Bầu trời ở Hoang Mạc Xám không chỉ đơn thuần đổ mưa; nó đổ máu.
Khải Lân kéo chiếc khăn vải lanh rách nát che kín mặt khi những giọt nước đỏ thẫm rít lên xèo xèo trên mặt đất khô cằn. Phía trên hắn, Bầu Trời Vỡ—một bức tranh khảm nham nhở của những hố đen tím ngắt và những mảnh kính không gian nứt vỡ—đang đập nhịp nhàng thứ ánh sáng bệnh hoạn. Đã ba ngàn năm trôi qua kể từ khi các Thiên Tôn đập tan bầu trời trong cuộc chiến tranh giành thần vị, bỏ lại thế giới Aethelgard trong đống đổ nát, chìm ngập trong hỗn độn Khí khiến dã thú biến thành quái vật và con người hóa thành kẻ điên.
Khải Lân không phải cả hai. Hắn là một Kẻ Nhặt Xác (Scavenger). Và hôm nay, hắn đang săn tìm một bóng ma.
"Theo sát vào, nếu không mưa axit sẽ làm tan chảy ủng của cậu trước khi chúng ta đến được tàn tích đấy," Khải Lân lẩm bẩm, giọng nói bị lớp vải làm cho nghẹt lại.
Phía sau hắn, một thiếu niên tên là Jory vấp phải một mảnh hắc diện thạch cháy đen. "Tôi... tôi không cảm thấy chân mình nữa, Khải Lân. Linh Áp ở đây... nặng quá."
Khải Lân dừng lại. Hắn không quay lại ngay. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi bộ khung xương của một Thiên Thành (Sky City) đã sụp đổ nhô lên khỏi cát xám như xương sườn của một con cự thú đã chết. Đây là Khu Cấm Địa số 9, nơi ranh giới giữa thực tại và Hư Không rất mỏng manh. Chỉ những kẻ có Linh Căn tiềm ẩn mới có thể sống sót ở đây mà không bị nổ tan xác, và linh căn của Jory chỉ mới là một mầm non yếu ớt.
"Thở đi," Khải Lân ra lệnh, quay người lại. Đôi mắt màu thép bão tố của hắn không lộ vẻ thương cảm, chỉ có sự khẩn trương. "Vận khí qua phế kinh. Đẩy áp lực ra ngoài. Nếu cậu ngất, tôi sẽ bỏ cậu lại. Tôi không vác xác chết."
Đó là lời nói dối, phần lớn là vậy. Khải Lân đã từng lôi Jory ra khỏi những đống phế liệu trước đây. Nhưng ở Hoang Mạc, nỗi sợ hãi là nhiên liệu tốt hơn hy vọng.
Họ tiếp tục tiến lên. Mục tiêu của Khải Lân là một vết nứt vừa mở ra sau cơn Bão Ether cuối cùng. Tin đồn trong các trại tập trung của dân nhặt rác rỉ tai nhau về một động phủ tu luyện cổ xưa lộ ra sâu bên trong vết rách kiến tạo—nơi an nghỉ của một tu sĩ từ Kỷ Nguyên Vàng, trước khi bầu trời vỡ nát.
Sau một giờ băng qua địa hình lởm chởm, họ đã tìm thấy nó. Vết nứt là một vết thương tối hoắm trên mặt đất, thở ra thứ không khí lạnh lẽo, cũ kỹ có mùi ozone và máu khô.
"Ở lại đây và canh chừng lối vào," Khải Lân nói, thả ba lô xuống. Hắn kiểm tra vũ khí duy nhất của mình: một con dao găm sắt gỉ sét được khắc một Phù Văn Sắc Bén đang mờ dần.
"Nhỡ có thứ gì đến thì sao?" Jory thì thầm, liếc nhìn những bóng tối.
"Thì cậu hét lên. Thật to vào."
Khải Lân leo xuống. Bóng tối nuốt chửng hắn, nhưng mắt hắn nhanh chóng thích nghi. Kẻ Nhặt Xác phát triển khả năng nhìn đêm vì nhu cầu sinh tồn; ánh sáng sẽ thu hút Hư Không Thú. Các bức tường của hang động trơn nhẵn một cách bất thường. Chúng không được chạm khắc; chúng bị nung chảy thành hình bởi nhiệt độ cực lớn.
Càng đi sâu, sức nặng đè lên ngực hắn càng tăng. Không chỉ là trọng lực; đó là Ý Chí. Tàn niệm của một thực thể hùng mạnh. Đối với người thường, áp lực này sẽ nghiền nát tâm trí họ. Nhưng với Khải Lân, kẻ có Linh Căn gãy vỡ, méo mó không thể chứa Khí, áp lực này lại giống như một tấm chăn nặng quen thuộc. Hắn không có Khí để đối kháng, nên năng lượng xung quanh chảy qua hắn như nước qua một cái rây.
Dưới đáy hang động, hắn tìm thấy một căn phòng hình tròn. Ở trung tâm có một bóng người đang ngồi.
