Giao Thức Nhật Thực
Giao Thức Nhật Thực

Giao Thức Nhật Thực

Tác GiảQuoc Phuc
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương6 Chương

Tóm Tắt

Người ta nói New Veridia là thành phố của tương lai. Một phép màu của đèn neon, thép và công nghệ đệm từ trỗi dậy từ đống tro tàn của Cựu Thế Giới. Người ta nói những bức tường cao ngất và các mái vòm năng lượng ở đó là để chắn gió mưa. Họ nói dối. Những bức tường đó không phải để ngăn chặn thiên nhiên. Chúng ở đó để trấn áp Vực Thẳm. Trong nhiều thế kỷ, luôn có một Bức Màn ngăn cách thực tại của chúng ta với chiều không gian của ma thuật hỗn loạn thuần túy—một nơi mà các định luật vật lý tan biến và những cơn ác mộng biết thở. Nhưng Bức Màn không phải là một bức tường đá; nó là một lớp màng. Và giống như bất kỳ mô sống nào, nó có thể bị rách. Khi nó rách, lũ quái vật sẽ rỉ qua. Hầu hết mọi người không nhìn thấy chúng. Họ chỉ thấy một vụ rò rỉ khí ga, một cuộc tấn công của động vật dại, hay một sự cố sập nhà. Họ sống trong bong bóng của sự ngu dốt hạnh phúc, được bảo vệ bởi những lời giải thích mang tính "khoa học" của Cục Phòng Vệ Cổ Thuật. Nhưng có những người không thể quay mặt làm ngơ. Họ là hệ miễn dịch của thành phố này. Những kẻ đã chạm vào bóng tối và sống sót, chỉ để mang theo tiếng nhiễu sóng của nó trong tâm trí mãi mãi. Họ bước đi trên những con phố trơn trượt vì mưa, săn lùng những thứ đang trườn bò trong các con hẻm, đảm bảo cho thành phố có thể ngủ yên thêm một đêm nữa. Nhưng đêm nay, tiếng nhiễu sóng đã khác. Nó không còn là tiếng vo ve; nó là một tiếng thét. Cơn mưa có vị của đồng. Những cái bóng đang dài ra, và chúng đang đói khát. Bức Màn đang mỏng dần. Và lần này, nó có thể không chỉ bị rách. Nó có thể sẽ vỡ tan.

Chương 1

Chương 1

Đánh Thức Vực Thẳm

Địa điểm: Khu vực 4, Thành phố New Veridia. Thời gian: 23:45.

Cơn mưa ở New Veridia không gột rửa được gì cả; nó chỉ khiến sự nhơ nhuốc trở nên trơn trượt hơn. Ánh đèn neon từ những tòa nhà chọc trời phản chiếu xuống những vũng nước trên mặt đường nhựa, tạo nên một kính vạn hoa rực rỡ sắc hồng và xanh điện tử, nhảy múa trên đống rác rưởi dưới cống rãnh.

Kaelen Vance ngồi trên mép của một sân thượng, hai chân đung đưa giữa khoảng không. Bốn mươi tầng bên dưới, thành phố rền vang tiếng động cơ của tàu đệm từ và sự huyên náo của những kiếp người tuyệt vọng. Nhưng Kaelen không lắng nghe thành phố. Anh đang lắng nghe tiếng nhiễu sóng trong đầu mình—một âm thanh vo ve trầm thấp, thứ luôn cảnh báo anh mỗi khi Bức Màn ngăn cách hai thế giới trở nên mỏng manh.

"Trung tâm gọi Vance," một giọng nói robot vang lên lạo xạo trong tai nghe của anh. "Chúng tôi đã xác nhận một vết nứt Cấp độ 4 tại Ga Metro Trung tâm. Có dân thường bị mắc kẹt. Các đội ngăn chặn đã bị hạ gục. Cậu được phép tham chiến."

Kaelen không trả lời. Anh chỉ đơn giản đứng dậy, chiếc áo khoác đen dài bay phần phật quanh người như một tấm vải liệm. Anh đưa tay vào bao súng và rút ra Requiem, một khẩu súng lục ổ xoay trông như được rèn từ đá hắc diện thạch và bạc ròng. Khắc dọc theo nòng súng là những cổ ngữ phát ra ánh sáng tím mờ ảo theo nhịp đập.

"Cấp độ 4," Kaelen lẩm bẩm, kiểm tra ổ đạn. "Đêm nay có mồi ngon rồi."

Anh bước ra khỏi mép tường.

Gió gầm thét bên tai khi anh rơi tự do. Ngay trước khi va chạm, những cái bóng bùng nổ từ lưng anh, không phải như đôi cánh, mà như những xúc tu của bóng tối đặc quánh. Chúng đập mạnh vào sườn tòa nhà, hãm lại tốc độ rơi một cách dữ dội cho đến khi anh đáp xuống con hẻm phía sau nhà ga với một tiếng thịch nặng nề làm nứt toác cả mặt đường.

Lối vào Ga Metro đã bị phong tỏa bởi băng cảnh sát, nhưng những dải băng đã bị xé toạc. Không khí nồng nặc mùi ozone và mùi đồng—mùi đặc trưng của máu trộn lẫn với ma thuật.

Kaelen cúi người chui qua dây phong tỏa và bước xuống cầu thang. Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo. Những ngọn đèn huỳnh quang chớp tắt rồi lụi tàn, thay vào đó là một loại rêu phát quang sinh học màu xanh lục kỳ quái đang phát triển nhanh chóng trên các bức tường gạch men. Đây là sự tha hóa của Vực Thẳm đang rò rỉ vào hiện thực.

Tại khu vực sân ga, sự im lặng bao trùm. Đó không phải là sự im lặng yên bình; đó là sự im lặng của một kẻ săn mồi đang nín thở.

