Sự Im Lặng Chết Chóc
Sự Im Lặng Chết Chóc

Sự Im Lặng Chết Chóc

Tác GiảQuoc Phuc
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương7 Chương

Tóm Tắt

Một thi thể được tìm thấy ở tầng 40, chết đuối giữa một căn phòng hoàn toàn khô ráo. Một cơn mưa mang vị mặn chát của những nấm mồ cổ xưa. Đối với Elias Thorne, một thám tử tư sống cùng tiếng nhiễu sóng của những linh hồn, đây không chỉ là một vụ án mạng—đây là một vết nứt. London đang bị săn đuổi. Đại dương không còn chịu nằm yên trong bờ cõi của nó; nó đang dâng lên ngay trong buồng phổi của những người đang sống. Khi ranh giới giữa đường phố London và Rãnh vực Mariana bắt đầu xóa nhòa, Elias phải trả lời một câu hỏi kinh hoàng: Làm thế nào để ngăn chặn một kẻ sát nhân to lớn, vô hình và bất khả kháng như thủy triều? Hãy nín thở và bước vào, trước khi bạn cạn kiệt không khí.

Chương 3

Chương 3

Sự Hối Hận Của Thuyền Trưởng

Gravesend (Nơi Chôn Cất) quả thực xứng đáng với cái tên của nó. Đó là nơi dòng sông Thames mở rộng ra, trông bớt giống một con sông mà giống một cái miệng đen ngòm đang há to sẵn sàng nuốt chửng cả biển cả hơn. Mưa ở đây xối xả, nện vào nóc chiếc Jaguar với sự dữ dội khiến cuộc trò chuyện trở nên khó khăn.

Elias đỗ xe trong bãi bùn bên ngoài một tòa nhà bằng gỗ xiêu vẹo: Nhà Trọ The Barnacle. Tấm biển đung đưa chênh vênh trong gió, rên rỉ như một con hải âu sắp chết.

"Phổi của tôi," Elena thều thào, ôm lấy ngực. "Cảm giác như... như thể tôi vừa nuốt cả một cốc nước muối vậy."

Elias nhìn cô. Môi cô đang chuyển sang màu xanh nhợt nhạt. Anh ho, và khi đưa tay ra khỏi miệng, có một chất lỏng trơn, trong suốt trong lòng bàn tay. Không phải nước bọt. Là nước biển.

"Sự kết nối đang mạnh lên," Elias nói, giọng khản đặc. "Chúng ta đang chết đuối, Elena. Từ từ. Chúng ta có lẽ còn hai giờ nữa trước khi phổi hoàn toàn chứa đầy nước ngay trên cạn."

Anh kiểm tra khẩu súng lục của mình, nạp lại những viên đạn mà anh đã tự tay khắc, viết những cổ ngữ trói buộc lên chì. Chúng sẽ không giết được người chết, nhưng có thể làm chậm chúng lại. "Ở sát tôi. Và nếu cô thấy nước dâng lên từ sàn nhà, hãy leo lên cao."

Họ đẩy cửa bước vào quán trọ.

Bên trong mờ mịt, được thắp sáng bởi những chiếc đèn lồng hàng hải chập chờn. Không khí nồng nặc mùi bia cũ, mùn cưa và mùi hôi thối nồng nặc của thủy triều thấp. Khách khứa thưa thớt—những hình bóng co ro trong các góc tối, uống rượu với sự im lặng ảm đạm của những người đàn ông đã nhìn thấy quá nhiều về biển cả.

Người pha chế, một người phụ nữ với cánh tay như thân cây và đeo băng bịt mắt, trừng mắt nhìn họ khi họ bước vào. Elias phớt lờ bà ta và quét mắt khắp phòng. Ở phía xa, ngồi một mình tại chiếc bàn được chạm khắc từ nắp hầm tàu, là một người đàn ông phù hợp với năng lượng tỏa ra từ cuốn nhật ký. Ông ta già nua, làn da phong trần như tấm da thuộc phơi ngoài nắng, và ông ta đang nhìn chằm chằm vào ly rượu rum như thể nó chứa đựng những bí mật của vũ trụ.

