Họa Sĩ Của Những Xác Chết
Họa Sĩ Của Những Xác Chết

Họa Sĩ Của Những Xác Chết

Tác GiảLê Nhật Linh
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương6 Chương

Tóm Tắt

Khi lưỡi dao trở thành cọ vẽ, và máu tươi hóa thành màu sắc, cái chết chính là kiệt tác cuối cùng. Thành phố S rung chuyển bởi một vụ án mạng kinh hoàng: Nữ vũ công ballet hàng đầu được tìm thấy tại Nhà hát Lớn bỏ hoang, bị treo lơ lửng giữa không trung, toàn thân phủ thạch cao trắng toát như một bức tượng thiên thần, nhưng trái tim lại nở rộ một bông hồng đỏ thắm được vẽ bằng chính máu của cô. Dưới chân nạn nhân là dòng chữ khắc: "Opus 1" (Tác phẩm số 1). Nam Phong, một chuyên gia lập hồ sơ tội phạm tài ba nhưng đã lui về ở ẩn vì ám ảnh quá khứ, buộc phải tái xuất. Sát cánh cùng anh là Tuệ Lâm, nữ bác sĩ pháp y trẻ tuổi với đôi mắt sắc sảo nhìn thấu những bí mật của tử thi. Cả hai bị cuốn vào một trò chơi mèo vờn chuột điên rồ với một tên sát nhân tự xưng là "Họa Sĩ". Hắn không chỉ giết người, hắn đang sáng tạo nghệ thuật. Mỗi hiện trường vụ án là một tác phẩm sắp đặt tỉ mỉ, mỗi nạn nhân là một thông điệp thách thức gửi đến cảnh sát. Khi những "tác phẩm" tiếp theo lần lượt xuất hiện, Nam Phong nhận ra gã Họa Sĩ này không chọn nạn nhân ngẫu nhiên. Hắn đang vẽ lại những bóng ma trong quá khứ của chính anh. Liệu Nam Phong có kịp giải mã những mật mã ẩn trong xác chết để ngăn chặn nét vẽ cuối cùng, hay chính anh sẽ trở thành "kiệt tác" hoàn hảo nhất của hắn?

Chương 2

Chương 2

Mật Mã Trong Những Cánh Hoa

3:00 sáng. Phòng Pháp y Cục Cảnh sát Thành phố S.

Ánh đèn phẫu thuật lạnh lẽo chiếu xuống chiếc bàn inox, nơi thi thể của Hoàng Yến đang nằm trơ trọi. Lớp thạch cao trắng muốt từng bao phủ cô giờ đây đã bị đập vỡ, nằm vương vãi trên sàn nhà như những vỏ trứng khổng lồ.

Tuệ Lâm cởi bỏ chiếc khẩu trang dính đầy bụi thạch cao, hít một hơi dài thứ không khí nồng nặc mùi formalin để trấn tĩnh. Cô đã mất bốn giờ đồng hồ để "bóc tách" cái vỏ bọc nghệ thuật đó mà không làm tổn hại đến thi thể bên trong.

"Anh xem đi," Tuệ Lâm chỉ vào màn hình lớn đang hiển thị hình ảnh chụp cắt lớp vi mô. "Hắn ta không chỉ là một kẻ điên. Hắn là một thiên tài về hóa học."

Nam Phong đứng dựa vào khung cửa kính, tay cầm cốc cà phê đen đặc nguội ngắt. Anh bước lại gần, đôi mắt thâm quầng dán chặt vào màn hình.

"Bông hoa hồng trên ngực nạn nhân," Tuệ Lâm dùng bút laser khoanh vùng. "Lúc đầu em nghĩ nó chỉ là máu trộn với dung môi vẽ tranh sơn dầu. Nhưng khi phân tích quang phổ, em phát hiện ra một chất lạ. Hắn đã trộn máu của Hoàng Yến với nhựa cây Dracaena Cinnabari – hay còn gọi là 'Máu Rồng'."

