng đến mùi máu tanh nữa. Nhưng đêm nay, cuộc điện thoại của Cục trưởng Hùng với giọng nói run rẩy hiếm thấy đã kéo anh ra khỏi hang ổ của mình.
"Cậu phải đến đây, Phong. Hắn ta... hắn ta không phải là người."
Nam Phong rít một hơi thuốc lá cuối cùng, để khói thuốc cay nồng lấp đầy phổi, rồi mở cửa bước xuống cơn mưa lạnh buốt. Anh kéo cao cổ áo măng tô, lách qua đám phóng viên đang nhốn nháo như bầy kền kền đánh hơi thấy xác chết bên ngoài hàng rào cảnh sát.
"Chuyên gia Nam Phong! Anh đã quay lại?" "Vụ án này có liên quan đến vụ 'Gã Đồ Tể' năm xưa không?"
Nam Phong phớt lờ tất cả, đôi mắt sắc lạnh dưới vành mũ lưỡi trai lướt qua đám đông, tiến thẳng vào trong.
Bên trong đại sảnh nhà hát, không khí ẩm mốc pha lẫn mùi bụi bặm lâu năm xộc vào mũi. Nhưng len lỏi trong đó là một mùi hương khác – mùi tanh nồng đặc trưng của sắt rỉ. Mùi của máu.
"Thầy Phong."
Một giọng nữ trong trẻo nhưng đầy căng thẳng vang lên. Tuệ Lâm, nữ bác sĩ pháp y trưởng của đội trọng án, bước ra từ bóng tối. Cô gái trẻ với mái tóc cắt ngắn cá tính, bộ đồ bảo hộ màu trắng dính vài vệt bẩn, khuôn mặt tái nhợt dưới ánh đèn pin leo lét.
"Tình hình thế nào?" Nam Phong hỏi, giọng khàn đặc.
"Kinh hoàng," Tuệ Lâm nuốt nước bọt, ánh mắt lộ rõ vẻ ám ảnh. "Em đã khám nghiệm hàng trăm cái xác, từ tai nạn giao thông nát bấy cho đến những vụ chặt xác phi tang. Nhưng chưa bao giờ... chưa bao giờ em thấy một 'tác phẩm' như thế này."
"Tác phẩm?" Nam Phong nhướng mày.
"Anh vào đi. Sân khấu chính."
Nam Phong theo chân Tuệ Lâm bước qua những hành lang dài hun hút, tiếng giày da của anh gõ xuống sàn gỗ mục nát tạo nên những âm thanh rợn người. Khi cánh cửa đôi dẫn vào khán phòng chính được đẩy ra, Nam Phong sững lại.
Đội kỹ thuật hình sự đã dựng dàn đèn công suất lớn, chiếu sáng rực rỡ khu vực sân khấu. Và ở đó, ngay trung tâm của ánh sáng, một cảnh tượng siêu thực hiện ra.
Lơ lửng giữa không trung, cách mặt sàn khoảng hai mét, là một "bức tượng" thạch cao trắng toát.
Đó là một người phụ nữ. Cô ta được treo lên bởi hệ thống dây cước trong suốt, mảnh đến mức vô hình dưới ánh đèn, khiến cơ thể cô như đang tự bay lên. Tư thế của cô uốn cong hoàn hảo, một chân duỗi thẳng ra sau, hai tay vươn cao, đầu ngẩng lên đầy kiêu hãnh – tư thế Grand Jeté (Cú đại nhảy) kinh điển trong múa ballet.
Toàn bộ cơ thể nạn nhân, từ mái tóc búi cao, khuôn mặt, làn da cho đến bộ váy ballet rách nát, đều được phủ kín một lớp thạch cao ướt màu trắng muốt. Cô ta trông như một thiên thần sa ngã, hoặc một hồn ma vừa thoát xác.
Nhưng sự kinh hoàng nằm ở điểm nhấn duy nhất trên nền trắng ấy.
Ngay ngực trái, nơi trái tim đang ngừng đập, một bông hoa hồng đỏ thắm nở rộ. Những cánh hoa xếp chồng lên nhau tỉ mỉ, mềm mại và ướt át. Đó không phải là sơn đỏ.
"Đó là máu của cô ấy," Tuệ Lâm thì thầm bên cạnh anh. "Hung thủ đã vẽ nó."
Nam Phong đeo găng tay, bước lên sân khấu. Anh tiến lại gần "bức tượng". Càng đến gần, sự rùng rợn càng tăng lên. Dưới lớp thạch cao trắng, anh có thể thấy rõ từng đường nét cơ bắp đang căng cứng của nạn nhân. Đôi mắt cô ta mở to, tròng mắt bị phủ một lớp keo mỏng để giữ độ bóng, nhìn trân trân vào khoảng không vô định với vẻ ngạc nhiên tột độ pha lẫn sự hoàng홀.
