Tiếng Vọng Bầu Trời Vỡ
Tiếng Vọng Bầu Trời Vỡ

Tiếng Vọng Bầu Trời Vỡ

Tác GiảFilip Dinh
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương7 Chương

Tóm Tắt

Bầu trời không sụp đổ ngay tức khắc. Nó vỡ tan như một tấm gương bị đập nát bởi lòng kiêu hãnh của những vị thần, bỏ lại thế giới Aethelgard rỉ máu dưới một vòm trời đầy những mảnh vỡ tím ngắt và ánh sao độc hại. Suốt ba ngàn năm, nhân loại đã sinh tồn bằng những mảnh vụn của một thiên đường đổ nát, hít thở thứ Linh Khí hỗn loạn độc hại và cầu nguyện chính những vị Thiên Tôn đã ruồng bỏ họ. Giữa lòng Hoang Mạc Xám, nơi những cơn mưa rít lên vì axit và những bóng ma di chuyển theo cơn đói, Khải Lân đang sống—một kẻ nhặt rác với Linh Căn gãy nát và một vận mệnh được khắc từ hư không. Người ta nói rằng không có thứ gì có thể nảy mầm trên hoang mạc. Người ta nói rằng kẻ không có Linh Khí là kẻ không có linh hồn. Nhưng tại vết nứt sâu nhất của Khu Cấm Địa số 9, Khải Lân sắp tìm thấy một thứ không thuộc về thế giới này. Một tiếng vọng đen tối, lặng lẽ, đang khao khát nuốt chửng sức mạnh của các vị thần. Bầu trời đã vỡ, thần linh đã im tiếng, và một kẻ nhặt rác sắp bắt đầu ăn tươi nuốt sống cả vũ trụ này.

Chương 5

Chương 5

Vũ Điệu Của Máu Và Gió

Thung Lũng Gió là một cơn ác mộng về âm thanh. Địa hình nơi đây hoạt động như một cây sáo tự nhiên, biến những cơn bão vĩnh cửu thành một giai điệu gào thét có thể làm vỡ màng nhĩ. Ở đây, giao tiếp bằng lời là bất khả thi. Sự sống còn hoàn toàn dựa vào thị giác và bản năng.

Khải Lân đứng yên giữa một hẻm núi hẹp. Bên trái hắn, Jory ép lưng vào vách đá phiến, tay nắm chặt một ống kim loại đã được mài nhọn—một vũ khí thảm hại để đối đầu với thứ sắp tới, nhưng vẫn tốt hơn tay không.

Vút.

Một bóng mờ màu xám lướt qua Khải Lân. Một vết cắt nông toác ra trên má hắn.

"Quá chậm," Khải Lân thì thầm.

Sói Cuồng Phong không chạy; chúng cưỡi lên các dòng không khí. Chúng là quái thú Cấp 1 Thượng Giai, có khả năng bứt tốc ngắn phá vỡ rào cản âm thanh. Đối với mắt người thường, chúng là những kẻ dịch chuyển tức thời.

Nhưng Khải Lân không dùng mắt.

[Hư Không Cảm Ứng: Kích Hoạt.] [Đã Khóa Mục Tiêu. Quỹ Đạo Đã Tính Toán.]

Trong lưới tọa độ đơn sắc của tâm trí hắn, cát bụi cuộn xoáy trở nên vô nghĩa. Hắn nhìn thấy sáu cái bóng đỏ rực đang vây quanh mình. Chúng đang siết chặt vòng vây.

Một bóng mờ khác lao tới từ bên phải. Lần này, Khải Lân di chuyển.

Hắn không vung kiếm loạn xạ. Hắn bước vào đòn tấn công. Thanh đoản kiếm Ảnh Nanh di chuyển theo một vòng cung hẹp, hiệu quả.

Xoẹt.

Âm thanh ướt át và dứt khoát. Một con Sói Cuồng Phong rống lên, quán tính đẩy nó lướt qua Khải Lân, nhưng cái đầu của nó đã lăn lóc riêng biệt trên cát. Cái cơ thể không đầu đâm sầm xuống đất, trượt đến gần chân Jory.

