Giao Thức Nhật Thực
Giao Thức Nhật Thực

Giao Thức Nhật Thực

Tác GiảQuoc Phuc
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương6 Chương

Tóm Tắt

Người ta nói New Veridia là thành phố của tương lai. Một phép màu của đèn neon, thép và công nghệ đệm từ trỗi dậy từ đống tro tàn của Cựu Thế Giới. Người ta nói những bức tường cao ngất và các mái vòm năng lượng ở đó là để chắn gió mưa. Họ nói dối. Những bức tường đó không phải để ngăn chặn thiên nhiên. Chúng ở đó để trấn áp Vực Thẳm. Trong nhiều thế kỷ, luôn có một Bức Màn ngăn cách thực tại của chúng ta với chiều không gian của ma thuật hỗn loạn thuần túy—một nơi mà các định luật vật lý tan biến và những cơn ác mộng biết thở. Nhưng Bức Màn không phải là một bức tường đá; nó là một lớp màng. Và giống như bất kỳ mô sống nào, nó có thể bị rách. Khi nó rách, lũ quái vật sẽ rỉ qua. Hầu hết mọi người không nhìn thấy chúng. Họ chỉ thấy một vụ rò rỉ khí ga, một cuộc tấn công của động vật dại, hay một sự cố sập nhà. Họ sống trong bong bóng của sự ngu dốt hạnh phúc, được bảo vệ bởi những lời giải thích mang tính "khoa học" của Cục Phòng Vệ Cổ Thuật. Nhưng có những người không thể quay mặt làm ngơ. Họ là hệ miễn dịch của thành phố này. Những kẻ đã chạm vào bóng tối và sống sót, chỉ để mang theo tiếng nhiễu sóng của nó trong tâm trí mãi mãi. Họ bước đi trên những con phố trơn trượt vì mưa, săn lùng những thứ đang trườn bò trong các con hẻm, đảm bảo cho thành phố có thể ngủ yên thêm một đêm nữa. Nhưng đêm nay, tiếng nhiễu sóng đã khác. Nó không còn là tiếng vo ve; nó là một tiếng thét. Cơn mưa có vị của đồng. Những cái bóng đang dài ra, và chúng đang đói khát. Bức Màn đang mỏng dần. Và lần này, nó có thể không chỉ bị rách. Nó có thể sẽ vỡ tan.

Chương 4

Chương 4

Bầu Trời Rỉ Máu

Địa điểm: Đường cao tốc dẫn tới Ngọn Tháp, New Veridia. Thời gian: 04:45.

Cơn mưa đã tạnh, nhưng một thứ tồi tệ hơn đã thay thế nó. Bầu trời bên trên New Veridia không còn màu đen nữa; nó mang một sắc thái tím bầm của vết thương tụ máu. Những đám mây xoáy quanh đỉnh của Ngọn Tháp như một vòng xoáy máu đông đặc. Đây là "Nhật Thực"—không phải của các thiên thể, mà là của lớp màng ngăn cách cõi phàm trần với Vực Thẳm.

Kaelen Vance cưỡi trên động cơ của một chiếc mô tô bay Interceptor vừa đánh cắp được. Cỗ máy gầm rú bên dưới anh, lơ lửng cách mặt đất nửa mét, các bộ đẩy của nó hất tung những tia nước bẩn thỉu. Anh vặn hết ga động cơ, lạng lách qua dòng xe cộ tắc nghẽn của những người dân đang hoảng loạn tháo chạy khỏi trung tâm thành phố.

Phía trước, Ngọn Tháp chọc thủng bầu trời. Đó là kiến trúc cao nhất thành phố, một cây kim bằng kính hắc diện thạch đóng vai trò là điểm giao thoa của các long mạch—lưới điện ma thuật của thành phố. Giờ đây, nó là ngọn hải đăng của sự tha hóa.

"Cảnh báo," AI của chiếc xe vang lên. "Cảnh báo tiếp cận. Phát hiện kẻ địch."

Kaelen ngước lên. Hạ xuống từ những đám mây đỏ thẫm là những chiếc phi thuyền thả quân có đóng dấu ấn Nhật Thực. Chúng không hạ cánh; chúng đang triển khai quân ngay giữa không trung. Những người lính được trang bị ba lô phản trọng lực nhảy xuống đường cao tốc, chặn đường anh.

"Cút khỏi đường của tao," Kaelen gầm gừ.

Anh không giảm tốc độ. Anh tăng tốc.

