Sự Im Lặng Chết Chóc
Sự Im Lặng Chết Chóc

Sự Im Lặng Chết Chóc

Tác GiảQuoc Phuc
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương7 Chương

Tóm Tắt

Một thi thể được tìm thấy ở tầng 40, chết đuối giữa một căn phòng hoàn toàn khô ráo. Một cơn mưa mang vị mặn chát của những nấm mồ cổ xưa. Đối với Elias Thorne, một thám tử tư sống cùng tiếng nhiễu sóng của những linh hồn, đây không chỉ là một vụ án mạng—đây là một vết nứt. London đang bị săn đuổi. Đại dương không còn chịu nằm yên trong bờ cõi của nó; nó đang dâng lên ngay trong buồng phổi của những người đang sống. Khi ranh giới giữa đường phố London và Rãnh vực Mariana bắt đầu xóa nhòa, Elias phải trả lời một câu hỏi kinh hoàng: Làm thế nào để ngăn chặn một kẻ sát nhân to lớn, vô hình và bất khả kháng như thủy triều? Hãy nín thở và bước vào, trước khi bạn cạn kiệt không khí.

Chương 2

Chương 2

Con Đường Muối

Chuyến đi thang máy xuống từ tầng 40 là một cực hình của sự ngột ngạt. Đèn không nhấp nháy, nhưng không khí bên trong chiếc hộp kim loại nhỏ bé trở nên nặng nề và ẩm ướt, bám dính vào da thịt như lớp len ướt sũng. Elias nhìn những con số chỉ tầng lầu giảm dần, tay anh lơ lửng gần khẩu súng lục nằm trong bao da bên trong áo khoác—không phải vì đạn dược có tác dụng nhiều với những linh hồn thủy triều cao, nhưng nó làm anh cảm thấy an tâm hơn.

Elena đang run rẩy, vòng tay tự ôm lấy mình. "Cái gì ở trên đó vậy? Tấm thảm... nó ướt sũng."

"Sự hiện hình," Elias lầm bầm, mắt dán vào bảng hiển thị. 30... 29... 28... "Khi một linh hồn đủ mạnh, hay đúng hơn, khi thực thể đứng sau nó đủ cổ xưa, nó không chỉ ám một nơi chốn. Nó phủ lớp thực tại của nó lên thực tại của chúng ta. Anh trai cô đã mời gọi một thứ gì đó vào, Elena. Một thứ mang theo cả đại dương đi cùng nó."

Họ xuống đến sảnh. Nơi này vắng tanh, một điều kỳ lạ đối với một tòa nhà cao cấp vào đầu buổi tối. Bàn lễ tân trống rỗng. Một vũng nước duy nhất nằm ngay giữa sàn đá cẩm thạch bóng loáng, tròn trịa hoàn hảo, phản chiếu chiếc đèn chùm bên trên.

Elias dẫn Elena đi vòng qua nó. "Đừng dẫm vào đó. Đừng chạm vào nó."

Họ lao ra ngoài màn đêm London lạnh lẽo. Cơn mưa đã nặng hạt hơn, gột rửa những con phố với tiếng rít nhịp nhàng. Elias dẫn cô đến xe của mình, một chiếc Jaguar màu đen tồi tàn trông như di vật từ những năm 70 nhưng lại gầm lên êm ái với động cơ đã được độ lại. Anh mở cửa cho cô, rồi trượt vào ghế lái, vặn chìa khóa.

"Chúng ta đi đâu đây?" Elena hỏi khi chiếc xe lao khỏi lề đường, lốp xe rít lên trên mặt đường nhựa ướt.

"Cô nói Julian bị ám ảnh bởi lịch sử hàng hải," Elias nói, liếc nhìn gương chiếu hậu. Những ngọn đèn đường phía sau họ dường như đang nổ tung, từng cái một, nhấn chìm con đường vào bóng tối như thể một bóng ma đang đuổi theo họ. "Nếu anh ta đánh cắp Trái Tim Của Vực Thẳm, anh ta sẽ không giữ nó trong căn penthouse. Đó chỉ là nơi anh ta chết. Anh ta sẽ có một nơi làm việc. Một nơi để nghiên cứu nó. Một nơi nào đó anh ta cảm thấy an toàn."

Elena suy nghĩ một chút, đôi tay run rẩy khi cài dây an toàn. "Anh ấy có một nhà kho. Dưới khu Docklands. Anh ấy đã cải tạo nó thành một phòng trưng bày riêng tư cho những thứ anh ấy không muốn công chúng nhìn thấy. Anh ấy gọi nó là 'The Airlock' (Khoang Chặn Khí)."

