Sự Cứu Rỗi Của Bóng Đêm
Sự Cứu Rỗi Của Bóng Đêm

Sự Cứu Rỗi Của Bóng Đêm

Tác GiảQuoc Phuc
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương6 Chương

Tóm Tắt

Dưới những con phố ngập tràn ánh đèn neon của thế giới ngầm Macau, mạng sống được định giá bằng tiền, và lòng trung thành được bán cho kẻ trả giá cao nhất. Tại nơi đây, ranh giới giữa một doanh nhân và một tên trùm chiến tranh mỏng manh tựa như lưỡi dao. Có hai thế giới tồn tại song song trong thành phố này. Một là thế giới của dữ liệu, thuật toán và những gia tài vô hình, được cai trị bởi những kẻ mặc vest lụa, những kẻ phạm tội chỉ bằng một cái gõ phím. Đó là chiếc lồng của Elena—một nhà tù hào nhoáng được xây nên bởi những bí mật và sự im lặng. Thế giới còn lại là thế giới của bóng tối, thép lạnh và máu đổ, được cai trị bởi những kẻ chuyên dọn dẹp đống hỗn độn mà những kẻ mặc vest để lại. Đó là lãnh địa của Kaelen—một sự tồn tại lạnh lẽo, đơn độc, nơi mà sự do dự đồng nghĩa với cái chết. Hai thế giới này lẽ ra không bao giờ được va chạm. Chúng là những đường thẳng song song định sẵn sẽ chạy về vô cực mà không bao giờ gặp nhau. Nhưng định mệnh là một kiến trúc sư tàn nhẫn. Khi một người cha ký lệnh tử hình cho chính con gái mình, trật tự tự nhiên vỡ vụn. Đây không phải là câu chuyện cổ tích về chàng hiệp sĩ trong bộ giáp sáng ngời. Đây là câu chuyện về một con quái vật tìm thấy lý do để trở thành người, và một chú chim mong manh học cách bay giữa cơn bão tố. Trước khi bình minh có thể ló dạng, màn đêm phải trở nên đen tối nhất. Và đôi khi, cách duy nhất để tìm thấy ánh sáng là để bóng tối nuốt chửng lấy bạn trước tiên.

Chương 4

Chương 4

Sự Phản Bội

Tiếng gầm rú của động cơ đinh tai nhức óc khi Kaelen điêu luyện điều khiển chiếc thuyền cao tốc cướp được lướt qua những con sóng dập dềnh của Cảng Victoria. Elena bám chặt vào lan can, gió táp tóc cô bay lòa xòa trước mặt. Đường chân trời lấp lánh của Hồng Kông rực rỡ từ xa, tương phản hoàn toàn với làn nước tối tăm, cuồn cuộn bên dưới. Chợ Đen và lực lượng truy đuổi của Julian Vos đã bị bỏ lại phía sau, nhưng adrenaline vẫn chạy rần rần trong huyết quản của Elena.

"Chúng ta đang đi đâu bây giờ?" Elena hét lên át tiếng gió, giọng cô khản đặc.

"Một địa điểm an toàn trên đất liền," Kaelen hét đáp lại, mắt hắn dán chặt vào đường chân trời. Khuôn mặt hắn, được chiếu sáng bởi ánh đèn thành phố, là một chiếc mặt nạ của sự quyết tâm nghiệt ngã. "Chúng ta cần đi sâu vào lòng đất trước khi chúng nhận ra dữ liệu đã biến mất."

Sau một thời gian dường như vô tận, họ đến một bến tàu hẻo lánh. Kaelen tắt máy, và sự im lặng đột ngột tương phản hoàn toàn với sự hỗn loạn trước đó. Hắn giúp Elena bước xuống thuyền, bàn tay hắn nán lại trên cánh tay cô lâu hơn mức cần thiết một chút.

Họ đi trong im lặng qua một mê cung đường phố hẹp, cuối cùng đến một tòa nhà chung cư không mấy nổi bật. Bên trong, căn hộ tối giản nhưng sạch sẽ—một không gian sống màu trắng tinh với đồ nội thất tối giản, hoàn toàn trái ngược với những nơi ẩn náu thông thường của Kaelen.

"Nơi này... khác biệt," Elena nhận xét, nhìn quanh.

"Nó thuộc về một người bạn," Kaelen giải thích, khóa cửa và kích hoạt một loạt hệ thống an ninh phức tạp. "Cô ấy... đi vắng. Chúng ta sẽ an toàn ở đây một thời gian." Hắn đi vào bếp, lấy ra hai chai nước và một gói mì ăn liền. "Ăn đi. Cô cần lấy lại sức."

