Giao Thức Nhật Thực
Giao Thức Nhật Thực

Giao Thức Nhật Thực

Tác GiảQuoc Phuc
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương6 Chương

Tóm Tắt

Người ta nói New Veridia là thành phố của tương lai. Một phép màu của đèn neon, thép và công nghệ đệm từ trỗi dậy từ đống tro tàn của Cựu Thế Giới. Người ta nói những bức tường cao ngất và các mái vòm năng lượng ở đó là để chắn gió mưa. Họ nói dối. Những bức tường đó không phải để ngăn chặn thiên nhiên. Chúng ở đó để trấn áp Vực Thẳm. Trong nhiều thế kỷ, luôn có một Bức Màn ngăn cách thực tại của chúng ta với chiều không gian của ma thuật hỗn loạn thuần túy—một nơi mà các định luật vật lý tan biến và những cơn ác mộng biết thở. Nhưng Bức Màn không phải là một bức tường đá; nó là một lớp màng. Và giống như bất kỳ mô sống nào, nó có thể bị rách. Khi nó rách, lũ quái vật sẽ rỉ qua. Hầu hết mọi người không nhìn thấy chúng. Họ chỉ thấy một vụ rò rỉ khí ga, một cuộc tấn công của động vật dại, hay một sự cố sập nhà. Họ sống trong bong bóng của sự ngu dốt hạnh phúc, được bảo vệ bởi những lời giải thích mang tính "khoa học" của Cục Phòng Vệ Cổ Thuật. Nhưng có những người không thể quay mặt làm ngơ. Họ là hệ miễn dịch của thành phố này. Những kẻ đã chạm vào bóng tối và sống sót, chỉ để mang theo tiếng nhiễu sóng của nó trong tâm trí mãi mãi. Họ bước đi trên những con phố trơn trượt vì mưa, săn lùng những thứ đang trườn bò trong các con hẻm, đảm bảo cho thành phố có thể ngủ yên thêm một đêm nữa. Nhưng đêm nay, tiếng nhiễu sóng đã khác. Nó không còn là tiếng vo ve; nó là một tiếng thét. Cơn mưa có vị của đồng. Những cái bóng đang dài ra, và chúng đang đói khát. Bức Màn đang mỏng dần. Và lần này, nó có thể không chỉ bị rách. Nó có thể sẽ vỡ tan.

Chương 2

Chương 2

Mạng Lưới Thì Thầm

Địa điểm: Pháo Đài (Trụ sở Cục Phòng Vệ Cổ Thuật). Thời gian: 02:15.

Pháo Đài đứng sừng sững như một khối tháp đơn nhất làm bằng nhựa thép trắng và kính cường lực ngay trung tâm New Veridia. Nó là một pháo đài được thiết kế để ngăn chặn các mối đe dọa siêu nhiên, nhưng đối với Kaelen, nơi này thường mang lại cảm giác giống một cái lồng hơn.

Anh ném con chip hình lục giác màu đen lên chiếc bàn ba chiều. Nó kêu lạch cạch và xoay tròn trước khi nằm im.

Tiến sĩ Aris Thorne, kỹ sư ma thuật hàng đầu của Cục, chỉnh lại gọng kính. Ông vẫy tay trên mặt bàn, và một chùm tia quét màu xanh lam quét qua con chip.

"Thú vị thật," Aris lẩm bẩm, mắt đảo liên tục qua những dòng dữ liệu đang cuộn chạy trên màn hình. "Hợp kim này là loại tiêu chuẩn quân sự, dùng trong công nghệ máy bay không người lái của chính chúng ta. Nhưng mạch điện... nó được truyền dẫn bằng các cổ ngữ gọi hồn. Cậu thấy những vết khắc siêu nhỏ này không? Đây là một phép trói buộc."

Kaelen dựa lưng vào tường, khoanh tay trước ngực. "Trói buộc cái gì? Thứ tôi vừa giết là một con Sát Thủ Hư Không. Chúng là thú hoang. Ông không thể trói buộc chúng; ông chỉ có thể tiêu diệt chúng."

"Rõ ràng là có kẻ không nghĩ như vậy," Aris trả lời đầy vẻ u ám. "Con chip này hoạt động như một bộ ghi đè thần kinh. Nó ức chế bản năng hỗn loạn của sinh vật và cho phép điều khiển từ xa. Kaelen, sinh vật đó không chỉ được triệu hồi. Nó đã được lái."

Cửa phòng thí nghiệm trượt mở với tiếng xì hơi nén. Giám đốc Halloway bước vào. Bà là một người phụ nữ với những đường nét góc cạnh và đôi mắt lạnh lùng, khoác trên mình bộ đồng phục màu xám phẳng phiu.