"Nhựa cây Máu Rồng?" Nam Phong nhíu mày. "Đó là một loại chất tạo màu cổ xưa, rất hiếm và đắt đỏ, thường dùng trong các bức họa thời Phục Hưng để giữ màu đỏ bền vững vĩnh cửu."

"Chính xác," Tuệ Lâm gật đầu, ánh mắt ánh lên sự kinh hãi. "Hắn muốn bông hoa máu này không bao giờ phai nhạt, không bao giờ oxy hóa thành màu đen. Hắn muốn nó mãi mãi đỏ rực rỡ như lúc cô ấy còn sống. Nhưng đó chưa phải là tất cả."

Cô gõ nhẹ bàn phím. Hình ảnh bông hoa hồng trên màn hình được phóng to lên gấp 500 lần.

Dưới kính hiển vi điện tử, những vệt máu không còn là những mảng màu hỗn độn. Chúng hiện lên thành những đường rãnh có quy luật.

"Hắn không dùng cọ vẽ," giọng Tuệ Lâm run rẩy. "Hắn dùng một mũi kim cực nhỏ, có lẽ là kim xăm hoặc kim châm cứu. Hắn đã châm hàng vạn mũi kim vào lớp biểu bì của nạn nhân, bơm hỗn hợp 'Máu Rồng' vào đó để tạo thành hình bông hoa. Đây không phải là vẽ cơ thể (Body Painting). Đây là một hình xăm máu khổng lồ."

Nam Phong rùng mình. Anh tưởng tượng ra cảnh nạn nhân bị tiêm thuốc liệt cơ, nằm bất động, cảm nhận hàng vạn mũi kim châm vào ngực trái, ngay trên trái tim đang đập thoi thóp của mình. Nỗi đau đó không giết chết cô ấy ngay, mà tra tấn thần kinh cô ấy đến cực độ.

"Zoom vào nhụy hoa," Nam Phong đột ngột ra lệnh. Trực giác của một profiler mách bảo anh rằng "con mắt" của tác phẩm luôn nằm ở trung tâm.

Tuệ Lâm thao tác. Nhụy hoa đỏ thẫm hiện lên rõ nét. Và ở đó, lẫn trong những mô thịt bị tổn thương, có một sự bất thường. Các vết kim châm ở khu vực này không liền mạch. Chúng ngắt quãng, tạo thành những ký tự Morse cực nhỏ.

.-.. .---- ...-- --...

"L - 1 - 3 - 7," Nam Phong lẩm bẩm dịch mã ngay lập tức. "Là tọa độ? Hay mật mã két sắt?"

"Còn nữa," Tuệ Lâm chỉ vào một đốm đen nhỏ xíu găm sâu trong nhụy hoa. Cô dùng nhíp y tế, cẩn thận gắp nó ra khỏi lồng ngực tử thi.

Đó là một mảnh kim loại vụn, nhỏ như đầu tăm, bị gãy.

"Đầu kim bị gãy?" Tuệ Lâm nheo mắt soi dưới đèn lúp. "Không... nhìn kỹ đi Phong. Đây không phải là kim y tế thông thường."

Nam Phong cầm lấy kính lúp. Mảnh kim loại ánh lên màu vàng nhạt.

"Đây là đầu ngòi bút máy," anh khẳng định chắc nịch. "Loại ngòi vàng 18K, được mài thủ công để vẽ các bản phác thảo kiến trúc hoặc kỹ thuật chi tiết."

Anh đặt mảnh ngòi bút xuống khay kim loại, tiếng "keng" nhỏ xíu vang lên như tiếng chuông báo tử.

"L-137. Ngòi bút vàng. Nhựa Máu Rồng. Và bức phác họa chì than hắn để lại cho tôi..." Nam Phong xâu chuỗi các dữ kiện. Mạch suy nghĩ của anh chạy với tốc độ chóng mặt. "Hắn không chỉ là họa sĩ. Hắn là một kiến trúc sư, hoặc một kẻ phục chế tác phẩm nghệ thuật. Hắn có kiến thức về cấu trúc, giải phẫu và vật liệu cổ."

