Sự Im Lặng Chết Chóc
Sự Im Lặng Chết Chóc

Sự Im Lặng Chết Chóc

Tác GiảQuoc Phuc
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương7 Chương

Tóm Tắt

Một thi thể được tìm thấy ở tầng 40, chết đuối giữa một căn phòng hoàn toàn khô ráo. Một cơn mưa mang vị mặn chát của những nấm mồ cổ xưa. Đối với Elias Thorne, một thám tử tư sống cùng tiếng nhiễu sóng của những linh hồn, đây không chỉ là một vụ án mạng—đây là một vết nứt. London đang bị săn đuổi. Đại dương không còn chịu nằm yên trong bờ cõi của nó; nó đang dâng lên ngay trong buồng phổi của những người đang sống. Khi ranh giới giữa đường phố London và Rãnh vực Mariana bắt đầu xóa nhòa, Elias phải trả lời một câu hỏi kinh hoàng: Làm thế nào để ngăn chặn một kẻ sát nhân to lớn, vô hình và bất khả kháng như thủy triều? Hãy nín thở và bước vào, trước khi bạn cạn kiệt không khí.

Chương 5

Chương 5

Tiếng Vọng Rỗng Tuếch

Vụ nổ diễn ra trong im lặng. Đó là nghịch lý ám ảnh những giấc mơ của Elias trong bóng tối bao trùm sau đó. Khi lượng sắt siêu nóng của lò nung gặp đại dương siêu nhiên bị nén bên trong Quả Trứng, vật lý và ma thuật đã va chạm. Không có tiếng nổ lớn, không có tiếng gầm rú. Chỉ có một sự giãn nở dữ dội, bất ngờ của màu trắng. Nước chuyển thành hơi nước ngay lập tức—một quả bom áp suất quét sạch xưởng đúc. Ngọn lửa bị dập tắt. Nước bị bốc hơi. Và những con Thrall... những con Thrall đơn giản là ngừng tồn tại dưới dạng vật chất sinh học, bị luộc chín ngay lập tức trong đám mây sương mù siêu nhiệt đang giãn nở.

Sau đó, không còn gì cả.

Elias tỉnh dậy với mùi thuốc sát trùng và tiếng bíp nhịp nhàng của máy móc. Anh không ở địa ngục; anh đang ở trong một phòng riêng tại Bệnh viện St. Thomas.

Anh cố ngồi dậy, nhưng một cơn đau nhói ở ngực ghim anh nằm xuống. Xương sườn anh được băng bó, và hai cánh tay quấn đầy băng gạc. Anh hít một hơi. Không khí lạo xạo trong cổ họng, khô khốc và ngứa ngáy.

Khô.

Anh khựng lại. Anh hít một hơi nữa. Cảm giác chết đuối, thứ chất lỏng ảo ảnh đã lấp đầy phổi anh suốt mười hai giờ qua, đã biến mất. Không khí trong lành, đã qua xử lý và khô ráo một cách thú vị.

Nhưng có gì đó không ổn.

Elias nhắm mắt lại và lắng nghe. Thông thường, bệnh viện là nơi ồn ào nhất thế giới đối với một người có "tình trạng" như anh. Đó là những trạm trung chuyển của linh hồn. Các hành lang lẽ ra phải tràn ngập những lời thì thầm bối rối của những người vừa qua đời, tiếng nhiễu của những linh hồn bám lấy người thân, những luồng gió lạnh của cái chết đi ngang qua.

Nhưng không có gì cả.

Sự im lặng. Một sự im lặng tuyệt đối, kinh hoàng.

Như thể tần số tâm linh của London đã bị tắt tiếng. Tiếng nhiễu trong đầu anh, người bạn đồng hành mà anh căm ghét suốt hai mươi năm qua, đã biến mất. Anh hoàn toàn cô độc trong chính hộp sọ của mình.

"Ông Thorne?"

Giọng nói làm anh giật mình. Một y tá đứng ở cửa, cầm một bìa hồ sơ. "Ông đã tỉnh. Tốt quá. Thám tử Miller đang ở bên ngoài. Ông ấy đã đợi hàng giờ rồi."

"Cho ông ấy vào," Elias thều thào. Giọng anh nghe lạ lẫm với chính tai mình—rỗng tuếch, không có bản nhạc nền của người chết.