Elena ngồi vào bàn ăn nhỏ, quan sát hắn. Hắn di chuyển với một vẻ duyên dáng lặng lẽ, trái ngược với bản chất chết người của hắn. "Kaelen," cô khẽ bắt đầu, "tại sao anh lại làm điều này? Anh nói anh đã xóa sạch sổ nợ của mình, nhưng... anh đang mạo hiểm mọi thứ vì tôi."

Kaelen dừng lại, quay lưng về phía cô, khi hắn đổ nước vào ấm. "Sổ nợ đã sạch, Elena. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi bỏ qua một sai lầm mà tôi có thể sửa chữa. Hành động của cha cô đã vượt quá giới hạn mà tôi sẽ không cho phép."

Hắn quay lại, đặt những bát mì nghi ngút khói trước mặt cô. Ánh mắt hắn mãnh liệt, xuyên thấu. "Và cô, Elena, là một thường dân bị cuốn vào một cuộc chiến mà cô không hề mong muốn. Cô không đáng phải chịu đựng điều này."

Elena nhìn vào mắt hắn, nhìn xuyên qua lớp thép lạnh lùng để thấy một tia gì đó thô ráp và dễ bị tổn thương. "Anh đã mất ai đó, phải không? Người mà anh không thể cứu được."

Kaelen khựng lại, một sự căng cứng tinh tế quanh quai hàm hắn. Hắn đi đến cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố. "Tên cô ấy là Anya. Đồng đội của tôi. Chúng tôi đang thực hiện một nhiệm vụ, và một vụ rò rỉ dữ liệu đã phơi bày chúng tôi. Nhiều sinh mạng vô tội đã bị mất vì thông tin bẩn và lòng tham." Giọng hắn trầm thấp, đan xen nỗi đau mà nhiều năm cũng không làm dịu đi được. "Tôi thoát được, nhưng cô ấy... cô ấy thì không."

Tim Elena thắt lại vì hắn. Cô đứng dậy, chậm rãi bước về phía hắn. "Tôi rất tiếc, Kaelen."

Hắn quay lại, đôi mắt hắn tìm kiếm trong mắt cô. "Tôi đã thề sẽ không bao giờ để một người vô tội nào nữa trở thành nạn nhân của trò chơi này. Cô gợi cho tôi nhớ đến cô ấy, Elena. Cùng một tia sáng, cùng một trí thông minh sắc bén."

Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào má cô. Cái chạm của hắn do dự, gần như mong manh. Không khí giữa họ tràn ngập những cảm xúc không lời, một cây cầu mong manh được xây dựng trên vực thẳm của bạo lực và sợ hãi.

Đột nhiên, hệ thống báo động nội bộ của căn hộ kêu bíp nhẹ nhàng, một lời cảnh báo kín đáo.

Bàn tay Kaelen buông xuống, vẻ mặt hắn cứng lại ngay lập tức. "Chúng đã tìm thấy chúng ta."

"Làm sao có thể?" Elena thì thầm, giọng cô tràn đầy tuyệt vọng. "Chúng ta đã rất cẩn thận."

"Chỉ có một cách duy nhất," Kaelen nói, mắt hắn quét qua căn phòng, tập trung vào một bức ảnh nhỏ, được đóng khung trên bàn cạnh giường. Đó là bức ảnh một người phụ nữ đang mỉm cười, với khuôn mặt tử tế quen thuộc. "Căn hộ này thuộc về người liên lạc của tôi, Anya."

Máu Elena đông cứng lại. "Khoan đã, Anya? Đồng đội của anh? Nhưng anh nói—"

"Anya không chết, Elena," Kaelen ngắt lời, giọng hắn pha lẫn sự tức giận cay đắng. "Cô ta đã giả chết. Và cô ta đang làm việc với cha cô."

Sự thật đánh vào Elena như một cú đấm. Sự phản bội quá choáng váng. Người phụ nữ mà Kaelen đã đau khổ vì mất đi, lý do hắn phá vỡ quy tắc của mình vì Elena, lại còn sống và đồng lõa.

Kaelen di chuyển với tốc độ lạnh người, chộp lấy khẩu súng trường của hắn. "Cô ta đã cung cấp thông tin di chuyển của chúng ta cho lão ta. Mọi nhà an toàn, mọi lối thoát. Cô ta biết nơi này. Cô ta tự mình cài thiết bị theo dõi ở đây."

