Hành trình rời khỏi căn penthouse nhà Vane không phải là đi bộ; đó là một cuộc bơi lội qua bầu không khí đã quên mất cách tồn tại ở dạng khí. Màn "sương mù" mà Elias nhìn thấy từ ban công là sự ngưng tụ của độ ẩm tâm linh nặng nề. Nó có vị mặn và mùi của sự thối rữa cổ xưa. Khi Elias và Thám tử Miller lảo đảo bước ra khỏi sảnh tòa nhà, họ thấy London đã biến đổi.
Nó không chỉ ướt. Nó đã bị nhấn chìm.
Những bóng ma của các sinh vật biển sâu trôi nổi qua các con phố ở Mayfair. Những con sứa trong suốt, phát quang sinh học to bằng những chiếc ô tô trôi lẳng lặng giữa các ngọn đèn đường, xúc tu của chúng quét qua màn sương, châm chích vào các bức tường gạch khiến chúng rít lên và vỡ vụn khi tiếp xúc. Một vài người đi bộ không may mắn còn ở bên ngoài đã bị đông cứng trong trạng thái vô thức, đứng ở các góc phố, miệng há hốc, chết đuối ngay trên cạn khi nước trong không khí tràn vào phổi họ.
"Chúa ơi," Miller thì thầm, ôm lấy ngực đau nhức. Ông chĩa súng vào một cái bóng lướt qua trông đáng ngờ giống như một con cá mập đầu búa được làm từ khói. "Elias, chúng ta đang nhìn thấy cái quái gì vậy?"
"Sự chồng chập," Elias nói, kéo cổ áo lên. Hơi nóng từ đám cháy trong penthouse đã giúp họ có chút thời gian, làm khô khu vực xung quanh họ, nhưng cái lạnh đang len lỏi trở lại. "Cô ta đang sáp nhập Rãnh Mariana với London. Hai nơi không thể chiếm giữ cùng một không gian, Miller. Một nơi phải nhường chỗ. Cô ta định để London là nơi bị phá vỡ."
"Cô ta đã đi đâu?" Miller hỏi, giọng run rẩy.
Elias nhìn theo dòng chảy của sương mù. Nó đang di chuyển có mục đích, một dòng chảy lao về phía đông. "Cô ta đang đi theo dòng sông. Cô ta cần một cái cổng. Một nơi mà cô ta có thể phá vỡ rào cản vật lý giữa biển và thành phố. Cô ta đang đến Rào chắn sông Thames (Thames Barrier)."
"Rào chắn sao?" Mắt Miller mở to. "Nếu cô ta mở những cánh cổng đó trong đợt triều cường bão tố này..."
"Thì Biển Bắc sẽ tràn vào," Elias kết thúc một cách u ám. "Và cùng với nó là cơ thể vật lý của Người Mẹ. Chúng ta cần một chiếc thuyền."
Họ trưng dụng một chiếc xuồng cảnh sát từ một bến tàu vắng vẻ gần Westminster. Trạm Cảnh sát Đường sông trống rỗng, các sĩ quan có lẽ đã khuất phục trước "căn bệnh chết đuối" đang quét qua thành phố. Miller cầm lái, các khớp ngón tay trắng bệch, trong khi Elias đứng ở mũi tàu, một tay cầm súng bắn pháo sáng và tay kia cầm một túi muối mỏ.
Sông Thames là một cơn ác mộng. Nước đen ngòm, sôi sục và đầy rẫy những thứ không thuộc về một dòng sông. Những cái lưng có vảy khổng lồ phá vỡ mặt nước, cuộn tròn trong dòng nước tối tăm. Con thuyền chao đảo dữ dội khi có thứ gì đó đâm mạnh vào thân tàu.
"Giữ vững tay lái!" Elias hét lên át tiếng gầm của gió.
"Tôi đang cố đây!" Miller hét trả, vật lộn với vô lăng. "Dòng chảy... nó đang kéo chúng ta ra biển! Nó giống như một cục nam châm vậy!"
Khi họ lao qua Canary Wharf, những tòa nhà chọc trời hiện ra lờ mờ như những rạn san hô trong bóng tối, ánh đèn nhấp nháy rồi vụt tắt. Tiếng nhiễu trong đầu Elias quay trở lại, nhưng lần này không phải là tiếng ồn. Đó là áp lực. Một sức nặng nghiền nát khiến mũi anh chảy máu.
"Cô ta đang ở gần đây," Elias quệt máu đi.