"Nạn nhân là Hoàng Yến, Vedette của đoàn ballet Sao Mai. Mất tích 48 giờ trước," Tuệ Lâm đọc báo cáo nhanh. "Nguyên nhân tử vong sơ bộ: Mất máu cấp. Nhưng không có vết thương lớn nào trên cơ thể ngoại trừ..." Cô chỉ vào cổ tay và cổ chân nạn nhân.
Nam Phong quan sát kỹ. Ở cổ tay, dưới lớp thạch cao, có những vết rạch cực nhỏ, tinh vi như phẫu thuật.
"Hắn đã rút máu cô ấy từ từ," Nam Phong lẩm bẩm, não bộ bắt đầu dựng lại hiện trường. "Hắn không giết cô ấy ngay. Hắn tiêm thuốc giãn cơ để cô ấy không thể cử động, nhưng vẫn giữ cho cô ấy tỉnh táo. Hắn treo cô ấy lên, tạo dáng, rồi dùng kim tiêm rút máu..."
"Sau đó hắn trộn máu đó với dung môi để vẽ bông hoa này lên ngực cô ấy khi cô ấy vẫn còn thở," Tuệ Lâm tiếp lời, giọng cô run lên vì giận dữ. "Nạn nhân đã chết vì kiệt sức và mất máu trong khi nhìn hắn hoàn thiện 'bức tranh' trên chính cơ thể mình."
Nam Phong lùi lại vài bước, ngắm nhìn tổng thể. Đây không phải là một vụ giết người vì thù hận cá nhân, cũng không phải vì tình hay tiền. Sự tỉ mỉ trong cách buộc dây cước để không làm gãy xương, sự am hiểu về giải phẫu học, và trên hết là tính thẩm mỹ bệnh hoạn này...
"Đây là một nghi thức," Nam Phong khẳng định. "Hắn coi mình là một nghệ sĩ. Hoàng Yến không phải là con người trong mắt hắn. Cô ấy là vải vẽ, là đất sét."
Anh cúi xuống sàn gỗ, ngay bên dưới mũi chân đang duỗi thẳng của nạn nhân. Ánh đèn pin quét qua lớp bụi dày. Có gì đó không ổn. Lớp bụi ở đây bị xáo trộn theo một quy luật.
"Đèn UV," Nam Phong ra lệnh.
Một nhân viên kỹ thuật vội đưa cho anh chiếc đèn tia cực tím. Nam Phong bật đèn, soi xuống sàn nhà.
Dưới ánh sáng tím ma quái, một dòng chữ hiện lên, được viết bằng một loại mực phản quang trong suốt, hoặc có thể... là nước mắt pha lẫn huyết thanh của nạn nhân:
"OPUS 1: SỰ THANH TẨY CỦA THIÊN NGA TRẮNG"
"Opus 1..." Tuệ Lâm thảng thốt. "Tác phẩm số 1?"
"Hắn đánh số," Nam Phong đứng phắt dậy, đôi mắt đen thẳm xoáy sâu vào bóng tối của khán phòng rộng lớn. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh, không phải vì cái lạnh của cơn mưa, mà vì anh nhận ra một thông điệp quen thuộc.
Cách đây ba năm, tên sát nhân hàng loạt "Gã Đồ Tể" mà anh không thể bắt được cũng có thói quen để lại chữ ký. Nhưng tên này khác. Tên này tinh vi hơn, tao nhã hơn, và tàn độc hơn gấp bội.
"Hắn đang chuẩn bị cho một buổi triển lãm, Tuệ Lâm ạ," Nam Phong nói, giọng lạnh băng. "Và đây mới chỉ là màn khai mạc."
Bỗng nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía cánh gà sân khấu. Một tiếng "cạch" nhỏ như tiếng cửa chớp máy ảnh.
"Ai đó?" Nam Phong hét lên, rút khẩu súng ngắn bên hông lao về phía âm thanh.
Bóng đen vụt chạy. Nam Phong đuổi theo, băng qua những đạo cụ sân khấu cũ nát đầy bụi bặm. Hắn ta rất nhanh, thông thuộc địa hình như lòng bàn tay. Khi Nam Phong đuổi đến cửa thoát hiểm phía sau, cánh cửa sắt đang đung đưa kẽo kẹt trong gió bão.
Trên cánh cửa, một tờ giấy note màu vàng được dán lại bằng băng dính. Nam Phong giật lấy nó, soi dưới ánh đèn pin.
Trên giấy là một bức phác họa chì than cực đẹp, vẽ khuôn mặt của Nam Phong đang đứng nhìn cái xác, kèm theo dòng chữ nắn nót:
"Chào mừng trở lại, Nhà phê bình yêu thích của tôi. Anh có thấy màu đỏ hôm nay đẹp không?"
Nam Phong siết chặt tờ giấy trong tay, nát vụn. Mưa tạt vào mặt anh rát buốt. Hắn đã ở đây. Hắn đã quan sát anh. Hắn không chỉ thách thức cảnh sát. Hắn đang mời Nam Phong vào một điệu valse tử thần.
Trò chơi đã bắt đầu.