"Khu Docklands," Elias thở dài, đánh tay lái gấp. "Tất nhiên rồi. Gần sông. Anh ta cứ phải ở gần nước mới chịu."

Chuyến đi đến khu East End đầy căng thẳng. Tiếng nhiễu trong đầu Elias vẫn chưa giảm bớt; nó đã chuyển thành một tiếng ầm ì trầm thấp, giống như âm thanh của sóng siêu âm tàu ngầm. Mỗi khi cần gạt nước quét qua kính chắn gió, nước dường như bám lại lâu hơn một giây, tạo thành những hình thù trông giống như những ngón tay đang cào cấu trước khi bị gạt đi.

"Ông Thorne," Elena nói khẽ. "Ông nói linh hồn anh trai tôi đã bị bắt đi. Chúng ta có thể... lấy lại nó không?"

Elias siết chặt tay lái. "Những linh hồn bị bắt bởi Đám Người Cõi Sâu (The Deep Ones) không giống như những hồn ma bình thường. Chúng không chỉ bị mắc kẹt. Chúng đang... bị tiêu hóa. Nhưng nếu chúng ta nhanh, nếu chúng ta phá vỡ sự kết nối trước khi thủy triều hoàn toàn đổi dòng, thì có thể. Nhưng ưu tiên hàng đầu là bức tượng. Chừng nào hòn đá đó còn ở London, thành phố này còn có nguy cơ bị kéo xuống đáy nước."

Họ đến khu nhà kho. Đó là một mê cung của gạch và sắt, những con hẻm đầy bóng tối dẫn đến dòng nước đen ngòm cuộn trào của sông Thames. Nhà kho của Julian là một cấu trúc gạch cũ kỹ ở cuối bến tàu, tách biệt với phần còn lại.

Elias tắt máy. Sự im lặng ở đây thật khác biệt. Nó ẩm ướt và nặng nề.

"Ở sát cạnh tôi," Elias cảnh báo, lôi một túi nhỏ chứa bột màu xám từ túi áo ra. "Muối và mạt sắt. Nếu có thứ gì đến gần, hãy ném cái này vào mặt nó."

Họ tiếp cận cánh cửa thép nặng nề. Nó bị khóa, nhưng Elias không bận tâm dùng bộ mở khóa. Anh đặt tay lên kim loại, nhắm mắt lại. Anh không lắng nghe tiếng lẫy khóa, mà lắng nghe tiếng vọng của người cuối cùng chạm vào nó.

Sợ hãi. Vội vã. Tiếng lóng ngóng của chùm chìa khóa.

"Lần cuối đến đây anh ta đã chạy," Elias thì thầm. "Anh ta đã vô cùng khiếp sợ."

Elias đá mạnh vào cánh cửa tại một điểm yếu chính xác gần ổ khóa, và nó bật mở với một tiếng rên rỉ.

Bên trong 'The Airlock' rộng lớn và tối tăm, chất đầy những thùng hàng và những bức tượng được che phủ. Nhưng điều thu hút sự chú ý của Elias là trung tâm căn phòng. Một vòng tròn các máy hút ẩm công nghiệp được sắp xếp thành hình nhẫn, tất cả đều đang kêu vo vo ầm ĩ, được nối với một máy phát điện. Bên trong vòng tròn là một chiếc bàn, bừa bộn giấy tờ.

"Anh ấy đang cố làm khô không khí," Elena nhận ra. "Anh ấy đang cố ngăn nước lại."

Họ chạy đến bàn làm việc. Elias lục lọi đống giấy tờ. Bản đồ Thái Bình Dương. Biểu đồ đo độ sâu của Rãnh Mariana. Và một cuốn nhật ký, những trang giấy nhăn nheo như thể chúng đã bị ngâm nước và phơi khô nhiều lần.

Elias mở cuốn nhật ký đến mục cuối cùng. Nét chữ nguệch ngoạc, điên cuồng.

Trời không ngừng mưa. Ngay cả trong đầu tôi. Bức tượng thì thầm với tôi. Nó muốn trở về với nước, nhưng tôi không thể để nó đi. Lão Thuyền trưởng biết. Đáng lẽ tôi không bao giờ nên mua nó từ lão. Halloway. Lão đã nói dối. Nó không phải là một bức tượng. Nó là một quả trứng.

"Thuyền trưởng Halloway," Elias đọc to. "Cô có biết ông ta không?"

"Không," Elena nói, lo lắng nhìn quanh. "Nhưng Julian có nhắc đến một 'Thuyền trưởng' đã bán cho anh ấy các cổ vật."