Jory nén một tiếng hét, nhìn chằm chằm vào vết thương bị nung chảy gọn ghẽ trên cổ con thú. Lưỡi kiếm không chỉ cắt; nó đã tiêu thụ máu ngay khi tiếp xúc.

[Mục Tiêu Đã Diệt: 1/5.] [Hút Năng Lượng: +2%.]

Năm con sói còn lại phanh gấp. Chúng là những thợ săn thông minh. Chúng nhận ra con mồi cũng có nanh vuốt.

Chúng ngửa đầu ra sau và hú lên. Âm thanh đó không chỉ là tiếng ồn; nó là một cơ chế niệm chú. Gió xung quanh chúng ngưng tụ, hình thành những lưỡi dao trong suốt bằng khí nén đang xoay tròn—Phong Nhẫn (Wind Scythes).

"Nằm xuống!" Khải Lân gầm lên, giọng hắn được khuếch đại bởi một luồng Khí bùng nổ.

Jory nằm rạp xuống ngay khi ba luồng Phong Nhẫn chém vào vách đá phía trên cậu, khắc những rãnh sâu hoắm vào đá cứng.

Khải Lân không né. Hắn lao tới.

[Hệ Thống Cảnh Báo: Vật Thể Bay Đang Tới.] [Chiến Thuật: Nuốt Chửng.]

Khải Lân chém vào không khí. Đó là một hành động điên rồ. Bạn không thể chém gió. Nhưng Ảnh Nanh được bao phủ bởi năng lượng Hư Không. Khi lưỡi kiếm chạm vào Phong Nhẫn đang bay tới, ánh sáng tím bùng lên. Ma thuật liên kết gió bị tháo gỡ ngay lập tức. Lưỡi hái gió tan biến thành một làn gió nhẹ vô hại.

Khải Lân xuyên qua đám bụi, xuất hiện ngay trước mặt con sói thứ hai. Mắt con thú mở to kinh hoàng.

Chém.

Một đường chém chéo từ vai xuống hông. Con sói bị xẻ đôi.

[Mục Tiêu Đã Diệt: 2/5.]

Cảm giác hưng phấn của chiến đấu dâng trào trong Khải Lân. Hư Không Căn đang ca hát. Mỗi mạng giết được lại nạp cho hắn một luồng thể lực, thay thế sự mệt mỏi trong cơ bắp. Hắn là một cỗ máy giết chóc vĩnh cửu.

Hắn xoay người, cúi xuống dưới một cú đớp nhắm vào cổ, và đâm ngược kiếm ra sau một cách mù quáng. Nó cắm phập vào ngực con sói thứ ba.

Ba con đã ngã xuống.

Đột nhiên, áp lực gió trong hẻm núi tăng gấp đôi. Cát không chỉ thổi bay; nó bị nhấc bổng lên, hình thành một cơn lốc xoáy cục bộ.

Từ mắt bão, một hình bóng khổng lồ bước ra. Nó to gấp đôi những con khác, lông màu bạc thay vì xám. Mắt nó rực sáng thứ ánh sáng xanh lam xảo quyệt và đầy trí tuệ.

[Chạm Trán Trùm: Sói Cuồng Phong Alpha (Cấp 2 Trung Giai).] [Mức Độ Nguy Hiểm: Cao.]

Con Alpha không lao tới. Nó mở miệng, và một quả cầu gió nén bắt đầu hình thành, xoay nhanh đến mức nó rít lên như một tuabin. Một khẩu Pháo Không Khí (Air Cannon).

"Khải Lân!" Jory hét lên, lồm cồm bò dậy. "Nó đang nạp đạn!"

Khải Lân biết mình không thể chém thứ này. Mật độ quá cao. Nếu hắn cố đỡ, cánh tay hắn sẽ gãy nát.