Những người lính khai hỏa. Những chùm năng lượng cày nát mặt đường nhựa xung quanh anh. Kaelen nghiêng xe mạnh sang trái, cạo vào lan can bảo vệ, tia lửa bắn tung tóe. Anh giơ tay trái lên, vận chuyển năng lượng.

"Giao thức: Thương Động Lực."

Một ngọn thương bằng lực cô đặc hiện hình trước mũi xe. Kaelen húc thẳng vào hàng rào phong tỏa. Ngọn thương đâm trúng tên lính đi đầu, làm vỡ nát khiên của hắn và hất văng hắn vào những tên khác như một con ki gỗ.

Kaelen lao qua lỗ hổng, nhưng một con drone hạng nặng, trang bị súng nòng xoay, đã khóa mục tiêu vào anh từ trên cao.

BRRRRT!

Đạn cày nát mặt đường, đuổi theo bánh sau xe anh. Kaelen bóp phanh và giật mạnh tay lái lên. Chiếc xe lật theo phương thẳng đứng, lợi dụng đà quán tính để phóng lên không trung.

Giữa không trung, thời gian dường như chậm lại. Kaelen buông tay lái, rút khẩu Requiem. Anh bắn ba phát vào tuabin của con drone.

ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!

Con drone mất kiểm soát xoay tít và đâm sầm xuống đường cao tốc bên dưới, nổ tung thành một quả cầu lửa. Kaelen đáp lại lên yên xe với một cú thịch nặng nề, hệ thống giảm xóc rên rỉ, và anh rồ ga lao về phía lối vào của Ngọn Tháp.

Chân tháp là một vùng chiến sự. Lực lượng an ninh của Cục đang tham gia vào một trận chiến tuyệt vọng chống lại những con quái vật của Nhật Thực—những con yêu tinh khổng lồ được cấy ghép với trang bị chống bạo động.

Kaelen bỏ chiếc xe, để nó lao thẳng vào một nhóm kẻ thù, và kích nổ pin nhiên liệu bằng một cái búng tay. Vụ nổ dọn sạch lối vào sảnh.

Anh chạy xộc vào bên trong.

Nội thất của Ngọn Tháp thường là một kỳ quan của kiến trúc hiện đại—bóng bẩy, trắng toát và tĩnh lặng. Giờ đây, nó là một lò mổ. Xác của lính canh Cục nằm rải rác trên sàn. Nhưng điều đáng lo ngại hơn là trọng lực.

Bởi vì các long mạch đang bị tha hóa, trọng lực bên trong tháp đang dao động thất thường. Mảnh vỡ trôi lơ lửng giữa không trung. Những giọt máu lơ lửng như những viên hồng ngọc đỏ thẫm.

"Vance!"

Một giọng nói gọi vọng xuống từ tầng lửng. Kaelen nhìn lên và thấy Chỉ huy Rix, người đứng đầu đội an ninh của Ngọn Tháp, đang chảy máu đầm đìa từ một vết thương ở sườn. Ông đang trấn thủ một hành lang bằng khẩu súng trường tấn công.

Kaelen nhảy lên bệ đứng, lợi dụng trọng lực thấp để vượt qua độ cao mười mét chỉ trong một cú bật. "Rix. Tình hình thế nào?"

"Chúng chiếm thang máy rồi," Rix ho, nạp lại đạn. "Chúng đang hướng tới Phòng Thượng Đỉnh (Apex Chamber). Chúng có một... một người phụ nữ đi cùng. Ả ta đang niệm chú gì đó. Cả tòa nhà đang rung chuyển."

"Một phù thủy," Kaelen nhận ra. "Chúng đang sử dụng Ngọn Tháp như một cái loa để khuếch đại phép triệu hồi."

"Cầm lấy cái này," Rix đưa cho Kaelen một thẻ từ dính máu. "Quyền ghi đè bảo trì. Đó là đường duy nhất để lên trên. Thang máy chính bị khóa rồi."

"Ông cũng phải ra khỏi đây, Rix."

"Đi đi!" Rix hét lên khi thêm nhiều kẻ thù tràn vào sảnh. "Cứu cái thành phố chết tiệt này đi!"

Kaelen chạy về phía trục bảo trì. Anh quẹt thẻ, và cánh cửa chống nổ nặng nề mở ra.

Trục thang tối om, chỉ được chiếu sáng bởi những ngọn đèn khẩn cấp màu đỏ. Những sợi cáp to như thân cây chạy dọc lên trung tâm. Kaelen nhìn lên. Đó là một đường thẳng đứng lên đỉnh—hai trăm tầng lầu.

