"Tháp Rồng"—pháo đài doanh nghiệp của Julian Vos—chọc thủng đường chân trời Macau như một mảnh thủy tinh đen sắc lẹm. Nó là bất khả xâm phạm, được bảo vệ bởi một đội quân tư nhân và được giám sát bởi những hệ thống an ninh tinh vi nhất mà tiền có thể mua được. Hoặc đó là những gì chúng nghĩ.
Kaelen và Elena không đi vào bằng cửa chính. Họ không lẻn vào qua đường cống ngầm. Họ đến từ bầu trời.
Sử dụng một chiếc drone vận tải hạng nặng đánh cắp từ Chợ Đen, họ đu dây xuống mái dốc của phòng máy chủ trên tầng thượng trong một cơn giông bão. Tiếng sấm át đi âm thanh của những đôi giày nam châm bám vào mặt kính ướt, và ánh chớp khiến tín hiệu nhiệt của họ trở nên vô hình trong tích tắc.
"Đã đặt thuốc nổ," giọng Kaelen vang lên qua thiết bị liên lạc, nghe rất nhỏ giữa tiếng gió gào thét. Hắn nhìn Elena. Cô ướt sũng, sợ hãi, nhưng đôi tay cô vẫn vững vàng khi chuẩn bị bộ thiết bị giải mã. Cô không còn là cô gái run rẩy trong con hẻm nữa. Cô là một chiến binh được tôi luyện trong lửa.
"Làm đi," cô ra hiệu.





