Họa Sĩ Của Những Xác Chết
Họa Sĩ Của Những Xác Chết

Họa Sĩ Của Những Xác Chết

Tác GiảLê Nhật Linh
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương6 Chương

Tóm Tắt

Khi lưỡi dao trở thành cọ vẽ, và máu tươi hóa thành màu sắc, cái chết chính là kiệt tác cuối cùng. Thành phố S rung chuyển bởi một vụ án mạng kinh hoàng: Nữ vũ công ballet hàng đầu được tìm thấy tại Nhà hát Lớn bỏ hoang, bị treo lơ lửng giữa không trung, toàn thân phủ thạch cao trắng toát như một bức tượng thiên thần, nhưng trái tim lại nở rộ một bông hồng đỏ thắm được vẽ bằng chính máu của cô. Dưới chân nạn nhân là dòng chữ khắc: "Opus 1" (Tác phẩm số 1). Nam Phong, một chuyên gia lập hồ sơ tội phạm tài ba nhưng đã lui về ở ẩn vì ám ảnh quá khứ, buộc phải tái xuất. Sát cánh cùng anh là Tuệ Lâm, nữ bác sĩ pháp y trẻ tuổi với đôi mắt sắc sảo nhìn thấu những bí mật của tử thi. Cả hai bị cuốn vào một trò chơi mèo vờn chuột điên rồ với một tên sát nhân tự xưng là "Họa Sĩ". Hắn không chỉ giết người, hắn đang sáng tạo nghệ thuật. Mỗi hiện trường vụ án là một tác phẩm sắp đặt tỉ mỉ, mỗi nạn nhân là một thông điệp thách thức gửi đến cảnh sát. Khi những "tác phẩm" tiếp theo lần lượt xuất hiện, Nam Phong nhận ra gã Họa Sĩ này không chọn nạn nhân ngẫu nhiên. Hắn đang vẽ lại những bóng ma trong quá khứ của chính anh. Liệu Nam Phong có kịp giải mã những mật mã ẩn trong xác chết để ngăn chặn nét vẽ cuối cùng, hay chính anh sẽ trở thành "kiệt tác" hoàn hảo nhất của hắn?

Chương 3

Chương 3

Bóng Ma Của Quá Khứ

Bệnh viện Đa khoa Thành phố S. 10:00 sáng.

Tiếng máy đo nhịp tim "bíp... bíp..." đều đặn như tiếng đếm ngược của một quả bom hẹn giờ. Nam Phong mở mắt, trần nhà màu trắng toát ập vào thị giác khiến anh nheo mắt lại vì chói. Đầu anh đau như búa bổ, dư chấn của vụ nổ tại Nghĩa trang Nghệ sĩ vẫn còn ong ong trong tai.

"Tỉnh rồi à? Mạng cậu lớn thật đấy."

Cục trưởng Hùng đang ngồi trên ghế sofa cạnh giường bệnh, tay lật giở một tập hồ sơ dày cộp. Gương mặt già nua của ông hằn lên những nếp nhăn lo âu.

Nam Phong gượng dậy, giật phăng dây truyền dịch trên tay ra mặc kệ máu rỉ. "Hiện trường thế nào? Trái tim đó...?"

"Cháy rụi rồi," ông Hùng thở dài, tháo kính lão xuống lau. "Nhà nguyện sụp đổ hoàn toàn. Đội pháp y chỉ thu thập được những mảnh vụn. Nhưng Tuệ Lâm đã kịp xét nghiệm mẫu mô từ trái tim trong chiếc hộp kính đó trước khi nó bị thiêu hủy."

Nam Phong nín thở chờ đợi. "Của ai?"

"Của một con lợn."

Nam Phong sững người, rồi bật cười. Một điệu cười khan, chua chát. "Một con lợn. Hắn đang sỉ nhục chúng ta. Hắn coi cảnh sát là một lũ lợn ngu ngốc chỉ biết chạy theo mồi nhử."

"Còn một chuyện nữa," Cục trưởng Hùng ngập ngừng, rút từ trong tập hồ sơ ra một bức ảnh đen trắng đã ố vàng. "Cậu nói hắn để lại một bức phác họa chì than vẽ mặt cậu ở Nhà hát? Hãy nhìn cái này."

