Việc leo lên từ khe nứt không giống như leo trèo bình thường, mà giống như được kéo lên bởi một sợi dây vô hình. Cơ bắp của Khải Lân, vốn dĩ sẽ phải bỏng rát vì axit lactic sau một pha leo dốc đứng như vậy, lại cảm thấy mát lạnh kỳ lạ, được thấm đẫm một luồng năng lượng tê dại và linh hoạt.
Hắn lao ra khỏi khe nứt và trở lại Hoang Mạc Xám ngay khi tiếng hét của Jory bị cắt ngang bởi âm thanh ghê rợn của đá nghiền nát xương.
"Jory!"
Khung cảnh trước mắt hắn là một cơn ác mộng. Ba con Bọ Cạp Hắc Diện Thạch, mỗi con to bằng một cỗ xe ngựa, đã bao vây thiếu niên nhặt rác. Lớp vỏ của chúng đen tuyền, hấp thụ ánh sáng lờ mờ của Bầu Trời Vỡ, và những chiếc đuôi—với đầu kim châm nhỏ giọt nọc độc xanh lục ăn mòn—đang trong tư thế sẵn sàng tấn công. Jory đang nằm dưới đất, cố gắng lùi lại phía sau, chiếc khiên làm từ phế liệu của cậu đã bị móp méo và vô dụng.
Một trong những con bọ cạp, con đầu đàn (Alpha), giơ cái càng khổng lồ lên. Nó rít lên, một âm thanh như tiếng kính bị nghiền nát, chuẩn bị kẹp đôi người Jory.
[Chế Độ Chiến Đấu Đã Kích Hoạt.] [Năng Lực Ký Chủ: Thấp. Giao Thức Hỗ Trợ: Hư Không Bộ.]
Thế giới dường như bị giật lag. Khải Lân không suy nghĩ; hắn tuân theo bản năng đang tràn ngập tâm trí. Hắn đạp mạnh chân sau.
Không có tiếng ủng va chạm với đất. Thay vào đó, không khí bị bóp méo, một gợn sóng lan ra như hơi nóng bốc lên từ nhựa đường. Khải Lân không chạy; hắn gấp nếp không gian. Khoảnh khắc trước hắn còn cách đó mười mét, khoảnh khắc sau, hắn đã đứng chắn ngay giữa Jory và con Bọ Cạp Alpha.
Cái càng kẹp mạnh lại.
Nhưng nó không chạm vào da thịt. Nó va vào con dao găm rỉ sét mà Khải Lân giơ lên.
Cú va chạm lẽ ra phải làm vỡ vụn lưỡi dao sắt và nghiền nát cánh tay Khải Lân. Thay vào đó, ánh sáng màu tím bao phủ con dao bùng lên. Nó không chặn đòn đánh; nó xóa bỏ lực tác động phía sau đòn đánh đó. Động năng từ cú đánh của con quái vật biến mất vào hư vô bao phủ lưỡi dao.
Tịch mịch.
Con bọ cạp khựng lại, bối rối vì không cảm nhận được sự va chạm.
"Tránh ra," Khải Lân gầm gừ, giọng hắn trầm xuống một quãng, vang vọng âm sắc kim loại.
Jory trân trối nhìn, mắt mở to, tê liệt vì sốc. "Khải Lân... mắt của anh..."
Khải Lân phớt lờ cậu. Hắn xoay cổ tay. Con dao găm rỉ sét chém ngược lên. Nó cắt qua lớp vỏ hắc diện thạch—thứ vật liệu nổi tiếng có thể làm chệch hướng đạn và các đòn tấn công bằng Khí cấp thấp—như thể cắt qua làn khói. Một đường cong gọn gàng, im lặng.
Cái càng của con Bọ Cạp Alpha trượt khỏi cánh tay nó, rơi xuống đất với một tiếng thịch nặng nề. Máu xanh phun ra, xèo xèo khi chạm vào cát xám.
Con quái thú rít lên, một tần số cao chói tai khiến răng Khải Lân ê buốt. Hai con bọ cạp còn lại phản ứng ngay lập tức, lao tới với những chiếc đuôi chết chóc.