Elias bước tới, đôi ủng của anh nện nặng nề trên sàn nhà dính nhớp. Anh kéo ghế và ngồi đối diện với ông già. Elena lo lắng đứng lơ lửng phía sau anh.

"Thuyền trưởng Halloway," Elias nói. Đó không phải là một câu hỏi.

Ông già không ngẩng lên. "Cậu có mùi của Rãnh Vực," Halloway khàn giọng. Giọng ông ta như tiếng đá nghiền vào nhau. "Cậu đã mang theo sự ẩm ướt đến đây."

"Bạn ông, Julian Vane, đã chết," Elias nói thẳng thừng. "Chết đuối ngay trong phòng khách."

Bàn tay Halloway run lên, làm đổ một giọt rượu rum. "Tôi đã bảo hắn. Tôi đã bảo thằng ngốc đó. Đừng mở cái hộp ra. Nhưng hắn tham lam. Những kẻ sưu tầm... chúng nghĩ chúng có thể sở hữu thế giới. Chúng không hiểu rằng có những phần của thế giới sở hữu ngược lại chúng."

"Ông ấy viết rằng ông đã nói dối ông ấy," Elena lên tiếng, giọng cô run rẩy vì giận dữ và khó thở. "Ông nói đó là một bức tượng thần. Ông không nói với anh ấy đó là một quả trứng."

Halloway cuối cùng cũng ngẩng lên. Đôi mắt ông ta trắng dã, mù lòa vì đục thủy tinh thể, nhưng dường như ông ta nhìn thấy họ rất rõ. "Nếu tôi nói với hắn đó là trứng của một Leviathan (Quái vật biển khổng lồ), liệu hắn có lấy nó không? Tôi cần tống khứ nó đi! Tôi đã trục vớt nó ba năm trước. Kể từ đó, tôi chưa bao giờ ngủ yên. Tôi chưa bao giờ được khô ráo. Nó gọi mẹ nó. Và bà ta đang đến."

"Nó đang ở đâu, Halloway?" Elias chồm người tới, tiếng nhiễu trong đầu anh gào thét cảnh báo. "Julian đã giấu nó. Anh ta nhận ra nó là gì và đã giấu nó đi. Anh ta sẽ mang một quả trứng biển sâu đến đâu để ngăn nó nở?"

Halloway bật ra một tiếng cười khô khốc, khò khè rồi chuyển thành cơn ho. Ông ta khạc ra mật đen vào khăn tay. "Để ngăn nó nở... cậu cần nhiệt. Nhiệt độ cực cao. Sự khô hạn. Sự đối lập của vực thẳm."

Đầu óc Elias chạy đua. Nhiệt. "Xưởng Đúc Cũ," Elias thì thầm. "Julian sở hữu cổ phần trong xưởng sắt bỏ hoang ở Shoreditch. Anh ấy thường nói về những lò cao cũ kỹ."

"Sẽ chẳng quan trọng nữa đâu," Halloway lẩm bẩm, nắm chặt mép bàn. "Nhìn cửa sổ đi."

Elias quay lại. Mưa tạt vào kính cửa sổ không còn trượt xuống nữa. Nó đang ép chặt vào kính, dựng lên một bức tường nước ở bên ngoài. Mực nước đang dâng lên, thách thức trọng lực. Quán rượu đang bị nhấn chìm, không phải bởi lũ lụt từ sông, mà bởi một bong bóng nước biển cục bộ bao quanh tòa nhà.

"Bà ta ở đây rồi," Halloway thì thầm.

Kính vỡ tan.

Đó không phải là tiếng vỡ; đó là một vụ nổ. Một dòng thác nước đen, lạnh buốt ập vào quán rượu, cuốn phăng bàn ghế sang một bên. Những người khách hét lên, nhưng tiếng kêu của họ bị cắt đứt khi dòng nước tóm lấy họ, kéo họ xuống dưới bề mặt đang dâng lên nhanh chóng.

