Cơn bão bên ngoài đã ngớt, chỉ còn lại màn mưa bụi ảm đạm và dai dẳng, nhưng cơn bão trong lòng Tri huyện Lý Minh mới thực sự bắt đầu. Tay cầm bức thư ố vàng của ông nội Lan Nhi, ông ngồi trong ánh sáng lờ mờ của Từ đường, mùi nhang khói hòa lẫn với mùi tanh của những bí mật cũ kỹ.
"Người Giữ Chìa Khóa," Lý Minh lẩm bẩm. "Vương Lão Gia nói có ba người giữ chìa khóa kho bạc: bản thân ông ta, tân lang Triệu Phong, và Quản gia."
"Lão Quản gia, tên Phúc," Trần Hổ nói, vuốt nước mưa trên mặt khi vừa trở về từ việc canh giữ tù nhân. "Lão đã phục vụ Vương gia bốn mươi năm. Một người đàn ông lầm lì, bản thân lão cũng giống như một cái bóng."
"Giải lão đến tân phòng," Lý Minh đứng dậy ra lệnh. "Nhưng trước tiên, ta phải giải mã câu đố về con ma đi xuyên tường."
Trở lại căn phòng nơi Vương Lan Nhi bỏ mạng, không khí vẫn còn nặng nề mùi tử khí. Lý Minh phớt lờ chiếc giường và tập trung sự chú ý vào bức tường giáp với hành lang — bức tường mà Triệu Phong khẳng định "Người Không Mặt" đã đi xuyên qua.
Đó là một bức tường gỗ chắc chắn, được phủ bởi một bức tranh lụa lớn, tinh xảo vẽ cảnh "Tứ Bình" (Bốn Mùa).
"Trần Hổ, mang đèn lại gần đây," Lý Minh ra lệnh.
Ông kiểm tra bức tranh. Nó được căng trên một khung gỗ. Thoạt nhìn, nó có vẻ bình thường. Nhưng Lý Minh nhớ lại đống mạt cưa trong Từ đường và sợi dây mảnh. Từ đường có chung một xà nhà với chái nhà này.
Ông rà ngón tay dọc theo mép khung tranh. Ở đó, ẩn dưới một tua lụa trang trí, là một cái lỗ nhỏ xíu, chỉ vừa bằng đầu kim.
"Sợi dây đi qua đây," Lý Minh suy luận. Ông nhìn xuống sàn nhà. Tấm thảm gần tường hơi bị đùn lên, như thể có vật nặng đã kéo lê qua nó.
Ông nắm lấy khung của bức tranh "Mùa Đông" và đẩy. Nó không nhúc nhích. Ông kéo. Vẫn không được.
Sau đó, ông nhớ đến sợi dây tìm thấy trên thuyền — nối với hai tay cầm bằng gỗ. Đó là một cơ quan chịu lực.
"Trần Hổ, ấn mạnh xuống tấm ván sàn kia," Lý Minh chỉ vào một tấm ván hơi nhô lên gần góc tường.
Khi Trần Hổ dẫm đôi giày nặng trịch của mình lên đó, một tiếng "tách" vang lên bên trong bức tường. Lý Minh đẩy bức tranh lần nữa. Lần này, toàn bộ mảng tường lặng lẽ xoay quanh một trục giữa. Đó là một cánh cửa quay, được ngụy trang hoàn hảo bởi tác phẩm nghệ thuật.
"Mật đạo!" Trần Hổ thốt lên.
Đằng sau bức tranh là một không gian hẹp, chỉ vừa đủ cho một người, chạy giữa các bức tường của các phòng. Và trong không gian đó, treo trên một cái móc, là một chùm chìa khóa.
"Chìa khóa kho bạc," Lý Minh nói, cầm lấy chúng. "Và nhìn xem."
Trên sàn của mật đạo nằm một vật nhỏ bị vứt bỏ. Đó là một hộp son — loại dùng để trang điểm.
"Ngọc 'chảy máu'," Lý Minh nhận ra. "Hung thủ không cần phép thuật. Hắn vào qua cánh cửa bí mật này, siết cổ cô dâu, bôi son lên miếng ngọc để giả làm máu và tạo ra sự hoảng loạn, sau đó thoát ra theo lối cũ. Tân lang đến sau, thấy hung thủ lùi vào tường và tưởng đó là ma."
"Nhưng ai biết về lối đi này?" Trần Hổ hỏi.
"Chỉ có người hiểu rõ xương cốt của ngôi nhà này," Lý Minh quay lại. Đứng ở cửa tân phòng là Quản gia Phúc.
Lão quản gia già nua trông tiều tụy, lưng còng xuống, tay bưng một khay trà. Lão không tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy cánh cửa bí mật mở toang.
"Lão nô đã đoán ngài sẽ tìm ra, bẩm Đại nhân," Phúc nói, giọng khô khốc như lá chết. "Dù sao ngài cũng là 'Thiết Bút'."
"Quản gia Phúc," Lý Minh bước ra khỏi mật đạo. "Ông là Người Giữ Chìa Khóa. Ông đã xây dựng thứ này sao?"
"Không phải lão nô," Phúc đặt trà xuống bàn. "Nó được xây bởi Vương Thiên, lão gia cũ, từ nhiều năm trước. Để giấu những kho báu trộm được... và những tội lỗi của ông ấy."
"Và đêm nay, nó đã được dùng để giết cháu gái ông ấy," Lý Minh nói gay gắt. "Dương Ngọc đang ở đâu?"
Phúc thở dài, một âm thanh dường như mang sức nặng của cả chục năm. "Lão nô đã lấy nó. Nhưng không phải để trộm. Mà để phá hủy nó."