Ngay lúc đó, một tiếng cào nhẹ phát ra từ cửa trước.

"Chúng đang cạy khóa," Kaelen nói, giọng hắn bình tĩnh đến chết người. Hắn nhìn Elena, ánh mắt không hề nao núng. "Chúng ta bị dồn vào chân tường rồi. Nhưng lần này, chúng ta sẽ chiến đấu bẩn thỉu."

Hắn rút ra một con chip dữ liệu nhỏ. "Ổ cứng cô đã tải lên—chưa đủ. Cha cô vẫn có quyền truy cập vào sơ đồ máy bay không người lái gốc, những cái có mã tiêu diệt. Chúng ta cần lấy dữ liệu đó, và chúng ta cần phơi bày Anya."

"Làm sao?" Elena hỏi, đầu óc cô quay cuồng vì sự phản bội kép.

"Anya có sơ đồ vật lý, có lẽ trong một hầm bí mật. Và cha cô có chìa khóa giải mã chính, trong căn penthouse của lão," Kaelen giải thích. "Nhưng có một vấn đề. Mạng lưới liên kết chúng chỉ có thể được truy cập từ một máy chủ trung tâm trong trụ sở cũ của Hội Tam Hoàng Macau—chính cái nơi chúng ta vừa thoát ra."

"Đó là tự sát, Kaelen!"

"Không," Kaelen nói, một tia sáng nguy hiểm trong mắt hắn. "Đó là một cái bẫy để chống lại một cái bẫy. Chúng nghĩ chúng đã có chúng ta. Chúng không biết chúng ta đang đến tìm chúng. Và lần này, chúng ta sẽ đánh sập toàn bộ mạng lưới."

Hắn lấy ra một khẩu súng ngắn thứ hai từ một ngăn bí mật và đưa cho Elena. "Bây giờ cô có thể nhắm vào đầu được không?"

Elena nhận lấy vũ khí, hàm cô nghiến chặt. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng nó đã bị lu mờ bởi một cơn giận dữ bùng cháy. Giận cha cô, giận Anya, giận cả thế giới tham nhũng đã bóp méo cuộc đời cô.

"Có," cô nói, giọng cô kiên quyết. "Tôi có thể."

Kaelen gật đầu, một sự công nhận thầm lặng cho sự biến đổi của cô. "Tốt. Bởi vì Anya sẽ đích thân dẫn đầu cuộc tấn công. Và tôi sẽ không ngần ngại hạ gục cô ta nếu cô ta cố gắng làm hại cô."

Cánh cửa khẽ mở ra. Một bóng người trong bộ đồ tác chiến tối màu ló đầu vào.

Kaelen nắm lấy Elena, kéo cô núp sau một tủ sách chắc chắn. "Đây rồi, Elena. Màn cuối."

Hắn nhìn cô, vẻ mặt căng thẳng. "Cho dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng phải đưa dữ liệu đó ra ngoài. Cô phải phơi bày tất cả bọn chúng. Hứa với tôi."

"Tôi hứa," Elena thì thầm, tim cô đập thình thịch. Cô nhìn Kaelen, thực sự nhìn thấy hắn lần đầu tiên—không chỉ là một kẻ giết người, mà là một người đàn ông tan vỡ vì mất mát, đang chiến đấu để chuộc lỗi. Và cô nhận ra, với một sự rõ ràng đáng kinh ngạc, rằng cô đang yêu hắn. Một tình yêu nguy hiểm, bất khả thi được sinh ra trong lò luyện của sự phản bội và đổ máu.

Những tên lính đánh thuê xông vào cửa, dẫn đầu bởi một người phụ nữ với ánh mắt lạnh lùng, tính toán—Anya. Cô ta trông giống hệt trong ảnh, nhưng nụ cười của cô ta đã được thay thế bằng một nụ cười khẩy đầy săn mồi.

"Chào Kaelen," Anya rít lên, giọng cô ta nhỏ giọt nọc độc. "Anh có nhớ em không?"

"Cô không biết đâu," Kaelen gầm gừ, ngón tay hắn siết chặt cò súng.

Sân khấu đã được dựng lên cho một cuộc đối đầu sẽ quyết định không chỉ số phận của họ, mà còn cả tương lai của một thế giới đang đứng trên bờ vực hỗn loạn.

Sự Cứu Rỗi Của Bóng ĐêmTrang 4

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!