Thanh tra Thám tử Miller bước vào, trông mệt mỏi. Ông ta là một mối quen biết cũ của Elias, một người biết đủ nhiều để không hỏi Elias phá án như thế nào, mà chỉ hỏi ai là người cần bắt giữ.

"Trông cậu tệ lắm, Elias," Miller nói, kéo một chiếc ghế lại gần. "Cứu hỏa nói là nổ khí ga. Đường ống cũ trong xưởng đúc. Cậu may mắn lắm mới thoát được. Cả nơi đó giờ không ổn định chút nào."

"Còn cô gái?" Elias hỏi, phớt lờ câu chuyện ngụy tạo. "Elena Vane?"

"Cô ấy ổn. Ổn một cách đáng ngạc nhiên," Miller cau mày, lật cuốn sổ tay ra. "Đã tự xuất viện sáng nay. Nói rằng cô ấy phải về nhà. Cô ấy để lại cái này cho cậu."

Miller đưa cho Elias một phong bì dán kín. Nó ẩm ướt, giấy bị cong vênh.

Elias xé mở nó bằng những ngón tay băng bó. Bên trong là một tấm séc—với số tiền gấp đôi con số họ đã thỏa thuận—và một tờ giấy ghi chú được viết bằng nét chữ nghiêng thanh lịch.

Cảm ơn ông, ông Thorne. Tiếng ồn đã dừng lại. Cuối cùng cũng yên tĩnh. - E.

"Cô ấy có vẻ... kỳ lạ," Miller nhận xét, quan sát phản ứng của Elias. "Bình tĩnh. Quá bình tĩnh đối với một người vừa sống sót sau một vụ nổ. Và cô ấy uống nước liên tục. Hàng lít nước. Mỗi lần tôi nhìn cô ấy, cô ấy đều đứng ở bình nước."

Elias cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo đọng lại trong bụng, nặng nề hơn cả nước biển trước đó. Anh nhìn lại tờ ghi chú. Tiếng ồn đã dừng lại.

"Miller," Elias nói, giọng trầm xuống. "Họ có tìm thấy gì trong lò nung không? Xỉ than? Mảnh vụn?"

"Không có gì," Miller lắc đầu. "Sạch bong. Chỉ có tro. Bất cứ thứ gì phát nổ trong đó đều đã bốc hơi hết mọi thứ."

Elias hất chăn ra, đu đưa chân xuống giường. Căn phòng quay cuồng, nhưng anh nghiến răng chịu đựng.

"Này, Elias, cậu không đi đâu cả. Cậu bị bỏng độ hai và hít phải khói nghiêm trọng."

"Tôi phải đi, Miller. Chuyện chưa kết thúc." Elias chộp lấy quần áo của mình, được gấp gọn trên ghế. Chúng có mùi khói và ozone. "Vụ nổ... nó không giết được nó."

"Giết cái gì?"

"Thực thể đó," Elias lẩm bẩm, chật vật mặc áo sơ mi. "Tôi đã phạm sai lầm, Miller. Cuốn nhật ký... Halloway nói đó là một Quả Trứng. Tôi nghĩ ngọn lửa sẽ giết chết phôi thai bên trong. Nhưng nếu nó không phải là một Quả Trứng thì sao?"

"Elias, cậu đang nói nhảm đấy."

Elias khựng lại, cài cúc áo với đôi tay run rẩy. "Nó không phải là một quả trứng sinh học, Miller. Nó là một nhà tù. Một đơn vị giam giữ được tạo ra từ áp suất biển sâu. Tôi đã không giết con quái vật. Tôi đã phá vỡ cái khóa."

"Và bây giờ nó ở đâu?" Miller hỏi, giọng đầy vẻ hoài nghi.

"Năng lượng không tự nhiên biến mất," Elias nói, nhìn vào khoảng không trống rỗng nơi anh thường nghe thấy ma quỷ. "Nó chuyển đổi. Những linh hồn không biến mất, Miller. Chúng đang trốn. Chúng im lặng vì chúng khiếp sợ. Một thứ gì đó đang đi lại ở London khiến ngay cả người chết cũng phải sợ hãi."

Anh nhìn vào tờ giấy của Elena. Cuối cùng cũng yên tĩnh.

"Cô ấy là người em song sinh," Elias thì thầm, sự thật ập đến như một cú đấm vật lý. "Julian là vật chứa đầu tiên. Anh ta chết vì cơ thể quá yếu để chịu được áp lực. Elena là lựa chọn thứ hai. Thực thể đó không rút lui về đại dương. Nó đã nhảy vào vật chứa tương thích gần nhất."