"L-137 có thể là gì?" Tuệ Lâm hỏi.

Nam Phong quay người, bước nhanh ra khỏi phòng pháp y, áo măng tô bay phần phật. "Khu L, lô 137. Đó là mã số quy hoạch của khu Nghĩa trang Nghệ sĩ cũ ở ngoại ô phía Bắc, nơi đã bị bỏ hoang để chờ giải tỏa."

"Anh định đi đâu?"

"Đến xưởng vẽ của hắn," Nam Phong ngoái lại, ánh mắt rực lửa. "Hắn đã để lại địa chỉ trong xác chết. Nếu chúng ta không đến, hắn sẽ thất vọng. Và một nghệ sĩ thất vọng thì sẽ đập phá đồ đạc... hoặc tìm một 'vải vẽ' mới."

4:45 sáng. Nghĩa trang Nghệ sĩ, Khu L.

Bình minh chưa ló dạng, sương mù dày đặc bao phủ những ngôi mộ bia đá nghiêng ngả. Khu vực Lô 137 nằm biệt lập sát vách núi, nơi có một nhà nguyện nhỏ kiểu Gothic đã đổ nát, mái vòm thủng lỗ chỗ nhìn thấu bầu trời đen kịt.

Nam Phong và đội đặc nhiệm Cảnh sát cơ động (CSCĐ) bao vây khu vực. Không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng dế kêu ri rỉ.

"Cẩn thận, hắn có thể gài bẫy," Nam Phong thì thầm vào bộ đàm.

Anh đẩy cánh cửa gỗ mục nát của nhà nguyện. Mùi sơn dầu, dung môi turpentine và mùi thối rữa xộc thẳng vào mũi.

Bên trong nhà nguyện không có tượng Chúa. Thay vào đó, hàng chục giá vẽ được xếp thành vòng tròn, quay mặt vào trung tâm. Nhưng trên giá vẽ không có tranh.

Trên mỗi giá vẽ là một tấm gương lớn.

Và ở trung tâm vòng tròn đó, đặt trên một chiếc bục gỗ nhung đỏ, là một chiếc hộp thủy tinh. Bên trong hộp chứa một vật thể màu đỏ tươi, đang đập thoi thóp.

Đó là một trái tim.

Một trái tim người thật, được kết nối với một hệ thống máy móc phức tạp gồm các ống dẫn và bình ắc quy để duy trì nhịp đập nhân tạo.

Nam Phong tiến lại gần, súng vẫn lăm lăm trong tay. Trên mặt kính của chiếc hộp, dòng chữ quen thuộc được viết bằng sơn trắng:

"Trái tim của Thiên Nga vẫn đập vì nghệ thuật. Còn trái tim của anh đập vì điều gì, Nam Phong?"

"Đội trưởng! Có bom!" Một lính đặc nhiệm hét lên khi phát hiện ra dây điện nối từ chiếc hộp xuống sàn nhà.

"Rút lui! Tất cả rút lui!" Nam Phong gào lên.

Nhưng đã quá muộn để chạy thoát hoàn toàn. Nam Phong chỉ kịp lao người qua cửa sổ vỡ nát.

KABOOM!

Một tiếng nổ chói tai rung chuyển cả khu nghĩa trang. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, nuốt chửng nhà nguyện và "tác phẩm" trái tim bên trong. Sức ép của vụ nổ hất văng Nam Phong lăn lông lốc xuống sườn đồi đầy cỏ dại.

Anh nằm ngửa mặt lên trời, tai ù đi, bụi đất phủ đầy người. Trong ánh lửa bập bùng đang thiêu rụi manh mối duy nhất, anh thấy một bóng người đứng trên đỉnh đồi xa xa, mặc áo mưa đen, tay cầm một chiếc ô đỏ rực.

Kẻ đó nghiêng đầu chào anh, rồi tan biến vào màn sương sớm.

Hắn đã hủy diệt "xưởng vẽ" ngay khi khán giả vừa đến. Màn một đã kết thúc.

Họa Sĩ Của Những Xác ChếtTrang 2

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!