Phía trước họ, Rào chắn sông Thames nhô lên khỏi mặt nước như một hàng những người khổng lồ bằng bạc. Những mái che bằng thép khổng lồ, được thiết kế để bảo vệ London khỏi lũ lụt, hiện đang đóng. Nhưng phía trên chúng, một vòng xoáy của mây bão và nước đen đang cuộn trào, rót xuống tháp điều khiển trung tâm.
Và đứng trên đỉnh của trụ cầu trung tâm, một đốm trắng nhỏ bé giữa bóng tối, là Elena.
Cô ta đang điều khiển cơn bão. Hai tay cô giơ cao, và với mỗi cử chỉ, dòng sông lại dâng cao hơn. Nước giờ đã liếm vào đỉnh của các cổng rào chắn.
"Cô ta sẽ làm nước tràn qua!" Miller hét lên.
"Không," Elias nói, nheo mắt nhìn qua màn mưa. "Cô ta sẽ không để nước tràn qua. Cô ta sẽ mở nó ra. Cô ta đang mời gọi chúng vào."
Elias nhìn tháp điều khiển. Đèn bên trong đỏ rực. Nguồn điện khẩn cấp.
"Đưa tôi đến trụ cầu đó," Elias chỉ vào cái thang dịch vụ trên cấu trúc trung tâm.
"Cậu điên rồi! Nước động khủng khiếp!"
"Làm đi, Miller! Hoặc là học cách thở dưới nước!"
Miller rồ ga. Chiếc thuyền nhảy qua một con sóng, rơi xuống mạnh. Họ lách qua một khúc gỗ trôi—không, một mảnh của con tàu đắm vừa trồi lên từ nhiều thế kỷ trước—và đập mạn thuyền vào trụ bê tông.
Elias nhảy lên. Anh bám được vào cái thang rỉ sét, đôi ủng trượt trên những bậc thang phủ đầy rong rêu.
"Giữ cho thuyền nổ máy!" Elias hét xuống. "Và nếu ông thấy bất cứ thứ gì có quá nhiều mắt, hãy bắn nó!"
Elias leo lên. Gió xé toạc áo khoác anh. Mưa quất vào mặt như sỏi đá. Anh lên đến lối đi trên cao của rào chắn, năm mươi feet phía trên dòng sông đang cuộn trào.
Elena đứng cách đó mười mét, quay mặt ra biển. Không khí quanh cô ta bị đóng băng. Những tinh thể băng tạo thành một vòng tròn bảo vệ.
"Elena!" Elias gầm lên.
Cô ta không quay lại. "Ông thật kiên trì, ông Thorne. Giống như một con hà bám vào tàu vậy."
"Dừng lại đi!" Elias bước tới, muối trong túi làm bỏng tay anh. "Cô đang giết hàng triệu người đấy!"
"Ta đang cứu họ," thực thể nói, giọng bà ta vang lên như tiếng còi sương mù. "Sự sống bắt đầu từ trong nước, Elias. Chúng ta chỉ đang đưa nó về nhà thôi. Nhìn đi."
Cô ta chỉ tay về phía chân trời.
Elias nhìn theo. Bên kia rào chắn, hướng ra cửa sông, một bức tường nước đang tiến lại gần. Đó không phải là một con sóng tự nhiên. Đó là một cơn sóng thần, cao dễ đến ba mươi mét, đen tối hơn cả bầu trời đêm. Và cưỡi bên trong con sóng là những hình bóng. Những hình bóng Leviathan khổng lồ.
"Cánh cổng," Elena thì thầm. "Mở ra."
Bên dưới họ, hệ thống máy móc thủy lực khổng lồ của Rào chắn sông Thames rên rỉ. Những bánh răng, vốn đã kìm hãm thủy triều hàng thập kỷ, bắt đầu quay. Những mái che thép bắt đầu xoay. Cô ta đang mở toang cổng lũ cho con quái vật đang ập đến.
Elias rút súng lục, nhưng anh biết đạn dược là vô dụng. Anh nhìn hộp điều khiển gần đó. Anh cần làm kẹt các bánh răng. Anh cần tạo ra một phản ứng mà thực thể không thể kiểm soát.
Điện.
Rào chắn được cung cấp năng lượng bởi các máy phát điện khổng lồ.
"Mình không thể ngăn dòng nước," Elias lầm bầm với chính mình, nhận ra sự vô ích khi chiến đấu với đại dương. "Nhưng mình có thể đầu độc nó."
Anh chạy về phía hộp điều khiển trên lối đi, nơi giao nhau của nguồn điện trụ cầu.
"Không!" Elena rít lên, cảm nhận được ý định của anh. Cô ta quay phắt lại, quất một roi nước vào anh.