"Lên lầu!" Elias gầm lên, chộp lấy Elena.

Họ trèo lên cầu thang khi mực nước dâng lên với tốc độ kinh hoàng, xoáy quanh thắt lưng họ. Nước lạnh như băng và châm chích như axit. Elias bắn hai phát súng xuống nước vào những hình bóng đang lao đi bên dưới bề mặt—những bàn tay nhợt nhạt, chới với.

Halloway không di chuyển. Ông ta ngồi tại bàn của mình khi dòng nước tràn qua người. Ông ta nhìn Elias bằng đôi mắt mù lòa và hét lên một điều cuối cùng. "Muối! Nó ghét lửa, nhưng nó ăn muối! Đừng để quả trứng chạm vào nước muối!"

Sau đó, một cái bóng khổng lồ với những xúc tu trồi lên từ sàn nhà bên dưới viên Thuyền trưởng. Với tiếng gỗ gãy răng rắc ghê rợn, Halloway bị kéo xuống đáy sâu tăm tối của sàn quán rượu, biến mất ngay lập tức.

Elias và Elena lên đến tầng hai, thở hổn hển tìm không khí. Nước đang liếm vào bậc thang trên cùng.

"Cửa sổ!" Elias chỉ vào một cửa sổ mái nhỏ ở cuối hành lang. "Chúng ta phải nhảy sang mái nhà kho bên cạnh."

"Tôi không thể!" Elena khóc, ho dữ dội. "Tôi không thở được!"

Elias nắm lấy vai cô, lay mạnh. "Nếu cô ở lại đây, cô sẽ trở thành một trong số chúng. Cô sẽ trở thành một Thrall. Cô có muốn gặp lại anh trai mình theo cách đó không? Như một con quái vật?"

Mắt Elena mở to. Cô lắc đầu.

"Vậy thì di chuyển đi!"

Elias đá tung cửa sổ. Gió gào thét, mang theo bọt nước của dòng sông Thames đang bão tố. Anh giúp Elena trèo ra ngoài, lên những viên ngói trơn trượt của mái nhà kho liền kề. Bên dưới họ, quán trọ The Barnacle đang rên rỉ. Toàn bộ cấu trúc đang oằn mình, sụp đổ vào trong như thể bị nghiền nát bởi áp lực của đại dương sâu thẳm, mặc dù nó đang nằm trên đất liền.

Họ bò qua mái nhà, trượt và ngã, cho đến khi chạm được con hẻm đầy bùn phía sau tòa nhà.

Họ ngã xuống nền đá cuội ướt át, ho ra nước. Elias vỗ mạnh vào lưng Elena cho đến khi cô ộc ra một ngụm nước muối.

"Xưởng Sắt," Elias thở khò khè, lau miệng. "Shoreditch. Chúng ta phải đến đó. Chúng ta phải đốt nó."

"Đốt cái gì?" Elena hỏi, giọng khàn đặc.

"Quả trứng," Elias nói, nhìn vào đống đổ nát của quán rượu, giờ chỉ còn là một đống gỗ vụn đang chìm dần vào hồ nước đen sủi bọt. "Trước khi nó nở. Bởi vì nếu thứ đó được sinh ra ở London, toàn bộ thành phố này sẽ nằm dưới đáy biển vào sáng mai."

Họ chạy lại chiếc Jaguar. Động cơ nổ lụp bụp nhưng vẫn khởi động được. Khi họ lái xe đi, Elias nhìn vào gương chiếu hậu. Vũng nước nơi quán trọ từng đứng đang mở rộng, chảy tràn xuống phố đuổi theo họ như một con rắn nước sống động.

"Lái nhanh lên," Elena thì thầm.

"Tôi đang cố đây," Elias nghiến răng. Anh đạp chân ga sát sàn. "Nhưng rất khó để chạy đua với thủy triều."

Sự Im Lặng Chết ChócTrang 3

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!