"Cậu nghĩ cô gái bị quỷ ám?"

"Không phải quỷ ám," Elias nói, chộp lấy áo khoác. "Bị chiếm đóng. Cô ấy đang trở thành cánh cửa. Nếu tôi không ngăn cô ấy lại, cô ấy sẽ mang cả Rãnh Mariana đến giữa khu Mayfair."

Elias khập khiễng bước ra khỏi phòng, Miller đi theo sau anh.

"Tôi sẽ lái xe," Miller thở dài, nhận ra ông không thể ngăn cản anh. "Đi đâu?"

"Penthouse nhà Vane," Elias nói. "Vùng đất cao. Nếu ông định làm ngập một thành phố, ông sẽ bắt đầu từ đỉnh."

Chuyến xe đến căn penthouse thật đáng lo ngại. Mưa đã tạnh, nhưng bầu trời vẫn giữ một màu tím bầm tím. Đường phố khô ráo—một cách bất thường. Những vũng nước bốc hơi ngay trước mắt họ. Không khí đang hút sạch độ ẩm từ mọi thứ. Môi Elias nứt nẻ và rỉ máu.

"Đó là Thủy Triều Rút," Elias giải thích khi họ lao qua dòng xe cộ. "Trước khi sóng thần ập đến, nước sẽ rút lại. Thực thể đó đang tập hợp sức mạnh, hút tất cả độ ẩm trong thành phố về một điểm."

Họ đến tòa nhà. Người quản lý đã đi vắng. Sảnh đợi đầy những cái cây khô héo; những cây dương xỉ đã biến thành bụi nâu. Đài phun nước ở trung tâm khô khốc trơ đáy.

Họ đi thang máy lên. Sự im lặng đinh tai nhức óc. Không có tiếng máy móc ầm ì, không có tiếng xe cộ xa xa. Chỉ có tiếng thở của chính họ.

Khi cửa thang máy mở ra ở tầng 40, độ ẩm ập vào họ như một bức tường. Không chỉ là ẩm ướt; đó là một cơn bão nhiệt đới bị nhốt trong nhà. Sương mù cuộn xoáy dọc sàn nhà.

"Lùi lại," Elias cảnh báo Miller. Anh rút súng lục, dù biết nó vô dụng. Anh cần tìm cách trói buộc cô ta, không phải bắn cô ta.

Họ bước vào phòng khách. Đồ đạc đã bị đẩy sát vào tường. Ở giữa phòng, nơi Julian đã chết, Elena đang đứng.

Cô đang quay mặt về phía cửa sổ, nhìn ra thành phố. Cô mặc một chiếc váy lụa trắng ướt sũng, dính chặt vào da. Tóc cô trôi nổi quanh đầu như thể cô đang ở dưới nước, thách thức trọng lực.

"Elena?" Elias gọi khẽ.

Cô từ từ quay lại. Đôi mắt cô không còn là của con người. Lòng trắng đã biến mất, thay thế bằng một bóng tối màu xanh phát quang cuộn xoáy. Làn da cô trong suốt, để lộ những tĩnh mạch đang đập với dòng chất lỏng màu đen.

"Ông Thorne," cô nói. Giọng cô là một dàn hợp xướng của hàng ngàn thủy thủ chết đuối, chồng lên giọng nói của chính cô. "Ông đã phá vỡ cái vỏ. Cảm ơn. Ở trong đó thật là... chật chội."

"Elena, nghe tôi này," Elias bước tới, giơ tay lên. "Cô rất mạnh mẽ. Cô là Elena Vane. Đừng để nó nhấn chìm cô."

Cô mỉm cười, và nước tràn ra từ khóe môi cô. "Nhấn chìm? Ồ, không. Tôi không chết đuối, Elias. Tôi là Đại Dương. Và Đại Dương đang... khát."

Cô giơ tay lên. Độ ẩm trong không khí ngưng tụ ngay lập tức thành những ngọn giáo băng lởm chởm, lơ lửng quanh cô.

"Rời khỏi đây," cô ra lệnh. "Tôi phải hoàn thành những gì anh trai tôi đã bắt đầu. Tôi phải mang Cõi Sâu đến đây. Thế giới này quá khô, Elias. Nó làm xước da tôi. Tôi sẽ làm cho nó mềm mại. Tôi sẽ làm cho nó ướt át. Mãi mãi."