Một đoàn tàu điện ngầm nằm trật bánh trên đường ray, vặn xoắn như một lon nước ngọt bị bóp nát. Bên trong một toa tàu, có thứ gì đó chuyển động.

Kaelen bước tới, đế giày nghiền nát những mảnh kính vỡ. "Hiện nguyên hình đi," anh ra lệnh, giọng nói chứa đầy sự cộng hưởng siêu nhiên.

Một tiếng gầm gừ trầm thấp rung chuyển sàn nhà. Từ đống đổ nát của con tàu, một sinh vật trồi lên. Nó cao gần hai mét rưỡi, một sự nhạo báng gớm ghiếc đối với hình dạng con người, được cấu tạo từ những cái bóng chuyển động và các thớ cơ lộ ra ngoài. Khuôn mặt nó là một khoảng trống hư vô, ngoại trừ một con mắt dọc độc nhất rực cháy ánh sáng vàng đầy thù hận. Hai cánh tay nó kết thúc bằng những phần xương nhô ra sắc lẹm như lưỡi hái.

Một con Sát Thủ Hư Không (Void Stalker).

Sinh vật rít lên—một âm thanh làm vỡ tan những ô cửa kính còn sót lại trong nhà ga—và lao tới. Nó di chuyển với tốc độ không tưởng, mờ đi trong không khí.

Kaelen không nao núng. Anh lách người né cú chém đầu tiên, cảm nhận được luồng gió từ lưỡi kiếm xương cắt qua má mình. Trong cùng một động tác, anh nâng Requiem lên và bóp cò.

ĐOÀNG!

Tiếng súng vang lên như đại bác trong không gian kín. Một viên đạn làm từ bạc thánh nén đập vào vai sinh vật, nổ tung trong một chớp lửa trắng lóa. Con Sát Thủ Hư Không gầm lên đau đớn, lảo đảo lùi lại.

"Nhanh đấy," Kaelen nhận xét. "Nhưng chưa đủ nhanh đâu."

Con quái vật phản công, đập mạnh móng vuốt xuống đất. Những chiếc gai bằng bóng tối mọc lên từ bê tông, đuổi theo Kaelen. Anh chạy dọc theo bức tường, bất chấp trọng lực, những chiếc gai làm vỡ nát những viên gạch men chỉ cách gót chân anh vài inch.

Anh bật ra khỏi tường, lộn nhào giữa không trung. Khi cơ thể đảo ngược, anh vận chuyển năng lượng. "Giao thức: Trói Buộc Bóng Tối."

Những sợi xích đen kịt hiện ra từ bóng tối của đường hầm, quấn chặt lấy tứ chi của con Sát Thủ Hư Không. Con quái vật giãy giụa điên cuồng, làm đứt từng sợi xích một, nhưng khoảnh khắc đó đã mua cho Kaelen cơ hội mà anh cần.

Anh đáp xuống lưng sinh vật. Con quái vật lồng lên dữ dội, cố hất anh xuống. Kaelen tra súng vào bao và rút con dao chiến đấu đeo trước ngực—một lưỡi dao được rèn từ răng nanh của một Đại Quỷ.

"Ngủ đi," Kaelen thì thầm.

Anh cắm phập lưỡi dao xuống gốc cổ sinh vật.

Con Sát Thủ Hư Không cứng đờ người lại. Nó phát ra một âm thanh ọc ọc khi hình dạng bắt đầu mất ổn định. Giống như mực hòa tan trong nước, cơ thể con quái vật tan chảy, bốc hơi thành sương đen cho đến khi không còn lại gì ngoài một vết cháy xém trên sàn nhà.

Kaelen tiếp đất nhẹ nhàng, tra dao vào vỏ. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơn hưng phấn của adrenaline. Sử dụng sức mạnh luôn đi kèm với một cái giá; những cái bóng mà anh ra lệnh luôn thì thầm với anh, thúc giục anh buông xuôi, để trở thành một trong những con quái vật đó.

Anh chạm vào tai nghe. "Mục tiêu đã bị tiêu diệt. Hãy phong tỏa khu vực."

"Rõ rồi, Vance," Trung tâm trả lời. "Làm tốt lắm. Nhưng... máy quét đang bắt được một tín hiệu năng lượng thứ cấp. Một thứ gì đó nhỏ. Gần đống đổ nát."

Kaelen cau mày. Anh bước lại gần nơi sinh vật vừa tan biến. Nằm trong đống tro tàn không phải là một cơ quan sinh học như thường lệ, mà là một vật thể kim loại.

Anh nhặt nó lên. Đó là một con chip nhỏ hình lục giác màu đen, đang vo ve năng lượng. Trên bề mặt của nó có khắc một biểu tượng: một mặt trời đang bị một con rắn nuốt chửng.

"Thứ này không phải tự nhiên mà có," Kaelen tự lẩm bẩm. Sát Thủ Hư Không là những con quái vật vô tri từ chiều không gian khác. Chúng không mang theo công nghệ. Trừ khi... có kẻ nào đó đã triệu hồi nó. Có kẻ nào đó đã cải tạo nó.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh, lạnh hơn cả Vực Thẳm. Đây không chỉ là một vết nứt ngẫu nhiên. Đây là một cuộc thử nghiệm.

Kaelen bỏ con chip vào túi. "Trung tâm, tôi đang quay về. Và tôi mang theo bằng chứng. Chúng ta có kẻ phản bội trong thành phố."

Anh quay người rời đi, chiếc áo khoác bay phần phật phía sau. Cuộc chiến chống lại bóng tối vừa thay đổi. Kẻ thù không còn chỉ ở bên ngoài bức tường nữa; chúng đã ở ngay bên trong rồi.

Giao Thức Nhật ThựcTrang 1

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!