Địa điểm: Khu vực 7, Bãi Xưởng Tàu Bỏ Hoang. Thời gian: 04:10.
Khu vực 7 là một nghĩa địa công nghiệp. Những bộ khung rỉ sét của các con tàu chở hàng khổng lồ nhô lên khỏi mặt nước đen ngòm đầy dầu mỡ của vịnh như những chiếc xương sườn của loài thủy quái đã chết. Mưa ở đây rơi nặng hạt hơn, hòa lẫn với muội than và cặn hóa chất gây bỏng rát da thịt.
Kaelen di chuyển qua những bóng râm của các container hàng hóa, hình bóng anh hòa tan vào bóng tối theo từng bước chân. Nhà kho mà Jax đã đề cập là một cấu trúc khổng lồ bằng tôn lượn sóng, các cửa sổ bị đóng ván kín mít, phát ra những rung động tần số thấp làm răng Kaelen va vào nhau lạch cạch.
Anh đi vòng qua cổng trước—nơi được canh gác bởi hai tháp pháo tự động đang quét lưới laser đỏ—và tìm thấy một trục thông gió trên mái nhà. Với một câu thần chú thì thầm, tấm lưới sắt rỉ sét và tan rã trong vài giây, cho phép anh trườn vào bên trong.
Nội thất của nhà kho là một cơn ác mộng hiện hình.
Đó không chỉ là một công xưởng; đó là một lò mổ. Những dãy bể kính chạy dọc theo các bức tường, chứa đầy dung dịch giả kim màu xanh lục. Trôi nổi bên trong là những con Sát Thủ Hư Không ở nhiều giai đoạn sửa đổi khác nhau. Một số đã bị thay thế lưỡi kiếm xương bằng máy cưa xích tần số cao. Những con khác bị móc mắt, thay thế bằng các mảng cảm biến đa quang phổ.
"Đẹp chứ, phải không?"
Giọng nói vang vọng từ sàn catwalk phía trên. Kaelen rút Requiem ngay lập tức, nhắm lên cao.
Đứng trên giàn kim loại là một người đàn ông—hoặc thứ từng là một người đàn ông. Hắn đeo một chiếc tạp dề da dày dính đầy dầu và máu. Hàm dưới của hắn hoàn toàn là máy móc, một tấm lưới loa nằm ở nơi lẽ ra là miệng. Cánh tay phải của hắn là một cái móng vuốt thủy lực khổng lồ đang nổ lách tách những tia điện.
"Kiến Trúc Sư, tôi đoán vậy," Kaelen nói, giọng điềm tĩnh.
"Còn ngươi là con chó săn của Cục," Kiến Trúc Sư rít lên, âm thanh kim loại và chói tai. "Ngươi đến quá muộn rồi, Vance. Dây chuyền sản xuất đã hoạt động. Chúng ta đang xây dựng giai đoạn tiếp theo của sự tiến hóa."
Kiến Trúc Sư kéo một cái cần gạt.
Còi báo động rú lên. Các bể kính ở tầng trệt rít lên và bắt đầu xả nước. Ba con Sát Thủ Hư Không đã được sửa đổi phá vỡ lồng chứa, đáp xuống sàn bê tông với những tiếng thịch ướt át. Những con này được bọc giáp, lớp da chitin của chúng được mạ thép.
"Xé xác hắn ra," Kiến Trúc Sư ra lệnh.
Lũ sinh vật lao tới. Kaelen không lùi bước. Anh lao về phía trước, trượt người dưới cú vung tay của con quái vật đầu tiên. Cánh tay máy cưa thủy lực rít lên trên đầu anh, tóe lửa xuống sàn nhà.
Kaelen ấn nòng súng Requiem vào phần bụng lộ ra của sinh vật—nơi thịt gặp kim loại—và bóp cò. Viên đạn bạc thánh xuyên thủng điểm kết nối, cắt đứt cụm dây thần kinh. Con quái vật co giật rồi đổ gục.
Con sinh vật thứ hai, một gã khổng lồ với súng đại bác gắn trên vai, khai hỏa. Kaelen lăn ra sau một thùng máy móc khi những tia năng lượng cày nát mặt bê tông.
"Giao thức: Bước Nhảy Bóng Tối."
Kaelen biến mất vào cái bóng của chính mình. Trong nháy mắt, anh tái hiện hình ngay sau lưng con quái vật đang bắn. Anh truyền năng lượng hắc ám vào nắm đấm và đấm thẳng vào lõi năng lượng nằm trên cột sống của sinh vật.
RẮC.
Cái lõi quá tải, gửi đi một làn sóng xung kích thổi tung con sinh vật trong một cơn mưa máu và tia lửa điện.
"Ấn tượng đấy," Kiến Trúc Sư cười khẩy từ trên cao. "Nhưng ngươi có thể đánh lại đấng sáng tạo không?"