Lão thò tay vào áo bào và rút ra miếng ngọc bị mất. Nó tỏa sáng ấm áp dưới ánh nến, đường vân đỏ bên trong đập như một mạch máu bị cầm tù.
"Tại sao?"
"Vì Vương gia bị nguyền rủa bởi lòng tham," Phúc nói, mắt lão lóe lên một tia sáng kỳ lạ. "Vương Thiên và em trai, Vương Hải, đã tìm thấy cặp ngọc này trong mộ của một vị tướng quân. Họ thề sẽ chia sẻ gia tài. Nhưng Thiên tham lam. Ông ta đã chôn sống em trai mình trong ngôi mộ đó để chiếm đoạt tất cả. Ta... ta là con trai của Vương Hải."
Trần Hổ rút kiếm. "Ông giết cô dâu để trả thù?"
"Không," Phúc lắc đầu buồn bã. "Ta muốn chấm dứt vòng luẩn quẩn này. Ta định trộm cặp ngọc và ném chúng xuống sông đêm nay. Nhưng khi ta đến kho, Dương Ngọc ở đó, nhưng Âm Ngọc... Lan Nhi đang đeo nó. Ta không thể lấy nó mà không làm hại con bé. Nên ta đã bỏ đi."
"Nếu ông không giết nàng," Lý Minh bước lại gần, nhìn thẳng vào mắt lão già, "thì ai đã sử dụng mật đạo? Ai biết về nó ngoài ông?"
Khuôn mặt Phúc co lại vì sợ hãi. "Có... một người khác. Một cái bóng mà ta đã thấy lảng vảng trong phủ nhiều tuần nay. Hắn đeo mặt nạ. Ta tưởng hắn là ảo ảnh do tội lỗi của ta tạo ra. Nhưng đêm nay... ta đã thấy hắn."
"Là ai?"
"Hắn là..." Phúc đột nhiên hớp hơi. Lão ôm lấy cổ họng. Mặt lão chuyển sang màu tím, bọt mép trào ra.
"Trúng độc!" Lý Minh lao tới đỡ lấy lão. "Trà có độc!"
Phúc co giật, mắt trợn ngược. Lão chỉ ngón tay run rẩy về phía cửa sổ mở, về phía bóng tối bên ngoài. "Tên... kép hát... chưa... chết..."
Với một cái rùng mình cuối cùng, Quản gia Phúc lịm đi.
"Chết rồi," Trần Hổ kiểm tra mạch. "Lão tự sát?"
"Không," Lý Minh kiểm tra khay trà mà Phúc mang tới. "Có hai cái chén. Lão chưa uống từ chúng. Lão đã bị hạ độc trước khi vào phòng. Một loại độc phát tác chậm."
Lý Minh tua lại những lời cuối cùng của quản gia. "Tên kép hát... chưa... chết..."
"Giang Tư?" Lý Minh nhìn Trần Hổ. "Chúng ta đã thấy xác hắn. Chúng ta đã chạm vào hắn. Hắn lạnh ngắt. Hắn có một con dao găm găm vào tim."
"Trừ khi," mắt Lý Minh mở to với một nhận thức kinh hoàng. "Trừ khi người chúng ta tìm thấy dưới sông... không phải là Giang Tư."
"Nhưng tì nữ đã nhận diện hắn!"
"Khuôn mặt đã trương phềnh vì nước. Cô ta nhận diện qua quần áo và hoàn cảnh," Lý Minh đi đi lại lại trong phòng. "Gánh hát Thanh Vân... bọn họ là bậc thầy về thuật dịch dung. Nhỡ đâu kẻ dưới sông là một nạn nhân thật sự, bị hóa trang để trông giống tên kép hát? Nhỡ đâu Giang Tư thật sự chính là hung thủ?"
"Nhưng tại sao?"
"Để giả chết," Lý Minh nói, chộp lấy thanh kiếm. "Để tẩu thoát cùng ngọc và của cải mà không để lại dấu vết. Hắn quyến rũ Lan Nhi để lấy Âm Ngọc. Hắn giết nàng để chiếm đoạt nó. Hắn dàn dựng hiện trường giống như lời nguyền ma quái. Hắn đổ tội cho tân lang. Và hắn giết một kẻ thế mạng để thay thế mình trong cái chết."
Đột nhiên, tiếng la hét hoảng loạn vang lên từ hướng nhà củi nơi giam giữ Triệu Phong.
"Cứu với! Cháy! Cháy nhà rồi!"
Lý Minh và Trần Hổ lao ra cửa sổ. Ngọn lửa đang bốc lên ngùn ngụt từ phía nhà củi.
"Hắn đang diệt trừ những đầu mối cuối cùng," Lý Minh hét lên, nhảy qua bệ cửa sổ lao vào màn mưa. "Chạy mau, Trần Hổ! Nếu Triệu Phong chết, chúng ta mất nhân chứng duy nhất đã nhìn thấy 'Người Không Mặt'!"
Khi họ chạy băng qua sân đầy bùn, một bóng người xuất hiện từ bóng tối của khu vườn. Hắn cao lớn, đội nón lá và mặc áo tơi đen như tì nữ mô tả. Nhưng lần này, hắn không đeo mặt nạ.
Hắn đứng trên đỉnh hòn non bộ, nhìn xuống đám cháy và những quan binh đang hối hả. Tia chớp lóe lên, soi sáng một khuôn mặt tuấn tú, sắc sảo — khuôn mặt của một kẻ lẽ ra đã chết.
Đó là kép chính, Giang Tư. Và trên tay hắn, hắn cầm miếng Âm Ngọc.
Hắn mỉm cười, một nụ cười sân khấu lạnh sống lưng, rồi biến mất vào bóng đêm của cơn bão.