Nam Phong cầm lấy bức ảnh. Đó là ảnh chụp hiện trường vụ án cuối cùng của "Gã Đồ Tể" ba năm trước – vụ án đã khiến Nam Phong sụp đổ. Nạn nhân là Lan Chi, vị hôn thê của anh, một họa sĩ tài năng. Cô ấy biến mất không dấu vết, chỉ để lại tại xưởng vẽ một bức tranh dang dở và một vũng máu lớn.

Nhưng điều khiến Nam Phong lạnh sống lưng là chi tiết ở góc bức tranh trong ảnh. Nét vẽ chì than đánh bóng, cách nhấn nhá các đường khối... nó giống hệt với bức phác họa hắn để lại đêm qua.

"Nét vẽ này..." Nam Phong thì thầm, tay run rẩy. "Đây là nét vẽ của Lan Chi."

"Không thể nào," ông Hùng lắc đầu. "Lan Chi đã chết. Chúng ta đều biết điều đó dù không tìm thấy xác. Cậu đang muốn nói hung thủ là..."

"Kẻ sát nhân đang bắt chước cô ấy," Nam Phong cắt ngang, ánh mắt trở nên sắc lạnh và đáng sợ. "Hoặc hắn đã giữ cô ấy đủ lâu để học được kỹ thuật này. Hắn không chỉ giết người. Hắn đang 'vẽ' lại ký ức của tôi."

Nam Phong đứng phắt dậy, vơ lấy chiếc áo khoác dính đầy bụi đất.

"Cậu đi đâu? Bác sĩ bảo cậu bị chấn động não..."

"Về nhà. Tôi cần lục lại hồ sơ gốc của Lan Chi. Có một thứ tôi đã bỏ sót."

Căn hộ của Nam Phong. 12:30 trưa.

Căn hộ của Nam Phong giống một nhà kho lưu trữ hơn là nơi ở. Rèm cửa luôn đóng kín mít. Bốn bức tường dán kín những bức ảnh tội phạm, sơ đồ tư duy và những bài báo cũ về "Gã Đồ Tể". Đây là "Cung điện ký ức" của anh, cũng là nhà tù giam cầm anh suốt ba năm qua.

Nam Phong lôi chiếc thùng carton cũ dưới gầm giường ra. Bụi bay mù mịt. Anh tìm thấy cuốn sổ tay phác thảo của Lan Chi. Anh lật từng trang, so sánh với tờ giấy note màu vàng mà hắn để lại ở Nhà hát.

Giống nhau đến 99%. Từ cách gạch chéo để tạo bóng (hatching) cho đến cách nhấn mạnh vào đôi mắt.

Reng... Reng...

Điện thoại bàn reo vang. Một số máy lạ.

Nam Phong nhấc máy, không nói gì. Bên kia đầu dây là một bản nhạc cổ điển vang lên du dương. Đó là bản Gymnopédie No.1 của Erik Satie – bản nhạc Lan Chi yêu thích nhất mỗi khi cô vẽ tranh.

"Anh có thích món quà ra mắt không, Nam Phong?"

Một giọng nói đã qua máy biến âm, rè rè và méo mó vang lên.

"Mày là ai?" Nam Phong gằn giọng, tay siết chặt ống nghe.

"Tôi là một người hâm mộ cũ," giọng nói tiếp tục, đầy vẻ trêu ngươi. "Lan Chi vẽ rất đẹp, phải không? Cô ấy có đôi bàn tay tuyệt vời. Tiếc là... cô ấy không còn dùng được chúng nữa. Nhưng tôi đã giữ chúng rất cẩn thận."

"Mày muốn gì?"

"Tôi muốn anh làm khán giả trung thành nhất của tôi. Opus 1 chỉ là khúc dạo đầu. Opus 2 đã hoàn thành. Anh có nhớ nơi anh và cô ấy lần đầu gặp nhau không?"

"Đừng đụng vào nơi đó!" Nam Phong hét lên.

"Muộn rồi. Vé mời đã được gửi đi. Hãy đến thưởng lãm trước khi màu sắc phai nhạt. Tạm biệt, Nhà phê bình."

Tút... tút... tút...

Nam Phong buông rơi điện thoại. Nơi lần đầu tiên anh và Lan Chi gặp nhau.

Đó là Học viện Mỹ thuật Thành phố.