Đó là một bộ xương, ngồi trong tư thế kiết già trên đài ngọc. Xương cốt không trắng, mà có màu vàng tinh thể, phát ra sức mạnh mờ nhạt ngay cả sau hàng thiên niên kỷ. Đây là một tu sĩ Kim Đan, hoặc thậm chí là một lão tổ Nguyên Anh. Một gia tài ngoài sức tưởng tượng.
Nhưng Khải Lân không nhìn vào bộ xương. Hắn nhìn vào vật đang lơ lửng trên lòng bàn tay mở rộng của bộ xương.
Đó là một khối lập phương. Nhỏ, màu đen tuyền và hoàn toàn không phản chiếu ánh sáng (matte). Nó hấp thụ ánh sáng lờ mờ của rêu lân tinh trên tường. Nó không giống một pháp bảo của thế giới này. Nó trông giống như một mảnh của chính Hư Không, được cắt gọt thành hình học.
"Không có túi trữ vật... không có vũ khí... chỉ có cái này sao?" Khải Lân thì thầm, thất vọng. Hắn vươn tay ra.
Thình thịch.
Tim hắn lỡ một nhịp. Không phải vì sợ hãi, mà vì sự cộng hưởng.
Thình thịch.
Khối lập phương đen xoay chậm rãi.
Tay Khải Lân run rẩy. Quy tắc của Kẻ Nhặt Xác rất đơn giản: Không bao giờ chạm da thịt trực tiếp vào cổ vật đang hoạt động. Nhưng hắn cảm thấy một lực hút, một cơn đói khát từ tính trong chính linh hồn mình. Linh Căn phế thải của hắn, thứ đã mang lại cho hắn không gì ngoài nỗi đau và sự chế giễu cả đời, bắt đầu rung lên.
Hắn nắm lấy khối lập phương.
Tịch mịch.
Thế giới chuyển sang màu xám tuyệt đối. Âm thanh hơi thở của chính hắn biến mất. Tiếng vo ve xung quanh của bộ Xương Vàng ngưng bặt.
Sau đó, một giọng nói vang lên. Không phải bên tai, mà khắc trực tiếp lên vỏ não hắn.
[Hệ Thống Khởi Động... Lỗi. Linh Căn Bị Hỏng.] [Đang Định Tuyến Lại Năng Lượng...] [Nguồn Xác Định: Hư Không.] [Bắt đầu tích hợp. Ký chủ: Khải Lân. Trạng thái: Phàm Nhân. Tiềm năng: Vô Hạn.]
Đau đớn.
Cảm giác như ai đó đổ chì nóng chảy vào tĩnh mạch hắn. Khải Lân hét lên, nhưng không có âm thanh nào thoát ra. Khối lập phương đen tan thành chất lỏng bóng tối và thấm vào da thịt hắn, biến các tĩnh mạch của hắn thành màu đen. Bộ Xương Vàng trước mặt hắn vỡ vụn thành bụi, năng lượng còn sót lại bị hút cạn trong một phần nghìn giây, truyền trực tiếp vào cơ thể Khải Lân.
Hang động rung chuyển. "Ý Chí" bảo vệ nơi này đã tan vỡ.
Trên mặt đất, Jory hét lên thất thanh.
Khải Lân thở dốc, ngã khuỵu xuống. Cơn đau biến mất nhanh như khi nó đến, thay vào đó là sự minh mẫn lạnh lùng, đáng sợ. Hắn nhìn vào tay mình. Chúng trông bình thường, nhưng dưới lớp da, hắn có thể thấy những đường nét hình học màu đen mờ nhạt đang đập.
Hắn đứng dậy. Không khí cảm thấy nhẹ hơn. Không, không phải vậy. Là hắn nặng hơn. Hắn cảm thấy vững chãi, kết nối với mặt đất theo cách mà hắn chưa từng có trước đây.
"Khải Lân! Chạy đi!" Giọng Jory vang vọng xuống đường hầm, đầy kinh hãi. "Bọn Bọ Cạp! Bọ Cạp Hắc Diện Thạch đang ở đây!"
Mắt Khải Lân nheo lại. Bọ Cạp Hắc Diện Thạch là loài quái thú Cấp 2 đặc trưng. Vỏ của chúng cứng hơn thép. Thông thường, Khải Lân sẽ trốn. Thông thường, hắn sẽ chạy.
Nhưng giọng nói trong đầu hắn lại vang lên.
[Nhiệm vụ đầu tiên: Sống sót. Phần thưởng: Khai mở Kinh Mạch Đầu Tiên.]
Khải Lân nắm chặt con dao găm gỉ sét. Phù Văn Sắc Bén bùng lên, không phải với ánh sáng vàng yếu ớt thường ngày, mà với một màu tím sâu thẳm, nuốt chửng mọi thứ.
"Để chúng đến," Khải Lân thì thầm, một nụ cười man dại nở trên gương mặt.
Hắn không biết mình vừa hấp thụ thứ gì, nhưng lần đầu tiên trong đời, hắn không cảm thấy giống như một kẻ nhặt rác bới móc đống rác của các vị thần. Hắn cảm thấy như một thợ săn.
Hắn lao ngược lên đường hầm, di chuyển nhanh hơn mức con người có thể, để lại một vệt sương đen phía sau lưng.