Nó đập vào vai Elias, làm trật khớp vai với một tiếng rắc ghê người. Anh ngã xuống, trượt trên sàn lưới ướt về phía mép vực. Anh bám lấy lan can bằng bàn tay lành lặn, đôi chân đung đưa trên vực thẳm của dòng sông đang cuộn xoáy bên dưới.
Elena trôi về phía anh, khuôn mặt cô ta là một chiếc mặt nạ của sự giận dữ lạnh lùng. "Ngươi không thể chống lại điều tất yếu. Buông tay đi, Elias."
Elias nhìn xuống dòng nước đen, rồi nhìn lên thực thể. Anh thò tay vào túi và lôi ra túi muối trộn mạt sắt. Nhưng thay vì ném vào cô ta, anh nhét nó vào mạch điện hở của hộp nối điện ngay cạnh tay mình.
"Nước muối là chất dẫn điện tuyệt vời đấy," Elias nghiến răng.
Anh đá mạnh nắp hộp đóng lại, cắt đứt các dây cáp cao thế bên trong.
XẸTTTT-BÙM!
Hộp nối điện phát nổ. Dòng điện tăng vọt không chỉ làm chập đèn. Nó phóng tia lửa điện. Nó truyền qua lượng muối mà Elias đã đưa vào, được khuếch đại bởi không khí ẩm ướt, và bắn xuống dòng nước bao quanh trụ cầu.
Nó cũng bắn xuyên qua Elena.
Bởi vì cô ta đang kết nối với nước, cô ta chính là mạch điện.
Thực thể hét lên—một âm thanh của sự đau đớn thuần túy. Hình dạng của cô ta nhấp nháy. Lớp băng quanh cô ta vỡ tan. Trong một giây, Elias nhìn thấy Elena Vane—cô gái loài người—nhìn anh với đôi mắt kinh hoàng, trước khi ánh sáng xanh nuốt chửng cô ta một lần nữa.
Máy móc của rào chắn nghiến lại và dừng hẳn. Các cánh cổng ngừng mở, kẹt lại ở lưng chừng.
Nhưng con sóng vẫn đang tới.
Elias kéo mình lên, ôm lấy cánh tay vô dụng. Vụ nổ đã mua cho họ một khoảnh khắc, nhưng nó không ngăn được cơn sóng thần.
"Miller!" Elias hét vào bộ đàm. "Đưa thuyền ra khỏi đây! Đi sâu vào đất liền! Nhanh!"
"Tôi không bỏ cậu lại!" Giọng Miller rè rè.
"Đi đi! Con sóng đó sẽ ập đến trong hai phút nữa!"
Elias nhìn Elena. Cô đang quỳ gối, khói bốc lên từ chiếc váy ướt sũng. Dòng điện đã làm choáng thực thể, phá vỡ sự kìm kẹp của nó đối với thế giới vật chất.
Elias bước lại gần cô. Anh không có vũ khí. Anh không có phép thuật. Anh chỉ còn lại một thứ duy nhất.
"Ngươi muốn một vật chứa," Elias nói, quỳ xuống bên cạnh cô. Tiếng nhiễu trong đầu anh giờ đinh tai nhức óc, một bản tạp âm của những bóng ma đang gào thét. "Ngươi muốn một thứ gì đó có thể chịu được áp lực."
Anh nắm lấy tay Elena. Nó lạnh buốt.
"Lấy ta đi," Elias thì thầm.
Thực thể ngước lên. Bóng tối màu xanh trong mắt cô ta cuộn xoáy. Ngươi? Ngươi đã hỏng hóc. Ngươi khô cằn.
"Ta trống rỗng," Elias đính chính. "Ta có chỗ cho cả cái đại dương chết tiệt này. Lấy ta, và thả cô gái ra."
Con sóng lù lù hiện ra trên đầu họ, che khuất bầu trời.
Thực thể mỉm cười. Đó là một nụ cười khủng khiếp, đầy tính săn mồi. Thỏa thuận.
Một vòng xoáy nước đen phun trào từ miệng và mắt Elena, lao thẳng vào Elias. Anh ngửa đầu ra sau và hét lên khi cái lạnh xâm chiếm linh hồn mình, đóng băng trái tim anh, lấp đầy phổi anh không phải bằng không khí, mà bằng sức nặng nghiền nát của vực thẳm.
Elena ngã gục xuống, bất tỉnh nhưng đã trở lại là con người.
Elias đứng dậy. Đôi mắt anh chuyển sang màu đen tuyền. Anh quay lại đối mặt với cơn sóng thần đang ập đến và giơ tay lên.