[Cảnh Báo: Nhiều Kẻ Thù. Dự Trữ Khí: 85%. Đề Xuất: Cắt đứt kết nối Linh Hồn.]
Khải Lân cảm thấy những đường nét hình học dưới da mình nóng rát. Năng lượng trong cơ thể hắn không phải là thứ Linh Khí ấm áp, rực rỡ của ngũ hành—lửa, nước, gió—mà các Tu Tiên Giả trong Thiên Thành sử dụng. Thứ này lạnh lẽo. Đó là cái lạnh của khoảng không giữa các vì sao.
Hắn cúi người dưới cú châm đầu tiên, chuyển động linh hoạt một cách phi tự nhiên. Hắn không chỉ né tránh; hắn để trọng lực quanh mình thay đổi, kéo hắn sang một bên nhanh hơn mức trọng lực cho phép. Hắn chém vào chân của con bọ cạp thứ hai, cắt đứt nó ngay tại khớp.
Sau đó, hắn cảm thấy một cơn đói. Khối lập phương đen mà hắn hấp thụ không chỉ là một cục pin; nó là một ký sinh trùng. Nó muốn ăn.
Khải Lân nhảy lên lưng con Bọ Cạp Alpha. Sinh vật này giãy giụa, cố hất hắn xuống, nhưng ủng của Khải Lân như dính chặt vào vỏ nó. Hắn đảo ngược tay cầm dao găm và cắm thẳng xuống tấm xương sọ của con quái thú.
"Nuốt chửng," hắn thì thầm. Hắn không biết tại sao mình lại nói từ đó. Từ ngữ tự nhiên rơi ra khỏi miệng hắn.
Ánh sáng tím biến thành một vòng xoáy. Con bọ cạp ngừng giãy giụa ngay lập tức. Cơ thể khổng lồ của nó bắt đầu khô héo, lớp vỏ đen bóng chuyển sang màu xám xịt và giòn tan. Tinh hoa—hiện ra dưới dạng những dòng ánh sáng xanh nhạt—bị xé toạc khỏi con quái thú và rót vào con dao găm, rồi truyền thẳng vào cánh tay Khải Lân.
[Hấp Thụ Sinh Mệnh Tinh Hoa. Đang Tinh Luyện... Tạp Chất Đã Loại Bỏ.] [Sửa Chữa Linh Căn: 1%.]
Cảm giác hưng phấn ập đến. Nó tốt hơn nước, tốt hơn thức ăn, tốt hơn cả những liều thuốc kích thích mà dân nhặt rác mua để giữ tỉnh táo. Khải Lân rút lưỡi dao ra. Con Alpha vỡ vụn thành bụi, chỉ để lại một viên Thú Hạch sẫm màu, đang đập nhẹ trên cát.
Hai con bọ cạp còn lại lùi lại. Quái thú ở Hoang Mạc hành động theo bản năng, và bản năng bảo chúng rằng kẻ săn mồi đã thay đổi. Con người này không còn là con mồi nữa. Hắn là mối nguy hiểm đầu bảng.
Chúng rít lên đầy lo lắng, rồi quay đầu đào xuống cát, bỏ chạy.
Khải Lân đứng giữa đống bụi của con Alpha, ngực phập phồng. Ánh sáng tím trên con dao găm mờ dần, trả nó về hình dạng một miếng sắt rỉ sét. Những đường nét trên da hắn lặn đi.
Hắn ngã khuỵu xuống, nôn khan. Sức mạnh lạnh lẽo biến mất, để lại một cơn đau rỗng tuếch trong xương tủy.
"Khải Lân?" Jory bò tới, mặt tái mét. Cậu đưa tay ra nhưng ngập ngừng không dám chạm vào vai Khải Lân. "Cái... cái gì vậy? Anh vừa... anh biến thứ đó thành bụi. Đó là Quái Thú Cấp 2! Một tu sĩ Trúc Cơ (Foundation Establishment) cũng cần dùng pháp thuật mới làm được điều đó!"