"Một con Sát Thủ Hư Không được điều khiển," Halloway nói, nhìn vào hình chiếu. "Điều đó ngụ ý một cấp độ kiểm soát mà chúng ta từng cho là bất khả thi. Nếu chuyện này lộ ra ngoài, cả thành phố sẽ hoảng loạn."

"Biểu tượng trên con chip," Kaelen chỉ vào. "Một con rắn đang nuốt chửng mặt trời. Bọn chúng là ai?"

Halloway ngập ngừng, một vết nứt hiếm hoi xuất hiện trên vẻ ngoài điềm tĩnh của bà. "Đó là một ấn ký cổ xưa. Hội Nhật Thực (Order of the Eclipse). Chúng ta tưởng rằng đã quét sạch chúng mười năm trước trong cuộc Đại Thanh Trừng. Nếu chúng đã trở lại, và chúng có công nghệ này..."

"Thì có nghĩa là chúng có nguồn cung cấp từ bên trong," Kaelen nốt câu. "Ai đó trong Cục đang tuồn công nghệ quân sự cho chúng."

"Tôi cần cậu tìm ra nguồn gốc," Halloway ra lệnh. "Làm bí mật. Nếu có nội gián, chúng ta không thể tin tưởng các kênh chính thống."

"Tôi có một đầu mối," Kaelen nói, rời khỏi bức tường. "Ở Khu Phố Neon. Nếu có ai biết kẻ nào đang vận chuyển công nghệ chợ đen, thì đó chính là hắn."

Địa điểm: Khu Phố Neon, Quán Bar "Hồng Liên". Thời gian: 03:30.

Khu Phố Neon là nhịp đập của những tệ nạn trong thành phố. Tại đây, cơn mưa dường như xèo xèo bốc hơi khi chạm vào những biển hiệu neon nóng rực. Không khí đặc quánh mùi ma túy tổng hợp và phép thuật rẻ tiền.

Kaelen đẩy tấm rèm dày của quán Hồng Liên bước vào. Tiếng bass của âm nhạc đập vào lồng ngực anh như một nhịp tim thứ hai. Đám đông là sự pha trộn hỗn tạp giữa con người, người máy (cyborg), và những con quỷ cấp thấp đã được cấp quyền tị nạn.

Anh đi về phía một gian phòng riêng ở phía sau. Ngồi đó, tay xoay một ly chất lỏng màu xanh phát sáng, là Jax. Jax là một người biến hình (shifter), hiện đang mang khuôn mặt của một người đàn ông trung niên mệt mỏi, dù đôi mắt vẫn giữ nét dọc của loài mèo.

"Vance," Jax nhếch mép, để lộ hàm răng hơi quá sắc nhọn. "Cậu có mùi của xác quái vật và xà phòng chính phủ. Một sự kết hợp tệ hại."

Kaelen trượt vào ghế ngồi. Anh không tốn thời gian cho những lời xã giao. Anh đặt hình ảnh ba chiều của con chip lên bàn. "Tôi cần một cái tên, Jax. Kẻ nào đang kết hợp công nghệ của Cục với thuật gọi hồn?"

Jax nhìn vào hình ảnh, và nụ cười trên môi hắn vụt tắt. Hắn liếc nhìn xung quanh đầy lo lắng. "Cất cái đó đi. Cậu đang cố làm cả hai chúng ta bị giết đấy à?"

"Nói đi," Kaelen gằn giọng, âm điệu trầm và nguy hiểm.

Jax cúi người tới trước, thì thầm. "Có một tay chơi mới. Chúng gọi hắn là 'Kiến Trúc Sư'. Hắn đang thu mua các bộ phận drone lỗi thời và thuê những giả kim thuật sư lưu vong. Hắn hoạt động ở khu xưởng đóng tàu cũ tại Khu vực 7."

"Khu vực 7 là khu cách ly," Kaelen lưu ý.

"Chính xác. Vỏ bọc hoàn hảo," Jax nói. "Nhưng Vance... nghe tôi này. Tin đồn trên phố nói rằng Kiến Trúc Sư không làm việc một mình. Hắn có sự bảo kê. Sự bảo kê cấp cao. Cấp độ 'Nhật Thực'."

Đột nhiên, tiếng nhạc trong quán bar tắt ngúm. Sự im lặng đến chói tai.

Bản năng của Kaelen gào thét. Tiếng nhiễu sóng trong đầu anh—hệ thống cảnh báo của anh—tăng vọt lên thành tiếng gầm đinh tai nhức óc.

"Nằm xuống!" Kaelen hét lên, lật tung chiếc bàn nặng trịch.