Elias nhét cuốn nhật ký vào túi. "Chúng ta có một cái tên. Bây giờ chúng ta cần đi ngay."

TỎN.

Âm thanh vang lên, vọng khắp nhà kho như tiếng súng. Elias đông cứng người. Một giọt nước đơn lẻ đã rơi từ trần nhà cao xuống bàn làm việc, làm nhòe mực cuốn nhật ký.

TỎN. TỎN.

Thêm nhiều giọt nữa. Nhưng mái nhà không bị dột. Nước đang ngưng tụ từ không khí loãng, tụ lại trên các dầm thép phía trên họ.

"Chạy đi," Elias nói, giọng trầm xuống.

Đột nhiên, tiếng vo vo của các máy hút ẩm tắt ngúm. Máy phát điện tóe lửa và hỏng hẳn. Sự im lặng theo sau đinh tai nhức óc, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng nước chảy xiết.

Từ trong bóng tối của những thùng hàng, những hình bóng bắt đầu xuất hiện. Chúng có hình dạng giống con người, nhưng di chuyển với vẻ uyển chuyển không xương. Quần áo của chúng là những mảnh giẻ rách bằng rong biển và sự thối rữa. Da chúng nhợt nhạt, trương phồng và nhỏ nước ròng ròng.

Thralls. Những xác chết đuối phục vụ cho thực thể kia.

"Elena, chạy ra cửa!" Elias hét lên, rút khẩu súng lục ra. Anh nhắm vào hình bóng gần nhất và bóp cò. Tiếng súng nổ vang như sấm trong không gian kín. Viên đạn trúng vào ngực con quái vật, nhưng thay vì máu, nước biển đen ngòm phun ra. Hình bóng đó loạng choạng nhưng không ngã.

"Đạn không có tác dụng!" Elena hét lên.

"Tôi biết!" Elias hét trả. Anh chộp lấy một cây pháo sáng từ túi áo khoác—dụng cụ tiêu chuẩn cho các cuộc điều tra bến cảng—và bẻ gãy nó. Căn phòng chìm trong ánh sáng đỏ chói lòa.

Lửa là thứ duy nhất mà Cõi Sâu sợ hãi. Sức nóng. Sự khô ráo.

Những con Thrall rít lên, che mắt, lùi vào bóng tối.

"Đi! Ngay!"

Elias nắm lấy tay Elena, và họ chạy nước rút về phía lối ra. Sàn nhà trở nên trơn trượt, bị bao phủ bởi một lớp chất nhờn lan nhanh. Khi họ lao qua cửa nhà kho và trở lại màn đêm mưa gió, Elias nghe thấy một âm thanh khiến anh lạnh thấu xương.

Đó không phải là những con Thrall. Đó là dòng sông. Sông Thames đang cuộn trào, dâng cao, sủi bọt như thể đang sôi. Dòng nước đang đáp lại lời gọi.

Họ nhào vào chiếc Jaguar. Elias rồ ga, bánh xe quay tít khi họ lao đi khỏi bến tàu. Anh liếc lại phía sau. Nhà kho đang bị nuốt chửng bởi một màn sương mù dâng cao, và dòng sông dường như đang trèo lên bờ, vươn tay về phía họ.

"Thuyền trưởng Halloway này ở đâu?" Elena hỏi, thở hổn hển, bám chặt vào bảng điều khiển.

Elias lôi cuốn nhật ký ra và ném cho cô. "Tìm địa chỉ. Tên tàu. Bất cứ thứ gì. Bởi vì chúng ta vừa chọc vào tổ ong vò vẽ, và cả đại dương sắp sửa bắt đầu tấn công."

Elena lật qua những trang giấy ẩm ướt dưới ánh đèn đường lướt qua. "Đây rồi! Có một biên lai kẹp ở phía sau. 'Nhà trọ The Barnacle', Gravesend. Ký tên 'Halloway'."

"Gravesend (Nơi chôn cất)," Elias lầm bầm, sang số. "Cái tên thật phù hợp. Có vẻ như chúng ta đang đi đến điểm cuối của con đường rồi."

Khi họ lái xe, Elias nhìn vào bàn tay mình trên cần số. Các đầu ngón tay anh đang nhăn nheo, teo lại như thể anh đã ngâm trong bồn tắm hàng giờ. Sự thối rữa đang lan rộng. Họ không còn nhiều thời gian trước khi chết đuối ngay trên cạn, giống như Julian.

Sự Im Lặng Chết ChócTrang 2

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!