Miller rút súng. "Đứng im!"

Elena cười. Âm thanh giống như tiếng sóng vỗ. "Ông không thể bắt biển cả đứng im được đâu, Thám tử."

Cô búng cổ tay. Một luồng nước áp suất cao phun ra từ lòng bàn tay cô, đánh thẳng vào ngực Miller. Ông bay ngược ra sau, đập vào cửa thang máy, bất tỉnh.

Elias vẫn đứng vững. Anh không có vũ khí nào có thể làm tổn thương một vị thần. Nhưng anh có kiến thức.

"Ngươi không phải là Đại Dương," Elias hét lên lấn át tiếng gió đang nổi lên trong phòng. "Ngươi chỉ là một ký sinh trùng! Một sinh vật của bóng tối đang cố sống trong ánh sáng!"

"Còn ngươi là gì, Thám tử?" Elena trôi lại gần hơn, chân không chạm sàn. "Ngươi trống rỗng. Ta có thể nghe thấy sự im lặng của ngươi. Ngươi đã từ bỏ đôi mắt của mình để cứu thành phố này, và giờ đây, ngươi chẳng có gì cả."

Cô đặt một bàn tay ướt, lạnh lên má Elias. Cái chạm bỏng rát như băng đá.

"Ta có thể trả lại nó," cô thì thầm, những giọng nói trong cổ họng cô dịu lại. "Ta có thể ban cho ngươi sự bình yên. Hãy gia nhập thủy triều, Elias. Không còn đau đớn. Không còn tiếng nhiễu. Chỉ còn giấc ngủ xanh thẳm."

Elias cảm thấy sự cám dỗ. Nó thật mạnh mẽ. Lời hứa về sự lãng quên. Nhưng rồi anh nhìn vào mắt cô—vực thẳm sâu không đáy—và anh thấy một điều gì đó. Một tia sợ hãi nhỏ nhoi.

Cô ta đang sợ. Không phải sợ anh. Mà sợ nhiệt.

Elias nhớ lại lò nung. Nó đã không giết được cô ta, nhưng nó đã làm cô ta bị thương. Nó đã buộc cô ta phải chui ra.

Anh nhìn qua vai cô ta, tới bảng điều khiển nhà thông minh trên tường. Máy điều nhiệt.

"Giấc ngủ là dành cho kẻ chết," Elias nghiến răng.

Anh lao qua người cô, không tấn công cô, mà lao về phía bảng điều khiển. Anh đấm vỡ nắp kính và giật đứt dây điện, chập chúng lại với nhau.

"Ghi đè hệ thống!" Elias hét lên. "Nhiệt độ tối đa!"

Hệ thống sưởi khẩn cấp của căn penthouse khởi động. Nhưng Elias không dừng lại ở đó. Anh chộp lấy một chân nến nặng và đập vỡ van của lò sưởi gas, sau đó ném cái bật lửa mà anh đã lấy từ xưởng đúc của Julian vào.

BÙM.

Một bức tường lửa bùng lên khắp phòng, chia cắt anh và Elena.

Thực thể hét lên—một âm thanh làm vỡ tan những cửa sổ còn lại. Ngọn lửa không đủ để giết cô ta, nhưng nó phá vỡ sự tập trung của cô ta. Những ngọn giáo băng rơi xuống sàn, vỡ tan tành.

"Chuyện này chưa xong đâu!" thực thể rít lên. Cơ thể Elena co giật, vặn vẹo một cách phi tự nhiên. Cô đập vỡ cửa sân thượng và lao ra ngoài màn đêm, biến mất vào màn sương mù của London.

Elias ngã quỵ xuống đầu gối, thở hổn hển trong căn phòng bỗng chốc nóng hầm hập. Anh kiểm tra Miller. Vị thám tử vẫn còn sống, đang rên rỉ.

Elias nhìn ra cửa sân thượng đã vỡ. Bên dưới, ánh đèn thành phố đang nhấp nháy. Sương mù đang dày lên, cuộn qua các con phố như một cơn sóng thần trắng xóa.

Sự im lặng đã biến mất. Bây giờ, anh có thể nghe thấy nó. Âm thanh của một tỷ gallon nước, đang lao qua các kênh vô hình của không khí, tìm đến họ.

Sự Im Lặng Chết ChócTrang 5

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!