Gã bác học điên nhảy xuống từ sàn catwalk, tiếp đất với một lực cực mạnh làm rung chuyển sàn nhà. Hắn giơ cái móng vuốt thủy lực lên, và một luồng lửa giả kim—xanh lục và ăn mòn—phun về phía Kaelen.
Kaelen lao sang một bên, nhưng sát thương lan tỏa đã bén vào áo khoác của anh, đốt cháy lớp vải và làm sém cánh tay anh. Anh nghiến răng chịu đau. Ngọn lửa này không chỉ là nhiệt; nó là axit trộn lẫn với mana bị nguyền rủa.
"Ngươi bám víu vào những lề lối cũ," Kiến Trúc Sư chế nhạo, lao tới như một con bò mộng. "Ma thuật là hỗn loạn! Công nghệ là trật tự! Ta đã hợp nhất chúng thành sự hoàn hảo!"
Hắn vung móng vuốt. Kaelen cúi xuống, nhưng cú vung ngược lại đập trúng xương sườn anh, hất văng anh qua bên kia phòng. Anh đập mạnh vào bàn làm việc, dụng cụ rơi loảng xoảng xung quanh.
Kaelen ho ra máu. Tầm nhìn của anh mờ đi trong giây lát. Tiếng nhiễu sóng trong đầu anh đang gào thét.
Kiến Trúc Sư lù lù tiến lại, giơ cao móng vuốt cho đòn kết liễu. "Gia nhập đống phế liệu đi."
Kaelen ngước lên, đôi mắt anh rực sáng hoàn toàn màu tím. "Ngươi quên một điều về công nghệ rồi, Kiến Trúc Sư."
Kiến Trúc Sư khựng lại. "Đó là cái gì?"
"Nó có công tắc tắt nguồn."
Kaelen đập mạnh tay xuống sàn nhà ướt đẫm. "Giao thức: Xung Kích EMP."
Nhưng đó không phải là xung điện từ bình thường. Đó là một xung năng lượng hư không nguyên bản được thiết kế để phá vỡ dòng chảy của ma thuật và điện năng.
Một làn sóng xung kích của sự tĩnh lặng màu tím lan tỏa từ Kaelen.
Đèn trong nhà kho vụt tắt. Hàm dưới bằng máy của Kiến Trúc Sư cứng lại. Cánh tay thủy lực của hắn rên rỉ và khóa chặt tại chỗ, tia lửa rơi xuống từ các khớp nối. Các mạch cổ ngữ trên cơ thể hắn chập mạch, đốt cháy da thịt hắn.
"Không... công trình... của ta..." Kiến Trúc Sư lắp bắp, đông cứng tại chỗ.
Kaelen đứng dậy, nhăn mặt vì những cái xương sườn bị gãy. Anh bình tĩnh bước về phía tên ác nhân đang bất động. Anh đặt Requiem lên trán Kiến Trúc Sư.
"Công trình của ngươi bị hủy bỏ."
ĐOÀNG.
Kiến Trúc Sư ngã ngửa ra sau, tắt thở.
Kaelen không ăn mừng. Anh tập tễnh đi về phía thiết bị đầu cuối máy tính chính trên bức tường xa. EMP đã nướng chín hệ thống phòng thủ, nhưng ổ cứng đã được che chắn. Anh cắm gai dữ liệu của mình vào bảng điều khiển.
Các tệp tin cuộn qua màn hình. Vận đơn vận chuyển. Bản thiết kế. Và một nhật ký liên lạc.
Mắt Kaelen nheo lại khi đọc tin nhắn cuối cùng được gửi bởi Kiến Trúc Sư. Nó không gửi cho một người. Đó là một mã tín hiệu phát sóng.
MỤC TIÊU: NGỌN THÁP (THE SPIRE). THỜI GIAN: T-TRỪ 4 GIỜ. TRỌNG TẢI: DỰ ÁN NHẬT THỰC.
"Ngọn Tháp..." Kaelen thì thầm. Ngọn Tháp là lưới điện chính và là trung tâm long mạch của thành phố. Nếu chúng kích nổ thứ gì đó ở đó, hoặc thả lũ sinh vật này ra...
Anh rút ổ dữ liệu và chạm vào tai nghe. "Halloway, bà nghe rõ không?"
Chỉ có tiếng tĩnh điện trả lời anh.
"Halloway?"
"Vance..." Giọng của Halloway vang lên, méo mó và yếu ớt. "Chúng tôi... bị xâm nhập. Pháo Đài đang bị tấn công. Chúng không trốn nữa. Nhật Thực... chúng đang ở đây."
Đường dây tắt ngúm.
Kaelen nhìn xác Kiến Trúc Sư, rồi nhìn đội quân quái vật chưa hoàn thiện trong các bể chứa. Cuộc chiến không chỉ mới bắt đầu; kẻ thù đã phát động cuộc tấn công cuối cùng rồi.
Anh quay người và chạy vào màn mưa. New Veridia đang bốc cháy, và anh là người duy nhất có nước để dập tắt nó.