Khải Lân lau miệng, nhổ ra dịch mật đắng ngắt. Hắn nhìn viên Thú Hạch nằm trong tro tàn. Nó là một quả cầu màu xanh đục, to bằng nắm tay. Bình thường, thứ này bán đi sẽ đủ tiền nuôi sống họ cả tháng.
"Tôi không biết," Khải Lân khàn giọng, giọng nói trở lại bình thường. Hắn chộp lấy viên hạch, nhét vào túi. "Khu tàn tích. Tôi đã tìm thấy một thứ."
"Có phải là lời nguyền không?" Jory hỏi, mắt liếc nhìn đôi tay của Khải Lân.
"Có thể," Khải Lân đứng dậy, chân hơi run. "Hoặc có thể đó là lối thoát khỏi cái địa ngục này."
Hắn ngước nhìn Bầu Trời Vỡ. Nhịp đập nhịp nhàng của những hố đen tím ngắt phía trên dường như đang chế giễu hắn, hoặc có lẽ, đang chào đón hắn. Giờ đây hắn có thể cảm nhận được một sự kết nối mờ nhạt, một sợi chỉ mỏng manh buộc hắn vào thứ năng lượng hỗn loạn bên trên.
[Thông Báo Hệ Thống: Kinh Mạch Đầu Tiên Đã Khai Mở - Hư Không Thủ Thái Âm Phế Kinh.] [Nhiệm Vụ Mới Được Tạo: Chúa Tể Nhặt Xác.] [Mục Tiêu: Thiết lập một căn cứ hoạt động. Hư Không cần một thánh địa.]
Khải Lân lờ đi những dòng chữ trôi nổi trong tầm nhìn lúc này. Hắn túm lấy cổ áo khoác của Jory, kéo cậu đứng dậy.
"Chúng ta cần di chuyển," Khải Lân nói, quét mắt nhìn đường chân trời. Tiếng rít của con bọ cạp chắc chắn đã đánh động những kẻ khác. Các băng đảng nhặt rác, cụ thể là bọn Kền Kền Đỏ (Red Vultures), thường tuần tra khu vực này. Nếu chúng tìm thấy xác một con quái thú Cấp 2 và hai đứa nhóc yếu ớt, chúng sẽ không hỏi han gì đâu. Chúng sẽ giết người cướp của ngay lập tức.
"Chúng ta đi đâu?" Jory hỏi, đi khập khiễng.
Khải Lân nhìn lại về phía khe nứt. Cái hang nơi hắn tìm thấy khối lập phương. Hệ thống yêu cầu một thánh địa.
"Quay xuống dưới," Khải Lân nói.
"Cái gì? Anh điên à? Chúng ta vừa mới thoát ra mà!"
"Bọn bọ cạp bỏ chạy ra xa khỏi đây. Chúng sợ thứ tôi đang mang. Nhưng bọn Kền Kền thì không," Khải Lân giải thích, tâm trí hắn hoạt động với một sự logic lạnh lùng mà hắn chưa từng sở hữu một giờ trước. "Cái hang đó được che chắn. Ý Chí dưới đó đã biến mất, nhưng năng lượng tồn dư sẽ che giấu khí tức của chúng ta. Chúng ta xuống đó, nghỉ ngơi, và tôi phải tìm cách để sức mạnh này không giết chết tôi."
Jory nhìn vào khe nứt tối tăm, rồi nhìn về phía chân trời nơi tiếng gầm rú xa xăm của những chiếc xe bay (hover-bikes)—dấu hiệu của bọn Kền Kền Đỏ—bắt đầu vang vọng.
"Được rồi," Jory rùng mình. "Nhưng anh tốt nhất nên giải thích tại sao mắt anh lại chuyển sang màu đen, Khải Lân."
"Tôi sẽ nói," Khải Lân nói, bước về phía bóng tối. "Ngay khi tôi tự mình hiểu được điều đó."
Khi họ leo xuống, Khải Lân nắm chặt tay. Cảm giác của Hư Không Bộ vẫn còn vương vấn. Lần đầu tiên trong mười tám năm, trong một thế giới bị các vị thần đập nát, Khải Lân không cảm thấy nhỏ bé. Hắn cảm thấy nguy hiểm.