Anh lao ra khỏi nhà, gọi điện cho Tuệ Lâm trong khi chạy xuống cầu thang bộ. "Tuệ Lâm! Mang đội kỹ thuật đến Học viện Mỹ thuật ngay lập tức! Phòng trưng bày số 4! Nhanh lên!"

Học viện Mỹ thuật Thành phố. 1:15 chiều.

Hôm nay là ngày Chủ nhật, trường học vắng lặng. Nam Phong đạp tung cửa phòng trưng bày số 4. Đây là nơi lưu giữ những tác phẩm điêu khắc thạch cao của sinh viên.

Không khí trong phòng lạnh lẽo, nồng nặc mùi formalin và mùi... hoa ly.

Ở giữa phòng, nơi thường đặt bức tượng David nổi tiếng, giờ đây là một "tác phẩm" mới.

Tuệ Lâm và đội cảnh sát ập đến ngay sau đó. Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ngay cả những người lính gan dạ nhất cũng phải quay mặt đi nôn thốn nôn tháo.

Trên bục gỗ là một người đàn ông. Ông ta bị lột sạch da mặt, cơ thịt đỏ hỏn lộ ra ngoài. Nhưng kinh khủng hơn cả, da mặt của ông ta đã được khâu lại một cách tỉ mỉ lên một cái khung tranh đặt ngay bên cạnh, được căng ra như một tấm vải canvas.

Trên tấm "vải" da người đó, hung thủ đã dùng máu để vẽ một nụ cười toe toét, méo mó.

Nam Phong bước lại gần, cố nén cơn buồn nôn. Nạn nhân là Giáo sư Hùng – người thầy dạy vẽ năm xưa của Lan Chi, và cũng là người từng chỉ trích tranh của cô là "vô hồn".

Dưới chân bục, một dòng chữ quen thuộc lại hiện lên dưới ánh đèn UV:

"OPUS 2: BỘ MẶT THẬT CỦA SỰ GIẢ DỐI"

Và bên cạnh dòng chữ, hung thủ để lại một vật chứng khiến tim Nam Phong ngừng đập.

Đó là một chiếc nhẫn bạc có khắc hình hoa lan. Chiếc nhẫn đính hôn mà Nam Phong đã trao cho Lan Chi ba năm trước. Nó vẫn sáng bóng, không hề dính một hạt bụi nào, như thể vừa được tháo ra khỏi tay người đeo.

Nam Phong quỳ sụp xuống, nắm chặt chiếc nhẫn trong tay. Cạnh sắc của chiếc nhẫn cứa vào lòng bàn tay anh rướm máu.

Hắn không chỉ bắt chước. Hắn đang sở hữu những kỷ vật của cô ấy.

"Phong," Tuệ Lâm đặt tay lên vai anh, giọng cô run rẩy nhưng cố giữ sự tỉnh táo chuyên môn. "Nhìn vào miệng nạn nhân đi."

Nam Phong ngẩng lên. Trong cái miệng không còn môi của Giáo sư Hùng, có một vật gì đó màu trắng được nhét sâu vào trong họng.

Tuệ Lâm dùng kẹp gắp nó ra. Đó là một cuộn giấy nhỏ.

Nam Phong mở tờ giấy ra. Bên trong không phải là chữ viết.

Đó là một dãy số tọa độ và một công thức hóa học phức tạp.

C${10}H{15}$N. (Methamphetamine?) Không... cấu trúc này khác.

"Đây là công thức của... chất bảo quản xác ướp Ai Cập cổ đại," Tuệ Lâm nhận định nhanh. "Và tọa độ này..."

Nam Phong nhìn dãy số. "10.776, 106.700... Đây là tọa độ của Thảo Cầm Viên cũ."

"Hắn đang chơi trò truy tìm kho báu trên xác người," Nam Phong đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu hận thù. Bóng ma quá khứ không chỉ quay lại để ám ảnh anh. Nó quay lại để nuốt chửng anh. "Tuệ Lâm, phân tích ADN trên chiếc nhẫn này ngay lập tức. Tôi muốn biết Lan Chi... có thực sự đã chết hay không."

Bên ngoài cửa sổ, trời bắt đầu đổ cơn mưa rào thứ hai trong ngày. Nhưng lần này, Nam Phong không còn cảm thấy lạnh nữa. Ngọn lửa giận dữ trong anh đang thiêu đốt tất cả.

Họa Sĩ Của Những Xác ChếtTrang 3

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!