RẦM!

Cửa sổ trước của quán bar vỡ tung vào trong khi một cơn mưa đạn trút xuống. Đây không phải là đạn thường; chúng là đạn vạch đường được tẩm muối trừ tà, thiết kế để gây sát thương cho các thực thể ma thuật.

Hỗn loạn bùng nổ. Khách khứa la hét và bỏ chạy tán loạn. Jax biến hình thành một con mèo nhỏ và lao tót xuống gầm ghế.

Kaelen rút khẩu Requiem. Anh liếc nhìn qua chiếc bàn bị lật. Bốn bóng người trong trang phục chiến thuật đứng ở lối vào. Họ đeo mặt nạ che kín mặt, trên đó vẽ biểu tượng đầu lâu trắng.

"Dọn dẹp viên," Kaelen gầm gừ. Chúng ở đây để bịt đầu mối.

Một trong những kẻ tấn công giơ găng tay lên. Một quả cầu lửa cô đặc hình thành trong lòng bàn tay hắn và ném về phía gian phòng.

Kaelen không chạy. Anh tập trung vào những cái bóng bên dưới bàn. "Giao thức: Khiên Vực Thẳm."

Những cái bóng dâng lên như một bức tường nước đen đặc, hấp thụ quả cầu lửa. Vụ nổ làm rung chuyển quán bar, nhưng lá chắn vẫn đứng vững.

Kaelen hạ khiên và nhảy qua bàn. Anh di chuyển nhanh như một bóng mờ. Anh bắn hai phát. Viên đầu tiên bắn nát đầu gối gã pháp sư lửa; viên thứ hai làm vỡ kính ngắm của tay súng bên cạnh.

Hai tên còn lại khai hỏa. Kaelen trượt trên sàn nhà trơn trượt vì bia, truyền bóng tối vào áo khoác của mình. Những viên đạn đập vào áo khoác và bẹp dúm như thể va vào áo giáp thép.

Anh thu hẹp khoảng cách. Tay trái anh chộp lấy nòng súng trường của một tên, kim loại rên rỉ khi anh vặn ngược nó lên, và đập báng súng lục vào thái dương kẻ tấn công. Gã đàn ông đổ gục.

Tên lính đánh thuê cuối cùng rút dao—một lưỡi dao răng cưa phát sáng màu xanh lục của độc dược. Hắn lao tới.

Kaelen bắt lấy cổ tay hắn. Đôi mắt anh rực lên ánh sáng tím. "Ai phái mày tới?"

Tên lính đánh thuê cười, một âm thanh nghẹn ngào, ọc ọc. "Nhật Thực... trỗi dậy."

Cơ thể gã đàn ông đột nhiên co giật. Những cổ ngữ khắc trên áo giáp hắn sáng rực màu đỏ, và Kaelen nhận ra chuyện gì đang xảy ra chỉ chậm một giây. Một phép tự hủy.

Kaelen đá văng gã đàn ông ra xa và lao ra sau quầy bar.

BÙM!

Vụ nổ thổi bay mặt tiền của câu lạc bộ, hất tung những mảnh vỡ ra ngoài đường phố.

Bụi và khói bao trùm không khí. Kaelen ho sù sụ, đẩy một thanh gỗ đè lên chân mình ra. Anh đứng dậy, bầm dập nhưng vẫn còn sống. Những kẻ tấn công đã chết, cơ thể chúng biến thành tro bụi do bùa chú tự hủy.

Jax bò ra từ sau đống chai vỡ, trở lại hình dạng con người, run rẩy. "Chúng tìm thấy chúng ta. Nhanh như vậy. Làm sao chúng biết được?"

Kaelen tra súng vào bao, vẻ mặt tối sầm. "Bởi vì chúng đang nghe lén. Lỗ hổng không chỉ là nguồn cung cấp đâu, Jax. Đó là sự giám sát."

Anh nhìn về phía lối ra, về phía con đường ướt đẫm mưa. "Cậu nói Khu vực 7 phải không?"

Jax gật đầu. "Ừ. Nhà kho cũ."

"Lẩn trốn đi, Jax. Đừng ngoi lên cho đến khi tôi bảo."

Kaelen bước ra khỏi quán bar hoang tàn. Tiếng còi cảnh sát đang hú vang từ xa, ngày càng gần hơn. Anh sẽ không còn ở đó khi họ đến. Anh đã có đích đến.

Kiến Trúc Sư. Khu vực 7.

Kẻ đi săn đã trở thành kẻ bị săn, nhưng Kaelen Vance thích như vậy hơn. Nó làm cho trò chơi trở nên đơn giản.

Giao Thức Nhật ThựcTrang 2

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!