[Tùy Chọn: Né Tránh.] [Tùy Chọn: Quá Tải Hư Không Bộ (Nguy cơ chấn thương).]

Khải Lân nhếch mép cười. Hắn chọn sự mạo hiểm.

"Bắn đi," hắn khiêu khích.

Con Alpha phóng thích quả cầu. Viên đạn khí xé toạc hẻm núi, cày nát mặt đất. Nó đánh trúng vị trí của Khải Lân.

Nổ tung.

Bụi và mảnh đá bay tứ tung. Jory gào tên Khải Lân, sự kinh hoàng ập đến.

Nhưng khi bụi lắng xuống, con Alpha trông bối rối. Không có xác chết. Không có máu.

Ở trên cao.

Khải Lân đang rơi xuống từ bầu trời, trọng lực kéo hắn xuống như một thiên thạch. Hắn đã sử dụng Hư Không Bộ không phải để di chuyển sang ngang, mà là lên trên, gấp nếp không gian để dịch chuyển lên cao sáu mét ngay trước khi va chạm.

Mũi hắn đang chảy máu vì áp lực, và cơn đau đầu như búa bổ, nhưng vị trí của hắn là hoàn hảo.

"Chết đi," Khải Lân rít lên.

Hắn cắm phập thanh Ảnh Nanh xuống. Con Alpha ngước lên, quá muộn để né tránh. Thanh kiếm đâm thẳng vào đáy sọ con Alpha, xuyên qua não bộ và ghim chặt con thú xuống đất.

Sóng xung kích từ cú va chạm thổi bay hai con sói nhỏ còn lại.

Con Alpha giãy mạnh một cái, rồi nằm im bất động.

[Mục Tiêu Đã Diệt: Thủ Lĩnh Đàn Sói.] [Nhiệm Vụ Hoàn Tất.] [Phần Thưởng: Hư Không Bộ Cấp 2 (Thiểm Bộ) - Đã Học.] [Phát Hiện Chiến Lợi Phẩm: Tinh Linh Hạch Phong Hệ (Hoàn Mỹ).]

Khải Lân thở dốc, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm. Những đường kẻ đen trên da hắn đang phát sáng dữ dội. Hắn rút mạnh thanh kiếm ra.

Hai con sói sống sót nhìn thủ lĩnh đã ngã xuống, rồi nhìn con quỷ đứng trên xác nó. Chúng rên rỉ và bỏ chạy, đuôi kẹp giữa hai chân.

Khải Lân không đuổi theo. Hắn quỳ xuống và khoét lấy viên hạch của con Alpha. Đó là một quả cầu xanh lam xoáy tròn tuyệt đẹp, lạnh ngắt khi chạm vào.

"Anh... anh giết nó rồi," Jory bước tới, chân run rẩy. "Anh giết một con Alpha."

Khải Lân lau máu mũi. "Chúng ta sống sót, Jory. Đó mới là điều quan trọng."

Hắn đứng dậy, nhìn về phía lối ra của hẻm núi. Hệ Thống không ăn mừng. Một thông báo mới nhấp nháy ở góc mắt hắn, màu đỏ và khẩn cấp.

[Cảnh Báo: Phát Hiện Kẻ Thù.] [Số Lượng: 10.] [Phe Phái: Băng Đảng Nhặt Rác Kền Kền Đỏ.] [Khoảng Cách: 200 mét và đang tiếp cận.]

Khải Lân tra kiếm vào vỏ. Cuộc chiến đã thu hút những kẻ săn mồi thực sự.

"Jory," Khải Lân nói, giọng trầm xuống. "Cầm lấy số lõi này. Quay về Thánh Địa. Đi đường ống thông gió nhỏ, không đi đường chính."

"Cái gì? Còn anh thì sao?"

"Tôi sẽ thử nghiệm kỹ năng mới," Khải Lân quay về phía tiếng động cơ đang đến gần. "Và tôi sẽ gửi cho bọn Kền Kền Đỏ một tin nhắn."

Tiếng Vọng Bầu Trời VỡTrang 5

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!