Anh không leo. Anh tập trung tâm trí, để tiếng nhiễu sóng chiếm lấy mình. Những cái bóng trong trục bắt đầu vặn vẹo.

"Giao thức: Thăng Thiên Bóng Tối."

Anh bước vào bóng tối. Những cái bóng chộp lấy anh, đẩy anh bay lên với tốc độ chóng mặt. Anh không còn chạy nữa; anh đang rơi ngược lên trên.

Lên được nửa trục, bóng tối đột nhiên dội ngược lại. Kaelen bị hất văng ra khỏi dòng chảy bóng tối, đập mạnh vào một tấm lưới kim loại ở tầng 100.

Anh thở hổn hển tìm không khí. Có thứ gì đó đã chặn đường di chuyển của anh. Một rào chắn.

"Ta không nghĩ ngươi có thể tới được xa thế này đâu, con chó săn nhỏ bé."

Kaelen từ từ đứng dậy. Đứng trên lối đi đối diện anh là một bóng người quấn đầy băng gạc, mặc một bộ đồ dường như hấp thụ ánh sáng. Hắn cầm hai con dao găm cong nhỏ giọt một chất lỏng màu đen sệt.

"Vesper," Kaelen nói, nhận ra tên sát thủ. "Tao tưởng tao đã giết mày ở Cairo rồi."

"Ngươi giết cái xác của ta," Vesper rít lên, giọng hắn nghe như lá khô lạo xạo trên mặt đường. "Nhật Thực cho ta một cái xác mới. Tốt hơn. Mạnh hơn. Ít... người hơn."

Vesper biến mất.

Kaelen không nhìn bằng mắt; anh cảm nhận bằng hào quang của mình. Anh cúi xuống ngay lập tức.

XOẸT!

Một con dao găm chém vào không khí nơi cổ anh vừa ở đó một phần triệu giây trước. Kaelen xoay người, bắn Requiem từ bên hông. Vesper gạt viên đạn bằng lưỡi dao—một kỳ tích tốc độ không tưởng—và đá vào ngực Kaelen.

Kaelen trượt ra sau, gần sát mép vực của trục thang máy.

"Ngươi không thể ngăn cản nghi lễ đâu, Vance," Vesper chế nhạo, cơ thể lúc ẩn lúc hiện. "Kiến Trúc Sư xây dựng thể xác. Phù Thủy gọi linh hồn. Và Ngọn Tháp sẽ mở cánh cửa. Vực Thẳm đang đến."

"Không phải khi tao còn thở," Kaelen vặc lại.

Anh tra súng vào bao. Đạn dược vô dụng với một kẻ đi trong bóng tối (shade-walker) như Vesper. Anh cần chiến đấu trên cùng một tần số.

Kaelen rút con dao nanh quỷ của mình ra. Anh cứa vào lòng bàn tay mình, để máu phủ lên lưỡi dao. "Máu trói buộc bóng tối."

Anh lao tới.

Họ va vào nhau trong một cơn lốc chuyển động, thép va vào thép kêu leng keng. Tia lửa bắn ra khi họ khiêu vũ trên lối đi hẹp. Vesper nhanh hơn, nhưng Kaelen đòn nặng hơn, tàn bạo hơn.

Vesper định cắt cổ họng anh. Kaelen bắt lấy cổ tay tên sát thủ bằng tay trái, phớt lờ con dao găm đang cứa vào găng tay và da thịt mình.

"Bắt được mày rồi," Kaelen gầm gừ.

Anh cắm phập con dao đẫm máu của mình vào ngực Vesper. Máu quỷ trên lưỡi dao phản ứng dữ dội với ma thuật bóng tối đang giữ cho Vesper sống sót.

"ÁAAAA!" Vesper gào lên khi hình dạng của hắn bắt đầu sôi sục.

"Về địa ngục đi," Kaelen nói, và đá Vesper văng khỏi lối đi.

Tên sát thủ rơi xuống trục thang tối tăm, tiếng hét kéo dài cho đến khi tắt lịm vào hư vô.

Kaelen ôm lấy bàn tay đang chảy máu. Anh mệt mỏi. Anh bị thương. Nhưng anh nhìn lên trên. Đỉnh tháp đã ở rất gần. Anh có thể cảm thấy áp lực của câu thần chú đang đè nặng lên hộp sọ mình như một sức nặng vật lý.

Anh bắt đầu leo lên thang, từng bậc một. Cuộc chiến thực sự đang chờ đợi ở trên đỉnh.

Giao Thức Nhật ThựcTrang 4

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!